Tụi nó đấu tố, kể tội, công kích tao, đâm lén tao đủ kiểu. Nhưng nó càng làm thì càng bất lực, càng thấy tao đáng sợ vì sự lì đòn, bất tử của tao. Nghe sếp tao kể lại tụi nó tố tao cái gì, buồn cười, mà sếp tao cũng cười, bọn nó là một lũ yếu đuối đang sống trong chiếc thuyền do chính tay tao lái, vượt qua sống gió, bão tố mà đéo hề biết gì cả, chỉ lo tị nạnh nhau, tranh công, lén lút hạ uy tín nhau, không trách nhiệm, ko tự giác để tao ngày nào cũng nhắc bài như nhắc con ăn cơm. Đúng là một thế hệ kỳ tích