Chia sẻ về việc sống 1 mình

Cu cong

Bò lái xe
Xamvn có bác nào sống một mình không ?
Vào chia sẻ xem cảm xúc mỗi ngày như nào, đêm nay tự dưng đang làm dỡ việc, khuya, đột nhiên tâm trạng:
Mình trước nhé, đã sang 30, vừa học vừa làm
Ở ké nhà của gia đình, chưa tự mua được đất đai gì, đang phấn đấu dành dụm tiền mở một cửa hàng nhỏ, rồi tích tiền làm lại nội thất nhà đang ở. Hy vọng 10 năm nữa mua một được miếng đất ngoại ô, cất căn nhà có sân vườn

Con nhà nghèo, giờ vẫn chưa hết, được cái không ốm đau vặt.
Có một lần ốm đau nặng trong quá khứ, nằm bệnh viện gần 1 tháng, chỉ có mẹ chăm sóc.
Lúc đó nhớ lại lời mấy thằng bạn 10-15 năm: “ ko có mày gợi ý, tụi tao sao biết việc này việc kia , nhiều việc cũng nhờ mày mới xong”, nhỏ lớn mình xem ai là bạn, luôn giúp hết lòng. Giờ nghĩ lại, thấy hết hồn...
Ra viện, bs dặn là cơ thể mình tuyệt đối không được nhậu.
Mình cũng báo là phải tập trung cải thiện đời sống
Thế là các bạn không còn liên lạc nữa.....

Tự mò đường buôn bán nhỏ cũng được 4-5 năm, có đồng vô đồng ra, cũng có lúc mất rất nhiều vì ngu, tham. Đổi lại được kinh nghiệm, cũng còn là may mắn.
Công việc thì có 2 Job
Job buôn bán thì gặp toàn nam giới, đàn ông. Nhờ job này mà đi gặp nhiều tầng lớp trong cuộc sống, mở mắt và học được rất nhiều điều từ các bạn, các anh đi trước.
Job chuyên ngành thì gặp toàn đàn bà, từ gái trẻ 16 đến U40. Job này cũng làm mở mắt rất nhiều điều, các chị/các em có điểm chung là não trạng họ rất thích tám/nc phiếm/tâm sự, câu chuyện toàn xoay quanh:
- Em muốn bồ em tặng abcxyz, làm sao để nó ngầm biết mà ko cần nói vậy anh?
- Sao thằng bồ em chưa mua được xe hơi, nhà đất ?
- Sao chồng chị nó cứ đi suốt k về vậy em ?
- Sao chồng nhỏ bạn chị ngon lành quá, sếp lớn, nhìn thành đạt mà mê
Vân vân và mây mây, đa số là “I Want - I Feel”, chứ hiếm khi “I think”
Nên mình nhận ra giống loài này không tư duy bằng logic, phần lớn cư xử theo cảm xúc thời điểm.

Rồi mình nhìn lại những người nam giới/đàn ông rất bình thường cũng đang mưu sinh mà mình đã gặp.
Rồi mình nhìn vào bảng tỷ lệ tự tử của thế giới, cứ thấy 5 người tự tử đã hết 4 người là đàn ông.
Mình tự nhiên thấy thương đàn ông VN.
Có lẽ đây là lý do mình khoái Xamvn. Các anh em vào đây không phải gồng !

Còn các chị em, hầu như mình chỉ tiếp xúc với họ vì công việc, chứ mình không muốn tương tác , vì đã quen với việc họ sẽ nói về những chủ đề gì. Mà cái giống này quái ở chỗ, mình k muốn tương tác, thì họ lại càng cố tương tác. Rất khó chịu.

May mắn gần đây là mình gặp được 2 người bạn, hiểu mình thích riêng tư, có tiệc thân mật hay gọi mình tham gia dù biết mình ko nhậu được và cũng ko đủ khả năng góp tiền trong những cuộc vui của họ ( 2 người này so với mình thì giàu vcl). Mình cũng không hiểu vì sao họ lại quan hệ với người còn đang nghèo và loay hoay như mình.
 
