Huhuvay
Già trâu
Cái giá của việc ngoại tình...
Mình năm nay 34 tuổi, ngoại hình ổn, công việc tốt, thu nhập cao. Nhiều người nhìn vào vẫn nghĩ mình là kiểu phụ nữ thành đạt, đáng ngưỡng mộ, nhưng không ai biết mình đã từng tự tay đánh mất gia đình của chính mình.
Hồi còn trẻ, mình tập trung học hành, không yêu đương. Gia đình có điều kiện nên mình được đi du học từ sớm, sau khi tốt nghiệp mình quyết định về Việt Nam làm việc vì ba mẹ chỉ có mình. Mình vào làm ở một công ty nước ngoài, công việc bận rộn nhưng mình có năng lực nên thăng tiến khá nhanh, đến năm 27 tuổi đã giữ vị trí quản lý.
Mình gặp anh ở chính công ty đó, anh là nhân viên cấp dưới, không có xuất thân nổi bật hay bằng cấp cao như mình nhưng lại rất chân thành, ít nói, sống đơn giản và luôn quan tâm mọi người một cách tự nhiên. Ở bên anh, mình thấy nhẹ nhõm, đó là cảm giác trước giờ mình chưa từng có, và mình yêu anh lúc nào không biết.
Gia đình mình phản đối vì họ muốn mình quen người “xứng tầm hơn”, nhưng lần đầu tiên mình chọn cảm xúc thay vì lý trí, mình cưới anh. Sau cưới, mình mua nhà, lo mọi thứ. Khi có con, mình đề nghị anh nghỉ việc để ở nhà chăm con còn mình đi làm kiếm tiền, anh đồng ý nhưng mình biết anh buồn, vì là đàn ông, ko ai muốn ở nhà chăm con như vậy cả... Những năm đầu mọi thứ vẫn ổn, nhưng rồi công việc của mình ngày càng bận, mình lên chức cao hơn, thu nhập cao hơn, đi công tác nhiều hơn, tiếp xúc với nhiều người đàn ông thành đạt, và mình bắt đầu so sánh chồng mình với họ.
Mình khi ấy thấy anh thua kém, mặc dù anh vẫn chăm con rất tốt, vẫn lo cho gia đình, vẫn yêu thương mình như ngày đầu, nhưng trong mắt mình lúc đó, anh dần trở nên “không đủ”. Mình bắt đầu khó chịu, chán nản, thậm chí coi thường anh, và rồi mình sai.
Trong một chuyến công tác, mình quen một người đàn ông khác, anh ta thành đạt, nói chuyện khéo, khiến mình cảm thấy mình xứng đáng với những điều tốt hơn. Mình bị cuốn vào, ban đầu nghĩ chỉ là cảm xúc thoáng qua nhưng rồi không dứt ra được, mối quan hệ đó kéo dài nhiều tháng. Anh ta nói sẽ cho mình một cuộc sống khác, nói mình không nên ở bên một người không cùng đẳng cấp, và mình đã tin.
Mình quyết định ly hôn. Hôm đó trời mưa rất to, con mình ngủ trong phòng, còn mình và anh ngồi đối diện nhau, mình đặt tờ đơn ly hôn lên bàn, anh im lặng rất lâu rồi hỏi mình có chắc không, mình gật đầu. Lần đầu tiên mình thấy anh khóc, nhưng anh không trách, không níu kéo, chỉ nói anh sẽ nuôi con và mình cứ sống cuộc sống mình chọn. Đêm đó anh bế con rời khỏi nhà, mình đứng nhìn nhưng không giữ lại.
Sau đó mình đến với người mới, nhưng mọi thứ không như mình nghĩ, anh ta không phải người như mình tưởng, những lời hứa ban đầu dần biến mất, mình nhận ra mình chỉ là một phần trong tính toán của anh ta, tất cả chỉ là bề nổi....
Sau gần hai năm, tụi mình chia tay, và mình mất tất cả, không còn gia đình, không còn người thật lòng yêu mình, chỉ còn lại công việc và một khoảng trống rất lớn. Mình bắt đầu tìm lại chồng cũ và con nhưng không dễ, anh chuyển chỗ ở, đổi công việc, mình mất liên lạc, có hỏi bố mẹ chồng cũ thì ông bà cũng giấu theo yêu cầu của anh, ông bà cũng tôn trọng anh…nên gần như mình mất liên lạc hoàn toàn.
Mãi đến vài năm sau, tình cờ công ty mình chuyển văn phòng, một ngày mình nhìn thấy anh đứng bên kia đường, gầy hơn, trầm hơn, khuôn mặt cũng trông ko còn trẻ trung nữa, không còn nụ cười ngày xưa. Con mình giờ đã lớn hơn, đứng bên cạnh anh, con bé nhìn mình nhưng ánh mắt rất xa lạ. Anh cũng nhận ra mình, nhìn mình một thoáng rồi quay đi, không một lời chào, không một cảm xúc, như 2 người xa lạ.
Khoảnh khắc đó mình mới thực sự hiểu mình đã đánh mất điều gì. Bây giờ mình vẫn có công việc, có tiền, nhưng mỗi ngày trôi qua mình đều nghĩ về anh và con, mình muốn xin lỗi, muốn làm lại, nhưng không biết mình còn cơ hội không, vì có những sai lầm, không phải cứ hối hận là có thể sửa chữa được…
Mình năm nay 34 tuổi, ngoại hình ổn, công việc tốt, thu nhập cao. Nhiều người nhìn vào vẫn nghĩ mình là kiểu phụ nữ thành đạt, đáng ngưỡng mộ, nhưng không ai biết mình đã từng tự tay đánh mất gia đình của chính mình.
