Tôi sinh ra và lớn lên ở Hàn Quốc, nơi chủ nghĩa tư bản vận hành rất mạnh, nên có thể tôi mang định kiến. Nhưng chỉ cần nhìn vào thực trạng phát triển hiện tại của Việt Nam và Hà Nội, chẳng phải cũng có thể thấy rõ Việt Nam nên đưa chính sách đi theo hướng nào hay sao?
Theo những gì tôi biết, quyền quyết định “chính sách” hiện nay nằm trong tay “Hà Nội” nhiều hơn rất nhiều.
Cuối cùng, tôi cho rằng nếu “Hà Nội” không thay đổi, thì rất khó để sự kích hoạt của nền kinh tế Việt Nam có thể thấm sâu xuống tới kinh tế của tầng lớp bình dân.
Vậy thì câu hỏi đặt ra là: liệu “Hà Nội” có thay đổi hay không? Với tư cách là một người Hàn Quốc, câu trả lời của tôi là “No”.
Lý do là vì những “vị cao cao tại Hà Nội” đó đã quá no đủ và hạnh phúc rồi, nên họ sẽ không muốn thay đổi hiện trạng như bây giờ.
Dĩ nhiên, họ sẽ luôn tạo ra những lý do “nghe rất hợp lý”.
Cách dễ nhất chính là “ý thức hệ”. Ví dụ, họ có thể lại lôi chuyện “sự xâm lược của Mỹ” trong quá khứ, hay “sự xâm lược của chủ nghĩa tư bản” ra nói, gieo rắc nỗi sợ hãi, rồi tạo ra những lực lượng chống lại những người muốn thay đổi hiện trạng.
Sau hàng chục năm kể từ khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, có thể Việt Nam đã tìm được thứ gọi là “tính chính danh” mà họ từng lấy làm danh nghĩa, nhưng việc đã bỏ lỡ “thời điểm thích hợp cho tăng trưởng kinh tế” thì kết quả đã quá rõ ràng. Thế nhưng, đến năm 2025, “cuộc chiến ý thức hệ” vẫn còn tồn tại ở Việt Nam.
Tôi hiểu điều này rất rõ. Trong lịch sử chính trị Hàn Quốc cũng từng tồn tại những kẻ lợi dụng “Triều Tiên” để bảo vệ quyền lực và sự giàu có của họ.
Điều đáng buồn nhất là những người đồng lõa hoặc bị lợi dụng trong những “cuộc chiến ý thức hệ” này, trên thực tế lại chính là “những người nghèo”.
Ngay tại Hàn Quốc, tính đến năm 2025, những người bày sạp bán rau ở các khu chợ truyền thống (tầng lớp nghèo ở Hàn Quốc) vẫn còn đang sa lầy trong “cuộc chiến ý thức hệ”.
Ngay lúc này bụng tôi đang đói meo, số dư trong tài khoản thì chẳng có bao nhiêu, vậy “Kim Jong-un” của Bắc Triều Tiên có làm trò gì đi nữa thì liên quan quái gì đến tôi?

Hãy nhớ kỹ một điều: “chiến tranh ý thức hệ” là chiến lược dễ dùng nhất mà các chính trị gia sử dụng để bảo vệ quyền lực và sự giàu có của họ.
Theo những gì tôi biết, quyền quyết định “chính sách” hiện nay nằm trong tay “Hà Nội” nhiều hơn rất nhiều.
Cuối cùng, tôi cho rằng nếu “Hà Nội” không thay đổi, thì rất khó để sự kích hoạt của nền kinh tế Việt Nam có thể thấm sâu xuống tới kinh tế của tầng lớp bình dân.
Vậy thì câu hỏi đặt ra là: liệu “Hà Nội” có thay đổi hay không? Với tư cách là một người Hàn Quốc, câu trả lời của tôi là “No”.
Lý do là vì những “vị cao cao tại Hà Nội” đó đã quá no đủ và hạnh phúc rồi, nên họ sẽ không muốn thay đổi hiện trạng như bây giờ.
Dĩ nhiên, họ sẽ luôn tạo ra những lý do “nghe rất hợp lý”.
Cách dễ nhất chính là “ý thức hệ”. Ví dụ, họ có thể lại lôi chuyện “sự xâm lược của Mỹ” trong quá khứ, hay “sự xâm lược của chủ nghĩa tư bản” ra nói, gieo rắc nỗi sợ hãi, rồi tạo ra những lực lượng chống lại những người muốn thay đổi hiện trạng.
Sau hàng chục năm kể từ khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, có thể Việt Nam đã tìm được thứ gọi là “tính chính danh” mà họ từng lấy làm danh nghĩa, nhưng việc đã bỏ lỡ “thời điểm thích hợp cho tăng trưởng kinh tế” thì kết quả đã quá rõ ràng. Thế nhưng, đến năm 2025, “cuộc chiến ý thức hệ” vẫn còn tồn tại ở Việt Nam.
Tôi hiểu điều này rất rõ. Trong lịch sử chính trị Hàn Quốc cũng từng tồn tại những kẻ lợi dụng “Triều Tiên” để bảo vệ quyền lực và sự giàu có của họ.
Điều đáng buồn nhất là những người đồng lõa hoặc bị lợi dụng trong những “cuộc chiến ý thức hệ” này, trên thực tế lại chính là “những người nghèo”.
Ngay tại Hàn Quốc, tính đến năm 2025, những người bày sạp bán rau ở các khu chợ truyền thống (tầng lớp nghèo ở Hàn Quốc) vẫn còn đang sa lầy trong “cuộc chiến ý thức hệ”.
Ngay lúc này bụng tôi đang đói meo, số dư trong tài khoản thì chẳng có bao nhiêu, vậy “Kim Jong-un” của Bắc Triều Tiên có làm trò gì đi nữa thì liên quan quái gì đến tôi?

Hãy nhớ kỹ một điều: “chiến tranh ý thức hệ” là chiến lược dễ dùng nhất mà các chính trị gia sử dụng để bảo vệ quyền lực và sự giàu có của họ.
