Jjack13
Giang hồ mạng 5.0
Đêm 13 tháng 1, Đồng Tháp lạnh hơn mọi khi. Gió từ sông Tiền thổi qua những cánh đồng lúa vừa gặt, mang theo mùi phù sa lẫn hơi men và khói thuốc rê. Nguyễn Văn Vũ, 23 tuổi, lang thang trên chiếc xe máy cà tàng, mắt đỏ ngầu sau vài vốc ma túy và mấy lon bia với đám bạn ở bến xe Sa Đéc. Không nhà, không nghề, không tương lai – chỉ có cơn thèm khát cháy bỏng trong người. Đêm nay, cơn thèm ấy kéo hắn đến quán giải khát không tên ven quốc lộ 80, xã Tân Dương.
Quán nằm lọt thỏm giữa những bụi tre, ánh đèn neon lập lòe, tiếng nhạc xập xình lẫn với tiếng cười nói ồm ồm. Vũ dừng xe, bước vào, mắt quét qua những bóng dáng quen thuộc. Chị T.T.M., 37 tuổi, quê Vĩnh Long, ngồi ở góc bàn, trang điểm đậm, váy ngắn ôm sát. Chị đã quen với những cuộc gặp gỡ thế này. Cuộc sống đẩy chị vào nghề, và chị học cách sống sót bằng nụ cười và sự cảnh giác.
“Đi không?” Vũ hỏi, giọng khàn khàn.
Chị M. nhìn hắn một lượt: trẻ, gầy, mắt long sòng sọc. “400 nghìn một lần, chịu không?”
Vũ gật đầu. Cả hai rời quán, đi bộ đến nhà trọ N. gần đó – dãy phòng cấp bốn ẩm thấp, tường loang lổ, mùi thuốc tẩy lẫn mùi mồ hôi cũ. Chủ nhà trọ chẳng hỏi gì nhiều, đưa chìa khóa phòng cuối dãy.
Cửa vừa khép, Vũ đã đẩy chị M. ngã xuống giường. Chị cười khẽ, tay với vào túi xách nhỏ lấy ra một gói bao cao su mỏng, loại rẻ tiền mua ở tiệm tạp hóa ven đường – thứ chị luôn mang theo vì kinh nghiệm nghề nghiệp. “Em đeo cái này đi, an toàn cho cả hai.”
Vũ gật đầu qua loa, mắt vẫn đỏ ngầu vì ma túy. Hắn cầm gói bao, xé răng mở ra. Tay hơi run vì cơn phê còn sót lại, hắn lăn bao xuống dương vật đã cương cứng, đầu khấc đỏ au. Màng cao su mỏng ôm sát, mùi cao su lẫn với mùi mồ hôi. Chị M. nằm ngửa, dạng chân rộng, tay kéo quần lót sang một bên, mắt nhìn hắn với vẻ chuyên nghiệp: “Xong chưa? Vào đi.”
Vũ đẩy mạnh một cái – xâm nhập sâu qua lớp cao su, cảm giác bị bọc kín nhưng vẫn nóng bỏng. Chị giật mình, rên to: “Ư… chậm chút…” Nhưng hắn không nghe, dập liên hồi, mỗi cú thúc làm nệm kêu kẽo kẹt, tiếng da thịt va chạm “phạch phạch” vang lên trong phòng nhỏ. Lớp cao su căng ra theo nhịp, tiếng “chụt chụt” ẩm ướt bị giảm bớt phần nào vì màng chắn.
Chị M. vòng chân quấn lấy hông hắn, móng tay cào nhẹ lưng hắn, hông nhấc lên đón từng cú đẩy. Ngực chị rung lên theo nhịp, núm vú cương cứng cọ vào ngực hắn. Vũ thở hổn hển, mồ hôi nhỏ xuống ngực chị. Lớp bao cao su giữ chặt, không để tinh dịch tràn ra sớm. Chỉ khoảng 4-5 phút, hắn rùng mình, phóng thích sâu bên trong lớp màng – dòng tinh nóng hổi đọng lại trong bao, hắn gầm khẽ trong cổ họng rồi rút ra, tháo bao cẩn thận, quấn lại và ném vào thùng rác góc phòng. Chị M. chưa kịp đạt cực khoái, chỉ khẽ rên theo, rồi cả hai nằm thở dốc.
