Captain Rogers
Chú bộ đội
Vaccine là nạn nhân của chính nó thế nào? Vì vaccine hiệu quả đến mức trong việc ngăn ngừa tử vong, đến nỗi chúng tạo ra cả những thế hệ người bắt đầu nghi ngờ liệu bệnh tật có từng là một vấn đề nghiêm trọng ngay từ đầu hay không, bởi vì họ chưa bao giờ trải nghiệm nỗi kinh hoàng của một thế giới không có nó (bại liệt,quai bị, đậu mùa..). Trong khoa học xã hội và y tế công cộng có một hiện tượng rất nổi tiếng gọi là “paradox of prevention” – nghịch lý của phòng ngừa. Ý tưởng này thường được gắn với nhà dịch tễ học Geoffrey Rose. Nội dung của nó rất đơn giản nhưng cũng rất cay đắng: Khi biện pháp phòng ngừa hoạt động quá tốt, người ta sẽ dần quên rằng nguy cơ từng tồn tại. Khi đó, chính thành công lại trở thành thứ làm suy yếu niềm tin vào biện pháp phòng ngừa, khiến dịch bệnh như sởi quay trở lại.
Nguồn page : Phòng ngừa ung thư phổi "Ông bác sĩ chết vì ung thư gan, và đám lang băm cười
Có cái bài báo năm 2019 viết về mấy bác sĩ trẻ ở Viện 103 bị ung thư gan. Bài cũ lắm rồi, chẳng ai nhớ. Nhưng tự dưng mấy hôm nay thấy nó xuất hiện lại trên Page của chúng ta, kèm theo cái giọng hả hê quen thuộc: đấy, bác sĩ mà còn bị ung thư, thế thì tây y cái gì!
Tôi đọc mà thấy buồn nôn. Không phải vì cái bài báo. Mà vì cái kiểu lấy chuyện người ta chết ra để quảng cáo bán thuốc.
Mà thôi, nói thẳng vào chuyện đi.
Ung thư gan ở Việt Nam, hỏi bất kỳ ông bác sĩ chuyên khoa truyền nhiễm hay tiêu hoá nào cũng nói được, thủ phạm chính là viêm gan B. Tỷ lệ nhiễm trong dân mình tầm 8–10%. Cao khủng khiếp so với thế giới. Cái khốn nạn của viêm gan B là nó không có triệu chứng. Lây từ mẹ sang con lúc đẻ, rồi nằm im trong gan hai mươi mấy năm. Đứa trẻ lớn lên bình thường, đi học bình thường, có khi thành bác sĩ luôn, mà không biết trong người mình đang mang cái thứ sẽ giết mình.
Hồi tôi còn nhỏ, tiêm chủng viêm gan B cho trẻ sơ sinh còn chưa phổ biến ở nhiều nơi. Thế hệ 7x 8x ở nông thôn, bao nhiêu người được tiêm? Nên ông bác sĩ 38 tuổi trong bài báo kia, rất có thể ổng nhiễm từ lúc lọt lòng mà chẳng ai hay, và tôi nhớ 92-95 gì đó giá một mũi tiêm giá 1 chỉ vàng.
Rồi bọn lang băm nhảy vào, ổng là bác sĩ mà còn không biết mình bị bệnh à?
Nghe có vẻ hợp lý đây. Nhưng mà hỏi lại: ổng bác sĩ chuyên khoa gì? Nếu ổng chuyên xương khớp, hoặc tai mũi họng, hoặc phẫu thuật thần kinh...thì lý do gì ổng phải đi xét nghiệm viêm gan B? Thế cứ tưởng mặc áo blouse trắng là biết tất cả. Nhầm to. Ông nha sĩ giỏi nhất Hà Nội mà bảo ngồi đọc guideline tầm soát ung thư gan, chắc ổng cũng hỏi: liên quan gì đến tôi?
Mà đấy mới là vấn đề thật. Chương trình tầm soát viêm gan B ở Việt Nam bao phủ đến đâu? Bao nhiêu người trưởng thành được xét nghiệm? Bao nhiêu người biết mình đang mang virus? Mấy câu hỏi đó mới đáng bàn. Nhưng đám lang băm không hỏi mấy câu đó. Hỏi làm gì, hỏi thì đâu có gì để bán.
Cái chiêu của họ đơn giản lắm: lấy một ca bệnh cụ thể, bê ra khỏi ngữ cảnh, rồi dùng nó để kết luận cả một hệ thống sai. Bác sĩ bị ung thư, vậy y học hiện đại thất bại, vậy uống thuốc Nam của tôi đi. Nếu cái logic này mà đúng thì thợ điện bị giật cũng có nghĩa là điện không có thật.
Tôi hay để ý một chuyện. Mấy thằng băm bẩn thuốc nam chữa ung thư trên mạng, hỏi có đứa nào đưa ra được hồ sơ y tế của bệnh nhân trước và sau điều trị không? Không bao giờ có. Chỉ có clip quay bằng điện thoại, bệnh nhân ngồi khen, ánh đèn vàng ệch. Rồi ba tháng sau hỏi lại, im. Người đó đi đâu rồi? Chết rồi à? Không ai biết. Không ai hỏi.
Ông bác sĩ kia chết, ít nhất cái chết của ổng còn được ghi nhận, được phân tích nguyên nhân, được dùng để cảnh báo người khác đi tầm soát. Còn mấy người nghe lời lang băm bỏ viện về uống lá, họ chết ở đâu?
Đám lang băm đang share bài đó, cười toe toét. Họ không thương ông bác sĩ đó đâu. Họ cần ổng chết. Chết để họ có cái mà đăng
Cre: Dinh Phong Nguyen