Ngót nghét 30 vẫn ăn bám bố mẹ, ở cùng bố mẹ đây, trầm kẻm =((
 
Tính tao thích tự do nên thích cuộc sống một mình, nhưng đéo có tiền nên phải ở chung với người ta
 
Topic chất lượng, chia sẻ thêm đi các tml. Tao cũng nhiều năm ở một mình ở Mẽo, lúc ấy ban đêm ko có gì làm chán toàn ra siêu thị lang thang cho nhìn thấy người này người kia nó đỡ chán.

Lục lại mấy cái ảnh cũ, thời ấy chủ nhà ko có máy giặt tao cứ 2 tuần một lần phải đem đồ ra tiệm giặt ủi giặt. Có thằng cu da đen đứng đấy chơi bóng :))

330471


Sống một mình thời đấy tao thích chiên xào nấu nướng gì cũng không phải sợ ai cằn nhằn ;)) tao toàn mua miếng thịt bò về nướng steak ăn phê phê là

330481
 
Ngày xưa tao củng ở một mình trong thời gian không dài: tầm gần 1 năm.
Lần đầu tiên ra ở trọ riêng thấy nhiều thứ khá mới mẻ.
Thấy cuộc sống tự do tự tại, thích ăn j ăn, làm j làm, ngủ tới khi nào thì ngủ.
Nhưng phải nói thật, cuộc sống hơi cô đơn.
Đôi khi chiều tối muộn, tao phải đi bộ trong công viên để thấy người này người nọ...
Hay ở đông người hoặc ngồi quán coffee cho bớt bớt cảm giác cô đơn.
 
Ở bên đấy 1 mình có hất cùn hem bạn, ông bạn mình ở Mẽo một mình mấy năm thành cần thủ cmn :))
Topic chất lượng, chia sẻ thêm đi các tml. Tao cũng nhiều năm ở một mình ở Mẽo, lúc ấy ban đêm ko có gì làm chán toàn ra siêu thị lang thang cho nhìn thấy người này người kia nó đỡ chán.

Lục lại mấy cái ảnh cũ, thời ấy chủ nhà ko có máy giặt tao cứ 2 tuần một lần phải đem đồ ra tiệm giặt ủi giặt. Có thằng cu da đen đứng đấy chơi bóng :))

View attachment 330471


Sống một mình thời đấy tao thích chiên xào nấu nướng gì cũng không phải sợ ai cằn nhằn ;)) tao toàn mua miếng thịt bò về nướng steak ăn phê phê là

View attachment 330481
 
Sao bọn m sống được 1 mình nhỉ? T thuộc dạng tâm lý yếu và nghĩ quá nhiều, t mà ở 1 mình chắc giờ trên bia mộ đã có mấy chữ "Hưởng thọ xx tuổi".
Có 1 khoảng thời gian t ở 1 mình đó là lúc đi du học. Gọi là ở 1 mình thôi nhưng t vẫn có nhiều hàng xóm (vì ở trong kí túc mà). Bình thường vẫn gặp nhau đi party các kiểu thì không sao, đợt Covid hạn chế ra ngoài thì đúng là thảm hại. Hồi đó t bị rơi vào trạng thái gần như trầm cảm luôn, mãi đến lúc về VN mới khá lên được. Mỗi lần tinh thần t không ổn là t phải kiếm chỗ đông người để lấy lại cảm giác tồn tại :<
 
Mình cũng sống một mình như bác. Năm nay cũng ngót 30 rồi. Cũng 2 nghề 1 cảnh sát 2 xe ôm. Nghề cảnh sát thì mình cũng tiếp xúc với đủ loại người cũng như ngành nghề nhưng đa phần là đàn ông. Hầu như là tuân theo kỷ luật, pháp luật. Nghề xe ôm thì tiếp xúc đủ thành phần đa số là các em sinh viên còn non trẻ. Cũng nói chuyện này nọ cho mọi người vui cũng huề theo nói xấu cảnh sát các thứ. Cũng có vài người bạn. Nhưng tính mình thì chẳng chơi với ai được lâu cả. Vì mình đúng kiểu lười giao lưu, gặp gỡ vì cảm thấy đôi lúc thật phiền phức chẳng có tác dụng gì. Dạo này dính thêm tật nghiện rượu bia với béo phì nữa đâm ra cảm giác đụt đi đéo tả được. Mất phương hướng quá.
Bác thử nuôi con gì cho đỡ cô đơn cũng được đấy.
View attachment 329668
Con này là con mèo hay con lợn m? Sao nó to thế.
 
