Live [ Bình dân học vụ ] Con đường khởi nghiệp của anh Cường apollo , một trong những doanh nhân giàu có nhất Sài Gòn

Nguyenanhdung89

Thanh niên Ngõ chợ
England
Nói về đường học hành, không biết có ai lận đận như anh Cường không? 🤪

2KFCs6.jpeg

b82s8bLw24A.jpeg


17 tuổi, năm 1989, anh Cường tốt nghiệp trung học rồi theo gia đình chuyển vào Sài Gòn sinh sống. Thi đại học thì trượt lên trượt xuống. Theo học mấy trường cũng đủ thứ drama: trường thì bị đuổi, trường thì không đủ điều kiện thi tốt nghiệp vì đủ thứ lý do.


Có một trường anh Cường còn được học bổng và phụ cấp hằng tháng vì điểm đầu vào khá cao, chính là trường Đại học Tài chính - Marketing ngày nay. Vậy mà cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu. 😎
8l0xNO.jpeg

2VDfASCzP.jpeg

s6L1JN.jpeg


Nhưng nói nguyên nhân chính là vì ham chơi thì cũng chưa hẳn. Đúng là anh Cường rất mê chơi 🤪, nhưng cái làm anh mất tập trung vào chuyện học hơn cả lại là… mê tập tành làm ăn.


Vừa phụ công việc kinh doanh của gia đình, anh Cường vừa tự mình lăn lộn học cách kiếm tiền.


Thời điểm đó, đầu những năm 1990, đúng vào giai đoạn bộ đội Việt Nam rút khỏi Campuchia, hoạt động buôn bán qua biên giới Tây Nam khá sôi động. Anh Cường bắt đầu theo mấy anh đi đánh xe máy giấy tờ Miên, rồi gom hàng nhập tiểu ngạch qua biên giới Tây Nam.


Khoảng 1990–1991, khi mới 18–19 tuổi, anh Cường đã được giao phụ trách đưa hàng từ Sài Gòn ra Hà Nội. Hàng hóa khi ấy đủ thứ: bia Heineken, phô mai Con Bò Cười nhập khẩu, xe DD đỏ, Dream Thái…


Hàng được chất lên những chiếc xe tải lớn như Kamaz của Liên Xô hay IFA ba cầu của Đức rồi chạy xuyên Việt.


Mấy ông anh trong nhà lúc ấy thì giỏi lắm, “đánh” những món lớn hơn nhiều. Còn anh Cường lúc đó cũng chỉ dám đánh ké mấy chiếc Cub 78, ngon hơn thì Cub 81 kim vàng giọt lệ thôi. 😎


Sau này, anh Cường tiếp tục được giao phụ trách bỏ hàng sỉ ở khu chợ thuốc Học Lạc, Quận 5 cũ; đường Trần Quốc Toản, Quận 3; rồi khu Chợ Cũ ở Quận 1.


Nói chung, ở cái tuổi 18–20 mà đã bôn ba như vậy thì anh Cường cũng thuộc dạng có số má một chút. 😎


Riêng chuyện đánh hàng từ Nam ra Bắc thì anh Cường đúng nghĩa là “trên từng cây số”.


Ở tuổi 18–20, anh đã đi không biết bao nhiêu chuyến và gặp đủ thứ chuyện trên đường.


Có lần lật xe tải ở Cam Ranh.


Có lần xe đứt thắng gặp tai nạn trên đỉnh đèo Hải Vân.


Có lần bị cướp tấn công ở đèo Cù Mông, Phú Yên.


Có lần bị mất trộm ở Sông Cầu.


Rồi có lần tài xế buồn ngủ, lao nguyên chiếc Kamaz chở đầy bia và phô mai xuống sông Bến Hải…


Nói chung, tuổi trẻ của anh Cường cũng vất vả, cũng đầy biến cố. Nhưng bây giờ nhìn lại thì có lẽ chính những năm tháng ấy lại là những năm tháng đáng nhớ nhất.


Bởi trong khi nhiều người cùng tuổi còn đang loay hoay với chuyện học hành, anh Cường đã được va chạm trực tiếp với hàng hóa, tiền bạc, khách hàng, vận chuyển và đủ thứ rủi ro của việc làm ăn.


Quay lại chuyện học hành.


Dù bôn ba, bầm dập với đời như vậy, may được các cụ phù trợ thế nào mà cuối cùng anh Cường vẫn tốt nghiệp được một trường.


Mà không hiểu thế nào, lại còn ẵm luôn danh hiệu “Thủ khoa tốt nghiệp”, dù vẫn thường xuyên cúp học đi làm mới ngon chứ! 😎🤪


Sau đó, anh Cường còn được học bổng khá lớn để đi du học nước ngoài.


Nhưng lúc ấy máu lập nghiệp đã lên quá cao rồi.


Anh nghĩ bụng:


“Không làm nhanh, sợ già mất!” 😎


Thế là cơ hội du học được gác lại.


Một điều khá thú vị là ngay trong thời gian đi học, anh Cường đã đồng thời làm đại diện bán thời gian tại Việt Nam cho hai công ty nước ngoài thuộc những tập đoàn global khá lớn.


Thời đó điện thoại di động còn là thứ khá hiếm. Vậy mà cả hai công ty đều trang bị điện thoại di động riêng cho anh để thuận tiện làm việc.


Thành ra đi học lúc nào cũng “hai tay hai súng” — trông cũng hơi bị ngầu đời. 😎


Nhìn lại mới thấy, con đường học hành của anh Cường chẳng nhẹ nhàng chút nào.


Nhưng có lẽ chính những năm tháng vừa học, vừa làm, vừa va đập với cuộc sống từ khi còn rất trẻ đã cho anh cơ hội được học ở một ngôi trường khác — trường đời.


Một ngôi trường không có giáo trình, không có học kỳ, cũng chẳng có lễ tốt nghiệp.


Nhưng những bài học từ nó thì theo anh Cường đến tận hôm nay.


Và nếu nhìn lại từ hiện tại, khi anh Cường đã trở thành một doanh nhân giàu có bậc nhất Sài Gòn, có lẽ những chuyến hàng Bắc – Nam, những chiếc Cub 78, Cub 81, những lần bỏ hàng ở các khu chợ Sài Gòn hay những ngày vừa đi học vừa làm đại diện cho các công ty nước ngoài… đều không còn là những câu chuyện vụn vặt của tuổi trẻ nữa.


Đó chính là những viên gạch đầu tiên hình thành nên tư duy kinh doanh của anh Cường.

Một hành trình mà khi ấy có lẽ chính anh cũng chưa biết sẽ đi xa đến đâu.
Cho đến nhiều năm sau, hành trình ấy có một cái tên:


APOLLO. 😎


P/S: Bài này dài rồi. Mai kể tiếp về hành trình lập nghiệp và câu chuyện hình thành, phát triển của APOLLO nhé. 😎
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top