Live Bi đát chợ vải Soái Kình Lâm Q5 dec 2025

Bả Chó

Lồn phải lá han
TỪ MỘT CLIP VỀ CHỢ VẢI SOÁI KÌNH LÂM

Hôm nay, tình cờ khi lướt fb, gặp một reel ngắn, mô tả cảnh chợ vải Soái Kình Lâm ngày 27/12/2025, vắng lặng, đìu hiu.

Nhớ lại lần đầu tiên tôi ra ngôi chợ này, đứng trước một sạp vải khoảng 20 phút. Chỉ trong vòng 20 phút, tại một sạp vải chỉ rộng cỡ hơn 2m chiều ngang (khu chợ có vài ngàn cái sạp như vậy), tôi chứng kiến mức độ giao dịch kinh khủng. Tôi không nhớ rõ số tiền, nhưng chỉ trong khoảng 20 phút ngắn ngủi, tại một sạp vải nhỏ, lượng giao dịch đã lên tới cả trăm cây vàng. Đó là thời điểm những năm cuối 1980, đầu 1990.

Cũng thời gian ấy, tôi có một bệnh nhân, là vợ của một anh bán đồ điện ở Chợ Kim Biên. Khi ấy, tôi đi mua đồ điện về để làm điện cho nhà ba mẹ tôi mới mua, trong đó có cái phòng mạch mà tôi sẽ mở tại đó. Cũng khoảng 15 đến 20 phút ở cái sạp tại Chợ Kim Biên, cách chợ vải Soái Kình Lâm vài trăm mét, tôi chứng kiến các giao dịch khủng, gấp hàng ngàn lần số lượng mua của tôi. Thực ra sau này tôi mới biết, chỉ vì tôi là bác sĩ chữa cho vợ anh ấy, anh ấy mới bán cho tôi, chứ anh ấy chỉ bán sỉ thôi.

Nhờ 2 lần ra chợ ấy, tôi mới biết từ “toa” không phải chỉ dành cho thuốc. Ngoài chợ người ta cũng ghi “toa”. Cũng nhờ 2 lần ra chợ ấy, tôi mới hiểu, tại sao người ta gọi là Chợ Lớn. Chợ vải Soái Kình Lâm không phải là một nhà lồng chợ, mà là cả một con đường, ở đó có nhiều ngôi nhà được chia ra các sạp, có cái lớn, cái nhỏ, có cái chỉ có tầng trệt, có cái có lầu. Lại có cả những tiệm chiếm luôn 1 căn nhà. Thực ra mỗi khu, hoặc mỗi sạp, buôn bán những đồ chuyên biệt. Sau này, tôi có nhiều bệnh nhân, mới hiểu rằng mức độ chuyên biệt rất cao, ví dụ như có sạp chỉ chuyên bán 1 loại nút, sạp khác chuyên loại nút khác…

Vậy mà bây giờ, cái chợ Soái Kình Lâm nhộn nhịp ngày nào, đã vắng lặng, đìu hiu, vào những ngày lẽ ra nó phải nhộn nhịp nhất trong năm.

Trong hầu hết các cuộc gặp bạn bè, những người hiện đang còn kinh doanh, ai cũng cho rằng tôi nghỉ là đúng. Có vẻ như càng ngày việc làm ăn càng khó. Nội việc tôi in sách và bán sách. Nếu tôi tiếp tục, có thể tôi phải lập hộ kinh doanh, nếu không muốn bị phạt thật nặng, thậm chí bị đi tù. Theo kinh nghiệm của tôi, ngoài việc đóng đủ thứ thuế, phí, hầu hạ đủ các thể loại đoàn thanh cha thanh mẹ thanh dì, thì việc giải thể doanh nghiệp khi hết chịu nổi cũng khó hơn lên trời.

Lập doanh nghiệp thì dễ, nhưng kiếm đủ tiền để duy trì nó, và khi không thể nuôi nó, muốn dứt ra khỏi nó, dứt ra khỏi vị trí phải hầu hạ đủ thứ ban ngành, thì có thể phải đánh đổi bằng không chỉ mồ hôi, nước mắt, tiền bạc, mà bằng cả danh dự, sĩ diện.

