XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG
- Mày từ mô tới?
- Tao ở Việt Nam.
- Oh! Nghe nói chúng mày ăn cả con rắn?
- Cái gì cũng ăn. Đất, đá, nhựa đường, xi măng, sắt thép, bê tông...còn thi nhau đánh chén nữa là rắn.
- Chúng tao đạo Hồi, thờ thánh Ala. Chúng mày theo đạo gì?
- Đạo gì chúng tao cũng theo, cái đ gì chúng tao cũng thờ!
Ngoài các loại ông người ra, còn kính thưa cả cụ rùa, vái lạy ông trâu, ông lợn, ông cá, cụ cây...
Thờ, nhưng đến tết là lôi các cụ, các ông ra đập chết rồi nhậu. Nhậu xỉn, đập nhau chết rồi lại đem lên thờ. Đại khái rứa.
Nghìn lẻ một đêm của xứ Ả-rập chúng mày nếu đem so chỉ là con muỗi.
- Vui nhỉ?
- Vui chứ sao không!Hạnh phúc thứ hai thế giới đấy.
Số đông tuyền là giới chủ, nhưng lại thường vượt biên ra đi tìm đường cứu mình.
- Nhất định tao phải sang thăm nước mày.
- Ừ! Nhưng mà đừng có ôm bom theo nhé, xuống sân bay là mất luôn.
- Họ thu à?
- Họ lấy trộm.
- Họ lấy làm gì?
- Cưa lấy thuốc làm mìn đánh cá cúng thần tài, phóng sinh.
- Thế là hạnh phúc à?
- Hơn cả hạnh phúc. Đó là niềm tự hào ngạo nghễ của chúng tao.
Theo tạp chí Xuất Khẩu Lao Động