
Vì sao cha mẹ chấp nhận sự lựa chọn của con?
Sự thay đổi này không diễn ra trong một sớm một chiều. Nó bắt nguồn từ nhiều yếu tố đan xen của xã hội hiện đại.
Thứ nhất, áp lực kinh tế ngày càng lớn. Ở các thành phố lớn, chi phí nhà ở, nuôi dạy con cái, chăm sóc y tế, giáo dục… đều tăng chóng mặt. Với một cặp vợ chồng trẻ, việc "an cư" đã khó, nói gì đến chuyện "sinh con, nuôi con".
Cha mẹ vốn từng trải qua thời kỳ chắt chiu, hiểu rõ gánh nặng này nên ít nhiều cảm thông và không muốn biến hôn nhân thành áp lực cho con.
Thứ hai, quan niệm về hạnh phúc thay đổi. Nếu trước kia hôn nhân được coi là "đích đến" của đời người thì nay nhiều bạn trẻ xem đó là một lựa chọn trong số nhiều lối sống khác.
Sự độc lập cá nhân, trải nghiệm bản thân, theo đuổi sự nghiệp hay đơn giản là sống thoải mái, vui vẻ… cũng được coi là hạnh phúc.
Nhiều bậc cha mẹ dần tiếp nhận tư duy ấy, bởi nhận ra điều quan trọng nhất không phải là con có "làm đúng chuẩn mực" hay không, mà là con có sống bình an hay không.
Thứ ba, sự đồng cảm thế hệ. Nhiều cha mẹ sinh vào thập niên 1970-1980, từng sớm lập gia đình, sớm gánh trách nhiệm, nên khi chứng kiến con cái bước vào tuổi trưởng thành, họ hiểu được cái giá của việc "theo khuôn mẫu".
Chính trải nghiệm của bản thân khiến họ sẵn sàng "buông tay", để con lựa chọn tự do hơn. Họ chọn buông bỏ những chuẩn mực từng gò ép chính mình, để con cái được tự quyết hạnh phúc.
Thay vì thúc ép "bao giờ cưới, bao giờ sinh?", họ lặng lẽ hỏi: "Con có khỏe không? Con có vui không?".
Sự thay đổi này không diễn ra trong một sớm một chiều. Nó bắt nguồn từ nhiều yếu tố đan xen của xã hội hiện đại.
Thứ nhất, áp lực kinh tế ngày càng lớn. Ở các thành phố lớn, chi phí nhà ở, nuôi dạy con cái, chăm sóc y tế, giáo dục… đều tăng chóng mặt. Với một cặp vợ chồng trẻ, việc "an cư" đã khó, nói gì đến chuyện "sinh con, nuôi con".
Cha mẹ vốn từng trải qua thời kỳ chắt chiu, hiểu rõ gánh nặng này nên ít nhiều cảm thông và không muốn biến hôn nhân thành áp lực cho con.
Thứ hai, quan niệm về hạnh phúc thay đổi. Nếu trước kia hôn nhân được coi là "đích đến" của đời người thì nay nhiều bạn trẻ xem đó là một lựa chọn trong số nhiều lối sống khác.
Sự độc lập cá nhân, trải nghiệm bản thân, theo đuổi sự nghiệp hay đơn giản là sống thoải mái, vui vẻ… cũng được coi là hạnh phúc.
Nhiều bậc cha mẹ dần tiếp nhận tư duy ấy, bởi nhận ra điều quan trọng nhất không phải là con có "làm đúng chuẩn mực" hay không, mà là con có sống bình an hay không.
Thứ ba, sự đồng cảm thế hệ. Nhiều cha mẹ sinh vào thập niên 1970-1980, từng sớm lập gia đình, sớm gánh trách nhiệm, nên khi chứng kiến con cái bước vào tuổi trưởng thành, họ hiểu được cái giá của việc "theo khuôn mẫu".
Chính trải nghiệm của bản thân khiến họ sẵn sàng "buông tay", để con lựa chọn tự do hơn. Họ chọn buông bỏ những chuẩn mực từng gò ép chính mình, để con cái được tự quyết hạnh phúc.
Thay vì thúc ép "bao giờ cưới, bao giờ sinh?", họ lặng lẽ hỏi: "Con có khỏe không? Con có vui không?".