Giữa không gian bao la của đất trời, nơi đồng lúa rì rầm tựa những đợt sóng xanh kéo dài tận chân trời, mày đứng đó, một sinh linh nhỏ bé nhưng mang trong mình một tâm thế tự do của bậc đế vương. Gió mát hây hây mơn man trên làn da, dịu dàng như bàn tay của người tình, mang theo hương lúa thanh khiết còn thoang thoảng, một thứ mùi hương đồng gió nội vừa mộc mạc lại vừa quyến rũ đến lạ kỳ.
Mày nhắm mắt, căng lồng ngực để hít trọn cái tinh hoa của đất trời vào sâu trong buồng phổi. Ở cái khoảnh khắc giao hòa giữa con người và thiên nhiên ấy, một nguồn năng lượng từ vùng hạ vị bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ, thôi thúc mày phải thực hiện một nghi lễ giải phóng thiêng liêng. Mày nín thở, thít cơ bụng, một dòng "tinh hoa" liền vọt đi, cắt xé không gian, vẽ lên bầu trời một đường cong mỹ lệ, lấp lánh dưới ánh nắng trưa tựa một dải cầu vồng vắt ngang qua vùng ký ức.
Cái cảm giác thư thái, khoan khoái chạy dọc sống lưng ấy, thực sự là một thứ khoái cảm mà đời người mấy khi chạm tới. Nghĩ lại cảnh tượng những ngày lạc lối giữa bốn bức tường toilet của khách sạn 5 sao lộng lẫy, nơi đá cẩm thạch sáng loáng như thể soi được từng lỗ chân lông, mày thấy sao mà tù túng ngột ngạt. Ở đó, mày phải gò mình, cong đít, nheo mắt lựa thế sao cho đái đúng tâm lỗ, chỉ sợ một giọt rơi sai chỗ thôi cũng làm vẩn đục không gian xa hoa. Thật là một sự đày đọa tâm hồn!
Giờ đây, giữa vương quốc của lúa và gió, không quy tắc, không gò bó, mày được sống thật với bản ngã nhất. Mọi lo âu, phiền muộn theo "cầu vồng" kia mà tan biến sạch sành sanh vào lòng đất mẹ. Giữa đồng không mông quạnh, mày sẽ rùng mình một cái vì sung sướng, miệng lẩm bẩm: "Thật cmn đã !"
Trân trọng !