Chị ngồi dậy, lau mồ hôi bằng mép ga giường. “Còn ham không? Lần này chị làm cho em sướng hơn.” Vũ gật đầu. Chị lại lấy gói bao mới, đưa cho hắn.
Lần thứ hai, chị đẩy hắn nằm ngửa, leo lên trên. Vũ cầm bao, lăn xuống dương vật vẫn còn cứng nhờ ma túy. Chị cúi xuống, hôn từ cổ xuống ngực hắn, lưỡi liếm quanh núm vú, rồi xuống bụng. Tay chị vuốt ve qua lớp cao su, đầu lưỡi liếm quanh phần đầu bị bọc kín. Vũ rên khẽ, tay bấu chặt ga giường. Chị ngẩng lên cười, rồi từ từ hạ thấp hông, để hắn trượt vào sâu qua màng cao su. Lần này chị kiểm soát nhịp: chậm, sâu, xoay hông vòng tròn, âm đạo siết chặt quanh lớp bao mỗi khi chị nhấc lên rồi hạ xuống.
Tiếng “chụt… chụt…” ẩm ướt vẫn vang lên, nhưng bị lớp màng làm dịu bớt. Chị ngửa cổ, tóc xõa xuống lưng, ngực lắc lư theo nhịp. Vũ đưa tay bóp ngực chị, ngón tay vê núm vú, khiến chị rên to hơn: “Ừ… mạnh nữa đi…” Chị tăng tốc, hông dập nhanh, mông đập xuống đùi hắn “phạch phạch”. Lớp cao su căng bóng, giữ chặt mọi thứ. Vũ siết chặt hông chị, đẩy ngược lên. Chị đạt cực khoái trước – cơ thể run bần bật, âm đạo co thắt mạnh mẽ quanh lớp bao, nước nhờn trào ra ướt đẫm. Chị hét khẽ, tay bấu vai hắn đến đỏ.
Vũ lật chị nằm ngửa, dập mạnh vài cái cuối cùng rồi phóng thích lần nữa – tinh dịch đọng đầy trong bao, hắn rút ra, tháo bỏ cẩn thận, quấn lại ném đi. Cả hai nằm im, thở dốc. Chị M. vuốt tóc hắn, thì thầm: “Lần này sướng hơn chứ? Lần nữa nhé, tổng 1,2 triệu thôi.”
Lần thứ ba không còn nụ cười, không còn lời thì thầm gợi tình. Vũ đưa trước 500 nghìn, chị M. cầm tiền, nhét vào túi xách nhỏ, rồi lấy gói bao cuối cùng đưa cho hắn.
Vũ cầm bao, lăn xuống dương vật vẫn cứng nhờ ma túy, nhưng mắt hắn lạnh lẽo, không còn dục vọng – chỉ có tính toán. Hắn đẩy vào mạnh, không foreplay, không hôn. Chị M. khẽ nhăn mặt vì đau, nhưng vẫn cố rên theo nhịp để giữ không khí. Hắn dập đều, sâu, mỗi cú thúc như máy – lớp cao su ôm sát, tiếng va chạm khô khốc hơn vì không còn sự trơn tru tự nhiên. Tiếng nệm kêu kẽo kẹt đều đặn. Chị M. vòng tay ôm lưng hắn, móng tay cào nhẹ, hông nhấc lên đáp lại, nhưng hắn không phản ứng – tay hắn chống hai bên vai chị, mắt nhìn xuống cổ họng chị, nơi sắp trở thành mục tiêu.
Chị đạt cực khoái nhẹ – cơ thể co giật, âm đạo siết chặt quanh lớp bao, rên khẽ một tiếng dài. Vũ không quan tâm, tiếp tục dập thêm vài cái nữa, rồi rùng mình phóng thích lần cuối – tinh dịch trào đầy trong bao, hắn rút ra ngay, tháo bỏ, ném vào góc phòng như mọi khi. Hắn nằm sang bên, giả vờ lấy điện thoại.