Thời gian vừa rồi, có rất nhiều thông tin xoay quanh vấn đề quyền lực. Tôi không bàn tán gì. Tôi hiểu rằng, phe nào thì cũng sẽ ra sức vắt sữa mà thôi. Tôi chỉ hi vọng, một kẻ nào đó có tầm nhìn, biết rằng phải để cho con bò nó sống, nó có sữa, thì mới vắt được. Trên mạng gần đây thường lan tỏa các bài viết của tác giả Châu Xuân Nguyễn. Ông ấy dự đoán sắp đến điểm tới hạn.

Hôm nay, nhìn thấy cây Mai Anh Đào của nhà rực rỡ trong nắng. Chợt nghĩ, Tết này, không chỉ người dân vùng lũ lụt Phú Yên, Khánh Hòa, Bình Thuận buồn, mà cả nhiều nơi khác, giới khác… cũng buồn, dù pháo hoa có tưng bừng, dù cờ phướn có đỏ rực.
 
hôm bữa chiều thứ 6 ghé qua chợ vải Tân Bình vẫn đông đúc, nhộn nhịp
ít kẹt xe hơn năm ngoái thôi, chứ ko đìu hiu như xamer tả
để bữa nào qua Soái Kinh Lâm lấy tư liệu
 
hôm bữa chiều thứ 6 ghé qua chợ vải Tân Bình vẫn đông đúc, nhộn nhịp
ít kẹt xe hơn năm ngoái thôi, chứ ko đìu hiu như xamer tả
để bữa nào qua Soái Kinh Lâm lấy tư liệu
Vấn đề nó đéo nằm ở số lượng khách tham quan, mà nằm ở số lượng giao dịch thành công, mà cái này thì năm nay thua rồi, ra chợ hoa hồ thị kỷ cũng có thể thấy buôn bán 2-3 năm trở lại đây ế ẩm hơn trước nhiều,năm nay còn thê thảm hơn nữa
 
Tụi Chợ Vải thỳ chắc cũng đu càng từ rất lâu rồi nên biến động của kinh tế chính trị chắc cũng chả xi nhê giề với tụi nó
Nơi này chắc quá quen thuộc với mềy dồy phãi hơm @Âu Dương Khắc 009 , tau thấy mềy có nhắc tới Đèn Năm Ngọn trong thớt tự truyện
 
Giờ kiếm cái tiệm may đo còn khó nên chợ vải oải là bt, bọn xưởng nó lấy vải thằng từ tàu khựa về rẻ hơn nhiều. Ngoài bắc có chợ ninh hiệp cũng phải chuyển sang buôn hàng tàu rồi đó mày.
 
hôm bữa chiều thứ 6 ghé qua chợ vải Tân Bình vẫn đông đúc, nhộn nhịp
ít kẹt xe hơn năm ngoái thôi, chứ ko đìu hiu như xamer tả
để bữa nào qua Soái Kinh Lâm lấy tư liệu
Tiện thể, ra chợ vải Ninh Hiệp xem nha.
 
Do cơ chế thị trường thay đổi, liên quan cm gì tới cảng mà cứ lôi vào
ăn thì có ăn mãi được đâu, cái chợ đó ngoài ship mấy hộ kinh doanh may mặc gia đình 10 20 nhân công ra thì trung gian qua chợ cam, giờ cả 2 đều tắt thì ko ăn lol thì ăn gì?

Còn câu chuyện 1980 thì dân thời đó giờ thẻ xanh hết rồi, đám bây giờ ko phải hậu bối thì cũng đám dưới quê, hóng chuyện nghe thấy thơm vào húp nước 2 toàn cặn thì khóc lóc cm gì, kinh doanh sợ thì đi về.

