hihihehe
Thần điêu đại bịp
Bí ẩn của sự giàu có
“Người nghèo tiêu tiền. Người giàu tích luỹ vốn”
Khi bạn nghèo, bạn thèm khát được tiêu tiền như người giàu, được mua những món đồ đắt tiền, được vào những nơi chốn xa xỉ.
Nhưng không, đó là suy nghĩ ngu ngốc nhất trên đời dẫn bạn tới sự nghèo nàn mục nát cuối đời.
Người giàu không tiêu tiền như bạn nghĩ. Tất cả những thứ bạn thấy:
Một là, họ đang ban thưởng cho mình sau mỗi phi vụ thành công.
Người giàu tiêu tiền để ban thưởng cho mình sau mỗi lần làm ăn thành công. Họ tiêu tiền trên phần lợi nhuận kiếm được.
Nếu như sau một phi vụ, họ kiếm được một tỷ, thì họ sẽ xả hơi đâu đó ở các khách sạn, nhà hàng 5 sao, hoặc mua cho mình món đồ đắt tiền ở của hàng của Gucci hết 300 triệu.
Nghĩa là 700 triệu còn lại họ tích luỹ vốn. Cái này người nghèo không thấy được.
Hai là, họ đến những nơi chốn đó để tiếp khách, gặp gỡ các đối tác.
Họ đang đầu tư vào các mối quan hệ, hình ảnh cá nhân để kiếm tiền.
Đây gọi là tích luỹ vốn vô hình: các mối quan hệ, hình ảnh cá nhân.
Người giàu không tiêu tiền để…hết tiền như người nghèo.
Người nghèo ước mơ tiêu tiền như người giàu. Họ muốn đi đây đi đó, muốn được có mặt ở muôn nơi.
Thậm chí họ vay tiền để cố làm được việc đó.
Họ nghĩ đó là giàu có, thành công.
Không, đó là những nhát rìu chặt cụt tương lai.
“Người nghèo tiêu tiền để tiêu khiển. Người giàu tiêu tiền để đầu tư”
Đó là bí ẩn kinh điển của giàu có.
Người nghèo càng tiêu tiền càng thấy mình thèm khát và…càng nghèo.
Người giàu càng tiêu tiền càng thấy các cơ hội để…kiếm tiền.
Bản chất của giàu có là làm giàu trên chính nó.
Bản chất của nghèo khó là tiêu pha trên chính nó.
Bản chất của giàu có là giải phóng người ta ra khỏi nỗi sợ hãi nghèo khổ lúc về già.
Bản chất của nghèo khó là càng về già càng lo lắng.
Thế nên, tuổi trẻ thì đừng đi check-in. Trẻ phải lao vào học để có sự nghiệp. Có sự nghiệp mới có tiền.
Khi có tiền càng không được check-in, lại tiếp tục học tiếp.
Thi thoảng ban thưởng cho mình một món quà, lập tài khoản nho nhỏ, để biết rằng mình có chút tài sản và việc kìm hãm chi tiêu khó khăn thế nào.
Lên chút nữa thì phải nghĩ đến đầu tư.
Học hành là đầu tư cái móng.
Nhưng để ngôi nhà đẹp đẽ, vững chãi thì phải đầu tư vào các mối quan hệ, các phi vụ đầu cơ (đầu cơ là các cơn sóng đại dương, biển không sóng thì còn gì là biển, bọn chả hiểu gì cứ chửi dân đầu cơ), đầu tư dài hạn, trung hạn.
Tuyệt đối không được nghĩ mình phải đi tiêu tiền.
Tiêu tiền phải có mục đích, không phải trò tiêu khiển bản năng.
Nhưng, khi đã tiêu tiền thì phải thật tính toán, không nghe phỉnh nịnh mà nhìn vào bản chất món đồ, dịch vụ mình tiêu.
Phải đúng với giá trị của nó. Không đúng thì một hào cũng không chi.
Khi đúng thì tiền triệu cũng không được tiếc.
Vì mình đang mua các giá trị chứ không phải lời khen hay mấy bức ảnh trên MXH.
Đọc đến đây thì bạn hiểu vì sao giàu phải tiết kiệm, phải tính toán kỹ mỗi khi tiêu tiền.
Vì không thế chúng ta sẽ bất hạnh sau này.
Tiền là để hạnh phúc, không phải lo lắng.
Nếu không hiểu bí ẩn của sự giàu có, bạn sẽ suốt đời vất vả, nhưng khốn khổ nhất là không ngừng lo lắng.
Nỗi khổ nhất trên đời là khổ đau trên lo lắng, hết tiền bạc thì đến bệnh tật.
Bí ẩn của giàu có là giải phóng nỗi lo sợ tiền bạc.
Nhớ đấy.