Chị M. nằm thở hổn hển, tay vuốt bụng, mỉm cười mệt mỏi. Chị ngồi dậy, với tay lấy điện thoại cũ, mở ứng dụng tính thuế vừa được cung cấp gần đây. “Thôi, tính tổng cho em nhé. Ba lần: 400 nghìn + 400 nghìn + 400 nghìn = 1,2 triệu. Thêm 8% VAT theo quy định mới của chị từ đầu năm nay – dịch vụ giải trí cá nhân cũng phải chịu thuế giá trị gia tăng 8% rồi em ơi. Tổng cộng là 1.296.000 đồng. Em chuyển khoản hay đưa tiền mặt luôn?”
Vũ nghe đến con số 1.296.000, trong đầu hắn như có tiếng “rắc” – tiền trong túi chỉ còn vài trăm nghìn lẻ, mà 500 nghìn đã đưa trước rồi. Hắn tính nhanh: nếu trả đủ, hắn sẽ trắng tay, thậm chí phải vay mượn đám bạn. Ý nghĩ đen tối lóe lên rõ ràng hơn bao giờ hết: Nếu chị ta không còn sống, thì chẳng có VAT nào, chẳng có 1,2 triệu nào cả.
Hắn gật đầu, giọng bình tĩnh giả tạo: “Em ra quầy hỏi Wi-Fi đã, rồi chuyển khoản cho chị luôn.” Chị M. gật đầu, đứng dậy mở cửa phòng. Lúc ấy, bóng đèn hành lang mờ mờ chiếu vào. Vũ đứng ngay phía sau, tay cầm chiếc khăn vải cũ kỹ treo sẵn trên móc tường. Hắn vòng tay qua cổ chị, siết mạnh.
Vũ đứng dậy, nói: “Em ra quầy hỏi Wi-Fi đã.”
Chị M. gật đầu, đứng dậy mở cửa phòng. Lúc ấy, bóng đèn hành lang mờ mờ chiếu vào. Vũ đứng ngay phía sau, tay cầm chiếc khăn vải cũ kỹ treo sẵn trên móc tường. Hắn vòng tay qua cổ chị, siết mạnh.
Chị M. giật mình, mắt mở to kinh ngạc. Rồi cơn đau ập đến như lưỡi dao cắt ngang cổ họng. Chị hít vào một hơi đứt quãng, nhưng không khí không vào được – chỉ có tiếng “khục… khục…” khô khốc vang lên từ cổ họng bị bóp nghẹt. Hai tay chị vội vàng bấu chặt vào cổ tay Vũ, móng tay dài cắm sâu vào da thịt hắn, cào xước thành những vệt đỏ rướm máu. Chị giật mạnh, cố lật người, nhưng Vũ dùng cả thân hình ghì chặt chị xuống nệm.
Chân chị đạp loạn xạ. Gót chân va vào thành giường sắt – “cạch! cạch! cạch!” – tiếng kim loại vang lên đều đặn như nhịp tim sắp ngừng. Đùi chị co giật, cơ thể uốn cong ngược ra sau theo bản năng sinh tồn, lưng cong thành hình cung, cố đẩy Vũ ra. Mỗi lần đẩy là một lần ngực chị phập phồng dữ dội, nhưng không khí chỉ lọt qua khe hở nhỏ xíu, tạo nên những tiếng rít the thé như gió lùa qua khe cửa.
Mặt chị chuyển màu. Ban đầu đỏ bừng vì máu dồn lên, rồi dần tím tái. Mạch máu nhỏ dưới da trán và thái dương nổi rõ, mắt lồi ra, đồng tử giãn to đen kịt. Môi chị mấp máy, cố thốt lên lời nào đó – có lẽ là “thả… ra…” – nhưng chỉ phát ra tiếng ú ớ nghèn nghẹt, nước bọt trào ra khóe miệng, chảy thành dòng xuống cằm. Nước mắt trào ra không kiểm soát, lăn dài trên gò má, lẫn với mồ hôi.