Rồi đem cái mác bác sĩ khu bv gần đó quen biết mới được mua ra để làm gì? nghe cho có vẻ tri thức hay tô hồng cho câu chuyện? Bác sĩ thì lo chữa bệnh đi, đừng đú với kinh tế thị trường, bọn Soái kình lâm nó đã đói rã họng ra từ cách nay 20 - 25 năm rồi, đã bớt chảnh chó, có điều bán lẻ vẫn mắc vcl, nhưng được cái mẫu mã thì độc lạ ko chỗ nào có được, sau này khu áo dài chợ Tân Định nó mở ra bán lẻ vải thì Soái kình lâm kể như tắt điện, còn mỗi mấy cụ U60 lâu lâu chống gậy đi ngang ngó.

Mà cái chợ đó cũng chỉ là đầu nậu lấy lại từ biên đem phân phối, bây giờ nhà máy vài chục ngàn công nhân, F2C từ Quảng châu ship tới nách, thì các khâu trung gian từ đầu nậu, tổng kho, nhà phân phối ... cho tới bán lẻ còn chết như rạ thì thằng Soái kìn lâm hay chợ thuốc cũng đói như nhau, chợ thuốc thì chắc còn gồng được vì mảng dược nó có những cái đặc thù, nhưng chờ thằng Long Châu nó hốt thị trường xong, 2 3 năm nữa thì cũng dẹp.

Nên mấy con giời, ăn được thì cũng để thằng khác nó ăn chứ, thế muốn ăn thêm 100 năm nữa à?

Bài viết mang tính hater, đéo biết con cặc gì cơ chế thị trường, thấy vắng vắng lại đi khóc hộ, ráng lôi được cái cảng vào cho được, dm làm ăn kiểu này rồi khi nào mới cách mệnh mới thành công?
 
Do cơ chế thị trường thay đổi, liên quan cm gì tới cảng mà cứ lôi vào
ăn thì có ăn mãi được đâu, cái chợ đó ngoài ship mấy hộ kinh doanh may mặc gia đình 10 20 nhân công ra thì trung gian qua chợ cam, giờ cả 2 đều tắt thì ko ăn lol thì ăn gì?

Còn câu chuyện 1980 thì dân thời đó giờ thẻ xanh hết rồi, đám bây giờ ko phải hậu bối thì cũng đám dưới quê, hóng chuyện nghe thấy thơm vào húp nước 2 toàn cặn thì khóc lóc cm gì, kinh doanh sợ thì đi về.

Rồi đem cái mác bác sĩ khu bv gần đó quen biết mới được mua ra để làm gì? nghe cho có vẻ tri thức hay tô hồng cho câu chuyện? Bác sĩ thì lo chữa bệnh đi, đừng đú với kinh tế thị trường, bọn Soái kình lâm nó đã đói rã họng ra từ cách nay 20 - 25 năm rồi, đã bớt chảnh chó, có điều bán lẻ vẫn mắc vcl, nhưng được cái mẫu mã thì độc lạ ko chỗ nào có được, sau này khu áo dài chợ Tân Định nó mở ra bán lẻ vải thì Soái kình lâm kể như tắt điện, còn mỗi mấy cụ U60 lâu lâu chống gậy đi ngang ngó.

Mà cái chợ đó cũng chỉ là đầu nậu lấy lại từ biên đem phân phối, bây giờ nhà máy vài chục ngàn công nhân, F2C từ Quảng châu ship tới nách, thì các khâu trung gian từ đầu nậu, tổng kho, nhà phân phối ... cho tới bán lẻ còn chết như rạ thì thằng Soái kìn lâm hay chợ thuốc cũng đói như nhau, chợ thuốc thì chắc còn gồng được vì mảng dược nó có những cái đặc thù, nhưng chờ thằng Long Châu nó hốt thị trường xong, 2 3 năm nữa thì cũng dẹp.

Nên mấy con giời, ăn được thì cũng để thằng khác nó ăn chứ, thế muốn ăn thêm 100 năm nữa à?

Bài viết mang tính hater, đéo biết con cặc gì cơ chế thị trường, thấy vắng vắng lại đi khóc hộ, ráng lôi được cái cảng vào cho được, dm làm ăn kiểu này rồi khi nào mới cách mệnh mới thành công?