Hồi còn trẻ, mình tập trung học hành, không yêu đương. Gia đình có điều kiện nên mình được đi du học từ sớm, sau khi tốt nghiệp mình quyết định về Việt Nam làm việc vì ba mẹ chỉ có mình. Mình vào làm ở một công ty nước ngoài, công việc bận rộn nhưng mình có năng lực nên thăng tiến khá nhanh, đến năm 27 tuổi đã giữ vị trí quản lý.
Mình gặp anh ở chính công ty đó, anh là nhân viên cấp dưới, không có xuất thân nổi bật hay bằng cấp cao như mình nhưng lại rất chân thành, ít nói, sống đơn giản và luôn quan tâm mọi người một cách tự nhiên. Ở bên anh, mình thấy nhẹ nhõm, đó là cảm giác trước giờ mình chưa từng có, và mình yêu anh lúc nào không biết.
Gia đình mình phản đối vì họ muốn mình quen người “xứng tầm hơn”, nhưng lần đầu tiên mình chọn cảm xúc thay vì lý trí, mình cưới anh. Sau cưới, mình mua nhà, lo mọi thứ. Khi có con, mình đề nghị anh nghỉ việc để ở nhà chăm con còn mình đi làm kiếm tiền, anh đồng ý nhưng mình biết anh buồn, vì là đàn ông, ko ai muốn ở nhà chăm con như vậy cả... Những năm đầu mọi thứ vẫn ổn, nhưng rồi công việc của mình ngày càng bận, mình lên chức cao hơn, thu nhập cao hơn, đi công tác nhiều hơn, tiếp xúc với nhiều người đàn ông thành đạt, và mình bắt đầu so sánh chồng mình với họ.
Mình khi ấy thấy anh thua kém, mặc dù anh vẫn chăm con rất tốt, vẫn lo cho gia đình, vẫn yêu thương mình như ngày đầu, nhưng trong mắt mình lúc đó, anh dần trở nên “không đủ”. Mình bắt đầu khó chịu, chán nản, thậm chí coi thường anh, và rồi mình sai.
Trong một chuyến công tác, mình quen một người đàn ông khác, anh ta thành đạt, nói chuyện khéo, khiến mình cảm thấy mình xứng đáng với những điều tốt hơn. Mình bị cuốn vào, ban đầu nghĩ chỉ là cảm xúc thoáng qua nhưng rồi không dứt ra được, mối quan hệ đó kéo dài nhiều tháng. Anh ta nói sẽ cho mình một cuộc sống khác, nói mình không nên ở bên một người không cùng đẳng cấp, và mình đã tin.
Mình quyết định ly hôn. Hôm đó trời mưa rất to, con mình ngủ trong phòng, còn mình và anh ngồi đối diện nhau, mình đặt tờ đơn ly hôn lên bàn, anh im lặng rất lâu rồi hỏi mình có chắc không, mình gật đầu. Lần đầu tiên mình thấy anh khóc, nhưng anh không trách, không níu kéo, chỉ nói anh sẽ nuôi con và mình cứ sống cuộc sống mình chọn. Đêm đó anh bế con rời khỏi nhà, mình đứng nhìn nhưng không giữ lại.
Sau đó mình đến với người mới, nhưng mọi thứ không như mình nghĩ, anh ta không phải người như mình tưởng, những lời hứa ban đầu dần biến mất, mình nhận ra mình chỉ là một phần trong tính toán của anh ta, tất cả chỉ là bề nổi....
Sau gần hai năm, tụi mình chia tay, và mình mất tất cả, không còn gia đình, không còn người thật lòng yêu mình, chỉ còn lại công việc và một khoảng trống rất lớn. Mình bắt đầu tìm lại chồng cũ và con nhưng không dễ, anh chuyển chỗ ở, đổi công việc, mình mất liên lạc, có hỏi bố mẹ chồng cũ thì ông bà cũng giấu theo yêu cầu của anh, ông bà cũng tôn trọng anh…nên gần như mình mất liên lạc hoàn toàn.
Mãi đến vài năm sau, tình cờ công ty mình chuyển văn phòng, một ngày mình nhìn thấy anh đứng bên kia đường, gầy hơn, trầm hơn, khuôn mặt cũng trông ko còn trẻ trung nữa, không còn nụ cười ngày xưa. Con mình giờ đã lớn hơn, đứng bên cạnh anh, con bé nhìn mình nhưng ánh mắt rất xa lạ. Anh cũng nhận ra mình, nhìn mình một thoáng rồi quay đi, không một lời chào, không một cảm xúc, như 2 người xa lạ.
Khoảnh khắc đó mình mới thực sự hiểu mình đã đánh mất điều gì. Bây giờ mình vẫn có công việc, có tiền, nhưng mỗi ngày trôi qua mình đều nghĩ về anh và con, mình muốn xin lỗi, muốn làm lại, nhưng không biết mình còn cơ hội không, vì có những sai lầm, không phải cứ hối hận là có thể sửa chữa được…