Cơ thể chị bắt đầu những cơn co giật dữ dội. Tay phải vẫn bấu chặt cổ tay Vũ, nhưng sức lực yếu dần, móng tay trượt khỏi da hắn, để lại những vết cào dài. Tay trái quờ quạng lung tung, đập vào vai Vũ, vào ngực hắn, rồi rơi xuống nệm, móng tay cào xé ga giường thành những vệt rách. Chân chị co rút, đạp mạnh một cái cuối cùng – gót chân đập “rầm” vào đầu giường, làm cả khung sắt rung lên – rồi dần buông thõng, chỉ còn những cơn run rẩy nhỏ.
Vũ siết chặt hơn nữa. Hắn thở hổn hển, mồ hôi nhỏ từng giọt xuống lưng chị. Mặt hắn méo mó, mắt đỏ ngầu, răng nghiến ken két. Hắn cảm nhận được sự giãy giụa dưới tay mình: nhịp đập cổ họng yếu dần, cơ thể chị mềm ra từng chút một, như một con búp bê bị rút hết hơi. Hắn đếm trong đầu – một… hai… ba… bốn… năm phút. Mỗi giây trôi qua là một tiếng “khục… khục…” nhỏ dần, rồi im bặt.
Chị M. nằm im. Mắt khép hờ, miệng hé mở, lưỡi hơi thè ra. Ngực không còn phập phồng nữa. Chỉ còn tiếng quạt trần kêu cọt kẹt và tiếng thở dốc của Vũ.
Vũ buông tay, nghĩ rằng mọi thứ đã xong. Hắn lục túi chị, lấy chiếc điện thoại cũ và 500 nghìn vừa đưa. Không còn gì đáng giá hơn. Hắn mở cửa, bước ra ngoài, cố giữ bình tĩnh.
Nhưng chị M. chưa chết.
Cơn đau cổ khủng khiếp kéo chị tỉnh lại. Không khí tràn vào phổi như lưỡi dao. Chị ho sặc sụa, tay ôm cổ, nước mắt trào ra. Chị lảo đảo đứng dậy, chạy ra cửa, hét lớn: “Cứu… cứu tôi… nó giết tôi!”
Tiếng kêu thất thanh vang vọng dọc hành lang. Chủ nhà trọ và vài người thuê phòng gần đó chạy ra. Vũ lúc ấy mới ra đến cổng, nghe tiếng hô hoán, chân mềm nhũn. Hắn lao lên xe máy, nhưng đã muộn. Người dân đuổi theo, vài thanh niên khỏe mạnh chặn đường, túm lấy cổ áo hắn.
Công an xã Tân Dương có mặt nhanh chóng. Vũ bị khống chế, tay bị còng. Hắn cúi đầu, không nói gì. Ma túy vẫn còn trong người, test nhanh dương tính.
Chị M. được đưa đi cấp cứu khẩn cấp tại Bệnh viện Đa khoa Sa Đéc. Cổ chị tím bầm, dây thanh quản sưng, nhưng may mắn thay, chị tỉnh lại kịp thời. Bác sĩ nói nếu chậm vài phút nữa, có thể đã không qua khỏi. Hiện chị đang dần hồi phục, dù vết thương tâm lý còn lâu mới lành.
Vũ bị khởi tố về tội Cướp tài sản, Viện Kiểm sát nhân dân khu vực 7 tỉnh Đồng Tháp phê chuẩn tạm giam để điều tra. Hắn khai nhận toàn bộ hành vi: từ việc nảy sinh ý định giết người để không phải trả tiền, đến việc siết cổ và cướp điện thoại cùng 500 nghìn.
Đêm không trả tiền đã qua, nhưng cái giá phải trả thì còn dài.
Chị M. sau này kể lại với bạn bè: “Tôi chỉ muốn kiếm tiền sống qua ngày. Không ngờ lại suýt mất mạng vì 1,2 triệu.”
Còn Vũ, trong trại tạm giam, có lẽ chỉ còn lại sự im lặng và những cơn run rẩy khi thiếu ma túy.