M viết thì nhiều, mà chung chung + chửi thì nhiều. Thứ nhứt, m chuẩn vị bake.
Thứ 2, nói m nghe, h các chợ h rất vắng, vắng tanh vắng te. Từ lúc bắt đầu áp kiểm tra giấy tờ thuế đầu vào đầu ra thì chợ nào cũng vắng.
Trừ những chợ khách du lịch như chợ Bến Thành, chợ Bình Tây.
Đơn giản là vậy.
 
Do cơ chế thị trường thay đổi, liên quan cm gì tới cảng mà cứ lôi vào
ăn thì có ăn mãi được đâu, cái chợ đó ngoài ship mấy hộ kinh doanh may mặc gia đình 10 20 nhân công ra thì trung gian qua chợ cam, giờ cả 2 đều tắt thì ko ăn lol thì ăn gì?

Còn câu chuyện 1980 thì dân thời đó giờ thẻ xanh hết rồi, đám bây giờ ko phải hậu bối thì cũng đám dưới quê, hóng chuyện nghe thấy thơm vào húp nước 2 toàn cặn thì khóc lóc cm gì, kinh doanh sợ thì đi về.

Rồi đem cái mác bác sĩ khu bv gần đó quen biết mới được mua ra để làm gì? nghe cho có vẻ tri thức hay tô hồng cho câu chuyện? Bác sĩ thì lo chữa bệnh đi, đừng đú với kinh tế thị trường, bọn Soái kình lâm nó đã đói rã họng ra từ cách nay 20 - 25 năm rồi, đã bớt chảnh chó, có điều bán lẻ vẫn mắc vcl, nhưng được cái mẫu mã thì độc lạ ko chỗ nào có được, sau này khu áo dài chợ Tân Định nó mở ra bán lẻ vải thì Soái kình lâm kể như tắt điện, còn mỗi mấy cụ U60 lâu lâu chống gậy đi ngang ngó.

Mà cái chợ đó cũng chỉ là đầu nậu lấy lại từ biên đem phân phối, bây giờ nhà máy vài chục ngàn công nhân, F2C từ Quảng châu ship tới nách, thì các khâu trung gian từ đầu nậu, tổng kho, nhà phân phối ... cho tới bán lẻ còn chết như rạ thì thằng Soái kìn lâm hay chợ thuốc cũng đói như nhau, chợ thuốc thì chắc còn gồng được vì mảng dược nó có những cái đặc thù, nhưng chờ thằng Long Châu nó hốt thị trường xong, 2 3 năm nữa thì cũng dẹp.

Nên mấy con giời, ăn được thì cũng để thằng khác nó ăn chứ, thế muốn ăn thêm 100 năm nữa à?

Bài viết mang tính hater, đéo biết con cặc gì cơ chế thị trường, thấy vắng vắng lại đi khóc hộ, ráng lôi được cái cảng vào cho được, dm làm ăn kiểu này rồi khi nào mới cách mệnh mới thành công?
Thằng khác là thằng nào, là mấy thằng ăn trên ngồi trốc à, dân người ta bỏ sức LĐ chứ có ăn bẩn như chúng nó đâu.
Nó vắng đột biến trong time ngắn ngta mới kêu. Hiểu ko thằng chưa tốt nghiệp cấp 3
 
Các chợ họ bán sỉ giá rẻ, các công ty / hộ kinh doanh may mặc hay chuyên lấy hàng vải từ các tiểu thương chợ này.
Yếu tố này góp vào sự ổn định doanh thu rất lớn của chợ
Nhưng câu chuyện chậm này là câu chuyện từ nhiều năm
Từ 2019 trở đi đã bắt đầu một thời kỳ đen tối.
Nó là một quá trình của chu kỳ kinh tế và chính trị có sự bất ổn. Từ 2019 trở đi là bắt đầu chiến dịch lò lửa của trọng
 
Thằng khác là thằng nào, là mấy thằng ăn trên ngồi trốc à, dân người ta bỏ sức LĐ chứ có ăn bẩn như chúng nó đâu.
Nó vắng đột biến trong time ngắn ngta mới kêu. Hiểu ko thằng chưa tốt nghiệp cấp 3

Cái nghèo cái dốt nó hại chế cái tầm nhìn của mày
Cút đi cháu bé
 
hôm bữa chiều thứ 6 ghé qua chợ vải Tân Bình vẫn đông đúc, nhộn nhịp
ít kẹt xe hơn năm ngoái thôi, chứ ko đìu hiu như xamer tả
để bữa nào qua Soái Kinh Lâm lấy tư liệu
M bít cái chợ TB xưa nó đông cỡ nào k ?
 
