ĐCM tao thấy mấy thằng đầu toàn cứt tin vào mấy cái lời mị dân của mấy thằng mặt lồn LĐ trên Bộ lúc nào cũng ra rả lương y như từ mẫu, gặp bệnh nhân phải vui vẻ cúi chào. ĐCM mày người ta cũng là người, cũng bỏ mồ hôi công sức ra để kiếm tiền chứ đi xin của chúng mày đâu mà lúc đéo nào cũng phải cung phụng chúng mày như bố. ĐCM chưa kể bị chửi, bị đánh đéo được ai bảo vệ mà còn bị kỉ luật lên xuống. tao đéo thấy cái nghề nào bạc như cái nghề y.
Mày chỉ cần tỉnh táo đặt mình vào vị trí người ta thì mày sẽ hiểu mấy thằng mặt lồn LĐ đầu toàn cứt thôi. Một ngày mày phải đứng tiếp vài trăm đến cả nghìn người vào khám bệnh, mày có là phật tổ cũng đéo thể tươi cười cả ngày được, chưa kể cứ 10 thằng vào khám thì có tới 9 thằng là bố thiên hạ, mở mồm ra là khệnh khạng, chửi bới, đe dọa quay clip, gọi đường dây nóng thế nọ kia... Tao thấy dân nghành y là cái dân độ nhẫn nhịn cao nhất thiên hạ đấy.
Cung phụng con mẹ mày, mày nói mấy bệnh viện tư như vin hay thu cúc tao còn tin
Mày lôi đâu ra mà 10 thằng khám 9 thằng khệnh khạng thế hả, lừa tộc à. Bác sĩ nó bỏ chất xám thời gian đi học thì lương cũng cao, cũng oai, chứ cúi chào cái
Lồn mẹ mày à, tao chưa đi cái bệnh viện công nào mà có người cúi chào từ nhân viên, bảo vệ tới bác sĩ. Điêu vãi cả lồn ra
Đa số dân đi khám mấy bệnh viện công đều từ các tỉnh lên, ốm đau không chữa được hoặc ở quê chữa không khỏi mới phải mò lên hà nội khám, có mấy ai dám ý kiến gì bác sĩ không? 1 ngày có bao nhiêu người khám bệnh còn 1 năm có mấy vụ bệnh nhân, người nhà đánh bác sĩ? Nghề
Lồn nào chả có rủi ro nghề nghiệp, muốn chắc ăn thì ở nhà mà rúc váy mẹ
Hôm đấy tao bức xúc vì đưa gì tao đi khám, hướng dẫn sơ đồ như cái đầu buồi
1. Tất cả phòng khám, vị trí nơi khám, xét nghiệm chỉ có hỏi lễ tân(mà cả bệnh viện có vài quầy lễ tân nhưng chỉ duy nhất 1 quầy ở sánh chính có người), nó chỉ cũng rất chung chung, nhiều khi chỉ còn sai. Tìm phát khóc
2. Có Phòng xếp số gọi theo tên, có phòng hiển thị stt đèn led ở cửa, có phòng thì người này vào xong đi ra thì người khác tự biết ý mà vào (xắp xếp như
Lồn)
3. Thái độ nhân viên như cặc (t gặp tổng 10 người thì 4 người thái độ) như bực nhất là gì tao vừa từ phòng chụp X-Quang ra kể lúc đứng chụp không đúng tư thế gì đó nó quát lớn "Bà điếc à", nghe xong chỉ biết buồn chứ nói được gì, gì tao cũng gần 60 rồi
4. Chụp CT thì lễ tân chỉ khùm khoằng đi hỏi mãi mới ra, để giấy ngồi đó đợi hơn nữa tiếng sau hóng hỏi bác sĩ nào đi qua cũng bảo đợi đó với không biết. xông để ý thấy tờ A4 dán góc cửa tao có chụp lại để mò đi tìm.
Có 1 bác già cũng bị tương tự nhưng đen hơn tao là bác nhận số xếp hàng 35 tới đúng phòng ngồi đợi tới trưa mà đèn led chỉ hiển thị số 15, sốt ruột quá ông ra hỏi mấy bà quầy phát số thì được bảo cứ đợi đi tới số vào. Xong tới tận chiều không thấy cửa mở ra vào gì ông mới mở cửa mò vào éo có bác sĩ nào, bức xúc quá gào ầm lên mấy bà phát số mới ra giải thích phòng này chuyển sang phòng khác có ghi chú tờ A4 dán ở cửa. Tao thương ông bác kia tốn cả ngày trời chứ vấn đề này đéo biết ai đúng sai cả.
Nói tóm lại bệnh viện phát giấy khám như buồi, đéo có sơ đồ, đéo ghi tòa nhà nào, phòng bao nhiêu mà cứ mặc định ra hỏi lễ tân, mà nhìn theo hướng tay lễ tân chỉ thì cả mấy dãy nhà.
Tao đéo bốc đồng, trịnh thượng hay chụp mũ gì cả, mà tự hỏi sao y hà nội, việt đức đi khám không phải khổ như 108 này. Riêng y hà nội ở mỗi góc có 1 nhân viên hướng dẫn đứng sẵn, hỏi tìm phòng bệnh rất dễ. Nghề bác sĩ cũng như bao nghề khác kiếm tiền thôi, khó hơn là kiếm tiền từ khám chữa bệnh nên yêu cầu cao hơn, cao hơn thì được oai, tiền nhiều (10 bác sĩ thì 8 người đeo apple watch).
Dân chúng tao đi khám chứ có phải xin xỏ
Lồn gì bọn mày đâu, làm ăn như lồn bức xúc kêu thì mấy thằng chó đéo biết buồi gì vào ẳng bậy