Căn phòng trọ ấy vẫn đứng đó, quạt trần vẫn kêu cọt kẹt, nhưng không ai dám thuê phòng cuối dãy nữa.
Nguồn: https://tuoitre.vn/3-lan-quan-he-ti...-de-khong-phai-tra-tien-20260127145831441.htm

Quán nằm lọt thỏm giữa những bụi tre, ánh đèn neon lập lòe, tiếng nhạc xập xình lẫn với tiếng cười nói ồm ồm. Vũ dừng xe, bước vào, mắt quét qua những bóng dáng quen thuộc. Chị T.T.M., 37 tuổi, quê Vĩnh Long, ngồi ở góc bàn, trang điểm đậm, váy ngắn ôm sát. Chị đã quen với những cuộc gặp gỡ thế này. Cuộc sống đẩy chị vào nghề, và chị học cách sống sót bằng nụ cười và sự cảnh giác.
“Đi không?” Vũ hỏi, giọng khàn khàn.
Chị M. nhìn hắn một lượt: trẻ, gầy, mắt long sòng sọc. “400 nghìn một lần, chịu không?”
Vũ gật đầu. Cả hai rời quán, đi bộ đến nhà trọ N. gần đó – dãy phòng cấp bốn ẩm thấp, tường loang lổ, mùi thuốc tẩy lẫn mùi mồ hôi cũ. Chủ nhà trọ chẳng hỏi gì nhiều, đưa chìa khóa phòng cuối dãy.
Cửa vừa khép, Vũ đã đẩy chị M. ngã xuống giường. Chị cười khẽ, tay với vào túi xách nhỏ lấy ra một gói bao cao su mỏng, loại rẻ tiền mua ở tiệm tạp hóa ven đường – thứ chị luôn mang theo vì kinh nghiệm nghề nghiệp. “Em đeo cái này đi, an toàn cho cả hai.”
Vũ gật đầu qua loa, mắt vẫn đỏ ngầu vì ma túy. Hắn cầm gói bao, xé răng mở ra. Tay hơi run vì cơn phê còn sót lại, hắn lăn bao xuống dương vật đã cương cứng, đầu khấc đỏ au. Màng cao su mỏng ôm sát, mùi cao su lẫn với mùi mồ hôi. Chị M. nằm ngửa, dạng chân rộng, tay kéo quần lót sang một bên, mắt nhìn hắn với vẻ chuyên nghiệp: “Xong chưa? Vào đi.”
Vũ đẩy mạnh một cái – xâm nhập sâu qua lớp cao su, cảm giác bị bọc kín nhưng vẫn nóng bỏng. Chị giật mình, rên to: “Ư… chậm chút…” Nhưng hắn không nghe, dập liên hồi, mỗi cú thúc làm nệm kêu kẽo kẹt, tiếng da thịt va chạm “phạch phạch” vang lên trong phòng nhỏ. Lớp cao su căng ra theo nhịp, tiếng “chụt chụt” ẩm ướt bị giảm bớt phần nào vì màng chắn.
Chị M. vòng chân quấn lấy hông hắn, móng tay cào nhẹ lưng hắn, hông nhấc lên đón từng cú đẩy. Ngực chị rung lên theo nhịp, núm vú cương cứng cọ vào ngực hắn. Vũ thở hổn hển, mồ hôi nhỏ xuống ngực chị. Lớp bao cao su giữ chặt, không để tinh dịch tràn ra sớm. Chỉ khoảng 4-5 phút, hắn rùng mình, phóng thích sâu bên trong lớp màng – dòng tinh nóng hổi đọng lại trong bao, hắn gầm khẽ trong cổ họng rồi rút ra, tháo bao cẩn thận, quấn lại và ném vào thùng rác góc phòng. Chị M. chưa kịp đạt cực khoái, chỉ khẽ rên theo, rồi cả hai nằm thở dốc.
Chị ngồi dậy, lau mồ hôi bằng mép ga giường. “Còn ham không? Lần này chị làm cho em sướng hơn.” Vũ gật đầu. Chị lại lấy gói bao mới, đưa cho hắn.