Cái nghèo cái dốt nó hại chế cái tầm nhìn của mày
Cút đi cháu bé
Hả, 1 thằng lương 3 củ cũng phát biểu dc câu này sao. Có núp sau phím cũng nên tự trọng, con người khác con vật mỗi chỗ đó . Thử nghĩ sâu hơn nhé, XH ngta khinh đĩ hơn hay lũ bán nc hại dân hơn?
 
Do cơ chế thị trường thay đổi, liên quan cm gì tới cảng mà cứ lôi vào
ăn thì có ăn mãi được đâu, cái chợ đó ngoài ship mấy hộ kinh doanh may mặc gia đình 10 20 nhân công ra thì trung gian qua chợ cam, giờ cả 2 đều tắt thì ko ăn lol thì ăn gì?

Còn câu chuyện 1980 thì dân thời đó giờ thẻ xanh hết rồi, đám bây giờ ko phải hậu bối thì cũng đám dưới quê, hóng chuyện nghe thấy thơm vào húp nước 2 toàn cặn thì khóc lóc cm gì, kinh doanh sợ thì đi về.

Rồi đem cái mác bác sĩ khu bv gần đó quen biết mới được mua ra để làm gì? nghe cho có vẻ tri thức hay tô hồng cho câu chuyện? Bác sĩ thì lo chữa bệnh đi, đừng đú với kinh tế thị trường, bọn Soái kình lâm nó đã đói rã họng ra từ cách nay 20 - 25 năm rồi, đã bớt chảnh chó, có điều bán lẻ vẫn mắc vcl, nhưng được cái mẫu mã thì độc lạ ko chỗ nào có được, sau này khu áo dài chợ Tân Định nó mở ra bán lẻ vải thì Soái kình lâm kể như tắt điện, còn mỗi mấy cụ U60 lâu lâu chống gậy đi ngang ngó.

Mà cái chợ đó cũng chỉ là đầu nậu lấy lại từ biên đem phân phối, bây giờ nhà máy vài chục ngàn công nhân, F2C từ Quảng châu ship tới nách, thì các khâu trung gian từ đầu nậu, tổng kho, nhà phân phối ... cho tới bán lẻ còn chết như rạ thì thằng Soái kìn lâm hay chợ thuốc cũng đói như nhau, chợ thuốc thì chắc còn gồng được vì mảng dược nó có những cái đặc thù, nhưng chờ thằng Long Châu nó hốt thị trường xong, 2 3 năm nữa thì cũng dẹp.

Nên mấy con giời, ăn được thì cũng để thằng khác nó ăn chứ, thế muốn ăn thêm 100 năm nữa à?

Bài viết mang tính hater, đéo biết con cặc gì cơ chế thị trường, thấy vắng vắng lại đi khóc hộ, ráng lôi được cái cảng vào cho được, dm làm ăn kiểu này rồi khi nào mới cách mệnh mới thành công?
m nói đúng, nhưng ông bác sĩ này sống trong môi trường nhà nước quá lâu, giờ về già đâm ra góc nhìn nó bị tiêu cực hóa rồi. nhìn đâu cũng ra câu chuyện.
 
đợt này đi ăn, đã thấy các quán không nhận chuyển khoản và nếu có thì thêm thuế vào nếu chuyển khoản. mặc dù có thuế nhưng khi hỏi hóa đơn thì lại đéo có. đéo biết bao giờ thì mới hết cái tình trạng này
 

Có thể bạn quan tâm

Top