Mười bốn tuổi, chập chững bước vào đời
Được vài bước, em choáng váng chơi vơi
Nào tình tiền, nào đổi trao thân xác
Quyết giữ mình, em chẳng dám buông lơi
Hổng chịu chơi, đường đời em chới với
Chẳng được gì, lên mạng khóc than ôi
Này em ơi, vốn dĩ, đời là đời
Không như nhà trẻ, được bảo bọc vui chơi.
Tỉnh đi em, không tiền thì thân xác
Đéo có thì, cút về xó mà chơi.