Lần thứ hai, chị đẩy hắn nằm ngửa, leo lên trên. Vũ cầm bao, lăn xuống dương vật vẫn còn cứng nhờ ma túy. Chị cúi xuống, hôn từ cổ xuống ngực hắn, lưỡi liếm quanh núm vú, rồi xuống bụng. Tay chị vuốt ve qua lớp cao su, đầu lưỡi liếm quanh phần đầu bị bọc kín. Vũ rên khẽ, tay bấu chặt ga giường. Chị ngẩng lên cười, rồi từ từ hạ thấp hông, để hắn trượt vào sâu qua màng cao su. Lần này chị kiểm soát nhịp: chậm, sâu, xoay hông vòng tròn, âm đạo siết chặt quanh lớp bao mỗi khi chị nhấc lên rồi hạ xuống.
Tiếng “chụt… chụt…” ẩm ướt vẫn vang lên, nhưng bị lớp màng làm dịu bớt. Chị ngửa cổ, tóc xõa xuống lưng, ngực lắc lư theo nhịp. Vũ đưa tay bóp ngực chị, ngón tay vê núm vú, khiến chị rên to hơn: “Ừ… mạnh nữa đi…” Chị tăng tốc, hông dập nhanh, mông đập xuống đùi hắn “phạch phạch”. Lớp cao su căng bóng, giữ chặt mọi thứ. Vũ siết chặt hông chị, đẩy ngược lên. Chị đạt cực khoái trước – cơ thể run bần bật, âm đạo co thắt mạnh mẽ quanh lớp bao, nước nhờn trào ra ướt đẫm. Chị hét khẽ, tay bấu vai hắn đến đỏ.
Vũ lật chị nằm ngửa, dập mạnh vài cái cuối cùng rồi phóng thích lần nữa – tinh dịch đọng đầy trong bao, hắn rút ra, tháo bỏ cẩn thận, quấn lại ném đi. Cả hai nằm im, thở dốc. Chị M. vuốt tóc hắn, thì thầm: “Lần này sướng hơn chứ? Lần nữa nhé, tổng 1,2 triệu thôi.”
Lần thứ ba không còn nụ cười, không còn lời thì thầm gợi tình. Vũ đưa trước 500 nghìn, chị M. cầm tiền, nhét vào túi xách nhỏ, rồi lấy gói bao cuối cùng đưa cho hắn.
Vũ cầm bao, lăn xuống dương vật vẫn cứng nhờ ma túy, nhưng mắt hắn lạnh lẽo, không còn dục vọng – chỉ có tính toán. Hắn đẩy vào mạnh, không foreplay, không hôn. Chị M. khẽ nhăn mặt vì đau, nhưng vẫn cố rên theo nhịp để giữ không khí. Hắn dập đều, sâu, mỗi cú thúc như máy – lớp cao su ôm sát, tiếng va chạm khô khốc hơn vì không còn sự trơn tru tự nhiên. Tiếng nệm kêu kẽo kẹt đều đặn. Chị M. vòng tay ôm lưng hắn, móng tay cào nhẹ, hông nhấc lên đáp lại, nhưng hắn không phản ứng – tay hắn chống hai bên vai chị, mắt nhìn xuống cổ họng chị, nơi sắp trở thành mục tiêu.
Chị đạt cực khoái nhẹ – cơ thể co giật, âm đạo siết chặt quanh lớp bao, rên khẽ một tiếng dài. Vũ không quan tâm, tiếp tục dập thêm vài cái nữa, rồi rùng mình phóng thích lần cuối – tinh dịch trào đầy trong bao, hắn rút ra ngay, tháo bỏ, ném vào góc phòng như mọi khi. Hắn nằm sang bên, giả vờ lấy điện thoại.
