Em báo hôm nay em tới ngày đèn đỏ, xin đi trễ để chuẩn bị. Tôi cho phép. Rồi em vào, em mang hai ổ bánh mì và hai ly nước cam chắc là mua vội ở lề đường nào đó. Tôi giả vờ cọc cằn không nhận, để hai món đó lạnh thiêu, rồi quên đi mất.
Chuyện cũng chẳng có gì to tát, có lẽ cả hai không nhớ làm gì, sau ít tuần đó tôi và cô ấy yêu nhau. Rồi chia tay.
Đến bây giờ chưa từng có người con gái nào mời tôi ăn, dù chỉ là một ổ bánh mì, mà toàn là tôi mời - và họ thì nhận và ăn cứ như là một công việc.
Hôm nay tôi bỗng nhớ lại rồi khóc một mình. Dù đã chia tay nhưng em mãi xứng đáng là tình yêu đầu của tôi
Chuyện cũng chẳng có gì to tát, có lẽ cả hai không nhớ làm gì, sau ít tuần đó tôi và cô ấy yêu nhau. Rồi chia tay.
Đến bây giờ chưa từng có người con gái nào mời tôi ăn, dù chỉ là một ổ bánh mì, mà toàn là tôi mời - và họ thì nhận và ăn cứ như là một công việc.
Hôm nay tôi bỗng nhớ lại rồi khóc một mình. Dù đã chia tay nhưng em mãi xứng đáng là tình yêu đầu của tôi