(Nhân vụ sập tiệm của ANTEX của Shark Bình, hiểu về bản chất của giàu có)
“Người nghèo tiêu tiền. Người giàu tích luỹ vốn”
Khi bạn nghèo, bạn thèm khát được tiêu tiền như người giàu, được mua những món đồ đắt tiền, được vào những nơi chốn xa xỉ.
Nhưng không, đó là suy nghĩ ngu ngốc nhất trên đời dẫn bạn tới sự nghèo nàn mục nát cuối đời.
Người giàu không tiêu tiền như bạn nghĩ. Tất cả những thứ bạn thấy:
Một là, họ đang ban thưởng cho mình sau mỗi phi vụ thành công.
Người giàu tiêu tiền để ban thưởng cho mình sau mỗi lần làm ăn thành công. Họ tiêu tiền trên phần lợi nhuận kiếm được.
Nếu như sau một phi vụ, họ kiếm được một tỷ, thì họ sẽ xả hơi đâu đó ở các khách sạn, nhà hàng 5 sao, hoặc mua cho mình món đồ đắt tiền ở của hàng của Gucci hết 300 triệu.
Nghĩa là 700 triệu còn lại họ tích luỹ vốn. Cái này người nghèo không thấy được.
Hai là, họ đến những nơi chốn đó để tiếp khách, gặp gỡ các đối tác.
Họ đang đầu tư vào các mối quan hệ, hình ảnh cá nhân để kiếm tiền.
Đây gọi là tích luỹ vốn vô hình: các mối quan hệ, hình ảnh cá nhân.
Người giàu không tiêu tiền để…hết tiền như người nghèo.
Người nghèo ước mơ tiêu tiền như người giàu. Họ muốn đi đây đi đó, muốn được có mặt ở muôn nơi.
Thậm chí họ vay tiền để cố làm được việc đó.
Họ nghĩ đó là giàu có, thành công.
Không, đó là những nhát rìu chặt cụt tương lai.
“Người nghèo tiêu tiền để tiêu khiển. Người giàu tiêu tiền để đầu tư”
Đó là bí ẩn kinh điển của giàu có.
Người nghèo càng tiêu tiền càng thấy mình thèm khát và…càng nghèo.
Người giàu càng tiêu tiền càng thấy các cơ hội để…kiếm tiền.
Bản chất của giàu có là làm giàu trên chính nó.
Bản chất của nghèo khó là tiêu pha trên chính nó.
Bản chất của giàu có là giải phóng người ta ra khỏi nỗi sợ hãi nghèo khổ lúc về già.
Bản chất của nghèo khó là càng về già càng lo lắng.
Thế nên, tuổi trẻ thì đừng đi check-in. Trẻ phải lao vào học để có sự nghiệp. Có sự nghiệp mới có tiền.
Khi có tiền càng không được check-in, lại tiếp tục học tiếp.
Thi thoảng ban thưởng cho mình một món quà, lập tài khoản nho nhỏ, để biết rằng mình có chút tài sản và việc kìm hãm chi tiêu khó khăn thế nào.
Lên chút nữa thì phải nghĩ đến đầu tư.
Học hành là đầu tư cái móng.
Nhưng để ngôi nhà đẹp đẽ, vững chãi thì phải đầu tư vào các mối quan hệ, các phi vụ đầu cơ (đầu cơ là các cơn sóng đại dương, biển không sóng thì còn gì là biển, bọn chả hiểu gì cứ chửi dân đầu cơ), đầu tư dài hạn, trung hạn.
Tuyệt đối không được nghĩ mình phải đi tiêu tiền.
Tiêu tiền phải có mục đích, không phải trò tiêu khiển bản năng.
Nhưng, khi đã tiêu tiền thì phải thật tính toán, không nghe phỉnh nịnh mà nhìn vào bản chất món đồ, dịch vụ mình tiêu.
Phải đúng với giá trị của nó. Không đúng thì một hào cũng không chi.
Khi đúng thì tiền triệu cũng không được tiếc.
Vì mình đang mua các giá trị chứ không phải lời khen hay mấy bức ảnh trên MXH.
Đọc đến đây thì bạn hiểu vì sao giàu phải tiết kiệm, phải tính toán kỹ mỗi khi tiêu tiền.
Vì không thế chúng ta sẽ bất hạnh sau này.
Tiền là để hạnh phúc, không phải lo lắng.
Nếu không hiểu bí ẩn của sự giàu có, bạn sẽ suốt đời vất vả, nhưng khốn khổ nhất là không ngừng lo lắng.
Nỗi khổ nhất trên đời là khổ đau trên lo lắng, hết tiền bạc thì đến bệnh tật.
Bí ẩn của giàu có là giải phóng nỗi lo sợ tiền bạc.
Nhớ đấy.
(Nhân vụ sập tiệm của ANTEX của Shark Bình, hiểu về bản chất của giàu có)