Chị M. nằm thở hổn hển, tay vuốt bụng, mỉm cười mệt mỏi. Chị ngồi dậy, với tay lấy điện thoại cũ, mở ứng dụng tính thuế vừa được cung cấp gần đây. “Thôi, tính tổng cho em nhé. Ba lần: 400 nghìn + 400 nghìn + 400 nghìn = 1,2 triệu. Thêm 8% VAT theo quy định mới của chị từ đầu năm nay – dịch vụ giải trí cá nhân cũng phải chịu thuế giá trị gia tăng 8% rồi em ơi. Tổng cộng là 1.296.000 đồng. Em chuyển khoản hay đưa tiền mặt luôn?”
Vũ nghe đến con số 1.296.000, trong đầu hắn như có tiếng “rắc” – tiền trong túi chỉ còn vài trăm nghìn lẻ, mà 500 nghìn đã đưa trước rồi. Hắn tính nhanh: nếu trả đủ, hắn sẽ trắng tay, thậm chí phải vay mượn đám bạn. Ý nghĩ đen tối lóe lên rõ ràng hơn bao giờ hết: Nếu chị ta không còn sống, thì chẳng có VAT nào, chẳng có 1,2 triệu nào cả.
Hắn gật đầu, giọng bình tĩnh giả tạo: “Em ra quầy hỏi Wi-Fi đã, rồi chuyển khoản cho chị luôn.” Chị M. gật đầu, đứng dậy mở cửa phòng. Lúc ấy, bóng đèn hành lang mờ mờ chiếu vào. Vũ đứng ngay phía sau, tay cầm chiếc khăn vải cũ kỹ treo sẵn trên móc tường. Hắn vòng tay qua cổ chị, siết mạnh.
Vũ đứng dậy, nói: “Em ra quầy hỏi Wi-Fi đã.”
Chị M. gật đầu, đứng dậy mở cửa phòng. Lúc ấy, bóng đèn hành lang mờ mờ chiếu vào. Vũ đứng ngay phía sau, tay cầm chiếc khăn vải cũ kỹ treo sẵn trên móc tường. Hắn vòng tay qua cổ chị, siết mạnh.
Chị M. giật mình, mắt mở to kinh ngạc. Rồi cơn đau ập đến như lưỡi dao cắt ngang cổ họng. Chị hít vào một hơi đứt quãng, nhưng không khí không vào được – chỉ có tiếng “khục… khục…” khô khốc vang lên từ cổ họng bị bóp nghẹt. Hai tay chị vội vàng bấu chặt vào cổ tay Vũ, móng tay dài cắm sâu vào da thịt hắn, cào xước thành những vệt đỏ rướm máu. Chị giật mạnh, cố lật người, nhưng Vũ dùng cả thân hình ghì chặt chị xuống nệm.
Chân chị đạp loạn xạ. Gót chân va vào thành giường sắt – “cạch! cạch! cạch!” – tiếng kim loại vang lên đều đặn như nhịp tim sắp ngừng. Đùi chị co giật, cơ thể uốn cong ngược ra sau theo bản năng sinh tồn, lưng cong thành hình cung, cố đẩy Vũ ra. Mỗi lần đẩy là một lần ngực chị phập phồng dữ dội, nhưng không khí chỉ lọt qua khe hở nhỏ xíu, tạo nên những tiếng rít the thé như gió lùa qua khe cửa.
Mặt chị chuyển màu. Ban đầu đỏ bừng vì máu dồn lên, rồi dần tím tái. Mạch máu nhỏ dưới da trán và thái dương nổi rõ, mắt lồi ra, đồng tử giãn to đen kịt. Môi chị mấp máy, cố thốt lên lời nào đó – có lẽ là “thả… ra…” – nhưng chỉ phát ra tiếng ú ớ nghèn nghẹt, nước bọt trào ra khóe miệng, chảy thành dòng xuống cằm. Nước mắt trào ra không kiểm soát, lăn dài trên gò má, lẫn với mồ hôi.
Cơ thể chị bắt đầu những cơn co giật dữ dội. Tay phải vẫn bấu chặt cổ tay Vũ, nhưng sức lực yếu dần, móng tay trượt khỏi da hắn, để lại những vết cào dài. Tay trái quờ quạng lung tung, đập vào vai Vũ, vào ngực hắn, rồi rơi xuống nệm, móng tay cào xé ga giường thành những vệt rách. Chân chị co rút, đạp mạnh một cái cuối cùng – gót chân đập “rầm” vào đầu giường, làm cả khung sắt rung lên – rồi dần buông thõng, chỉ còn những cơn run rẩy nhỏ.
Vũ siết chặt hơn nữa. Hắn thở hổn hển, mồ hôi nhỏ từng giọt xuống lưng chị. Mặt hắn méo mó, mắt đỏ ngầu, răng nghiến ken két. Hắn cảm nhận được sự giãy giụa dưới tay mình: nhịp đập cổ họng yếu dần, cơ thể chị mềm ra từng chút một, như một con búp bê bị rút hết hơi. Hắn đếm trong đầu – một… hai… ba… bốn… năm phút. Mỗi giây trôi qua là một tiếng “khục… khục…” nhỏ dần, rồi im bặt.
Chị M. nằm im. Mắt khép hờ, miệng hé mở, lưỡi hơi thè ra. Ngực không còn phập phồng nữa. Chỉ còn tiếng quạt trần kêu cọt kẹt và tiếng thở dốc của Vũ.
Vũ buông tay, nghĩ rằng mọi thứ đã xong. Hắn lục túi chị, lấy chiếc điện thoại cũ và 500 nghìn vừa đưa. Không còn gì đáng giá hơn. Hắn mở cửa, bước ra ngoài, cố giữ bình tĩnh.
Nhưng chị M. chưa chết.
Cơn đau cổ khủng khiếp kéo chị tỉnh lại. Không khí tràn vào phổi như lưỡi dao. Chị ho sặc sụa, tay ôm cổ, nước mắt trào ra. Chị lảo đảo đứng dậy, chạy ra cửa, hét lớn: “Cứu… cứu tôi… nó giết tôi!”
Tiếng kêu thất thanh vang vọng dọc hành lang. Chủ nhà trọ và vài người thuê phòng gần đó chạy ra. Vũ lúc ấy mới ra đến cổng, nghe tiếng hô hoán, chân mềm nhũn. Hắn lao lên xe máy, nhưng đã muộn. Người dân đuổi theo, vài thanh niên khỏe mạnh chặn đường, túm lấy cổ áo hắn.
Công an xã Tân Dương có mặt nhanh chóng. Vũ bị khống chế, tay bị còng. Hắn cúi đầu, không nói gì. Ma túy vẫn còn trong người, test nhanh dương tính.
Chị M. được đưa đi cấp cứu khẩn cấp tại Bệnh viện Đa khoa Sa Đéc. Cổ chị tím bầm, dây thanh quản sưng, nhưng may mắn thay, chị tỉnh lại kịp thời. Bác sĩ nói nếu chậm vài phút nữa, có thể đã không qua khỏi. Hiện chị đang dần hồi phục, dù vết thương tâm lý còn lâu mới lành.
Vũ bị khởi tố về tội Cướp tài sản, Viện Kiểm sát nhân dân khu vực 7 tỉnh Đồng Tháp phê chuẩn tạm giam để điều tra. Hắn khai nhận toàn bộ hành vi: từ việc nảy sinh ý định giết người để không phải trả tiền, đến việc siết cổ và cướp điện thoại cùng 500 nghìn.
Đêm không trả tiền đã qua, nhưng cái giá phải trả thì còn dài.
Chị M. sau này kể lại với bạn bè: “Tôi chỉ muốn kiếm tiền sống qua ngày. Không ngờ lại suýt mất mạng vì 1,2 triệu.”
Còn Vũ, trong trại tạm giam, có lẽ chỉ còn lại sự im lặng và những cơn run rẩy khi thiếu ma túy.
Căn phòng trọ ấy vẫn đứng đó, quạt trần vẫn kêu cọt kẹt, nhưng không ai dám thuê phòng cuối dãy nữa.
Nguồn: https://tuoitre.vn/3-lan-quan-he-ti...-de-khong-phai-tra-tien-20260127145831441.htm