Topic chất lượng, chia sẻ thêm đi các tml. Tao cũng nhiều năm ở một mình ở Mẽo, lúc ấy ban đêm ko có gì làm chán toàn ra siêu thị lang thang cho nhìn thấy người này người kia nó đỡ chán.

Lục lại mấy cái ảnh cũ, thời ấy chủ nhà ko có máy giặt tao cứ 2 tuần một lần phải đem đồ ra tiệm giặt ủi giặt. Có thằng cu da đen đứng đấy chơi bóng :))

View attachment 330471


Sống một mình thời đấy tao thích chiên xào nấu nướng gì cũng không phải sợ ai cằn nhằn ;)) tao toàn mua miếng thịt bò về nướng steak ăn phê phê là

View attachment 330481
Mình với bác này giống khoản khoái nấu nướng ,ăn ngon.
Mình đi chợ thành thói quen mỗi ngày, cảm giác nấu nướng xong:
Dọn đồ ăn ra, rót một ly vang (mình hay uống loại rẻ tiền, chừng 10-20$/chai, chứ k phải cực phẩm gì) + mở nhạc Jazz/Classic.
Cảm giác nó lạc thú lắm

Từ khi đi chợ, mình có thêm một thói quen ngầm, là tia các cô cũng đi chợ....
Có 2 nhóm hành vi khi các cô đi chợ như sau:
1. Lượn, bàn tán, chỉ trỏ, mặc cả cho vui. Đi chợ rất lâu mới xong
_> Nhóm này là đông nhất
2. Rất gọn gàng, mua thứ bản thân tìm, thỉnh thoảng vẫn trả giá nhưng cách trả rất duyên và khéo. Đi chợ nhanh như 1 cơn gió
_> Nhóm này rất ít và hiếm.
Có thể sau này lúc lập gia đình, mình sẽ dắt gái đi chợ xem như nào
 
Sao bọn m sống được 1 mình nhỉ? T thuộc dạng tâm lý yếu và nghĩ quá nhiều, t mà ở 1 mình chắc giờ trên bia mộ đã có mấy chữ "Hưởng thọ xx tuổi".
Có 1 khoảng thời gian t ở 1 mình đó là lúc đi du học. Gọi là ở 1 mình thôi nhưng t vẫn có nhiều hàng xóm (vì ở trong kí túc mà). Bình thường vẫn gặp nhau đi party các kiểu thì không sao, đợt Covid hạn chế ra ngoài thì đúng là thảm hại. Hồi đó t bị rơi vào trạng thái gần như trầm cảm luôn, mãi đến lúc về VN mới khá lên được. Mỗi lần tinh thần t không ổn là t phải kiếm chỗ đông người để lấy lại cảm giác tồn tại :<
Mình bầm dập vài lần vì làm ăn, giờ đỡ ngu hơn.
Có những lúc ra ngoài cười cười, nói nói. Nhưng ở nhà chỉ có cơm trắng với nước tương 2-3 ngày liên tục.

Ở với gia đình dĩ nhiên là rất tốt, tuy nhiên mỗi nhà mỗi cảnh, có những anh em phải ra đời bươn chãi một mình.
Khi bác sống một mình, không có trợ lực từ gd, đúng nghĩa là trò chơi sinh tồn bắt đầu. Sẽ học được rất nhiều điều, từ việc kế hoạch thời gian trong ngày, cho đến chi tiêu làm sao. Chăm sóc sức khoẻ cơ thể/sức khoẻ tinh thần:
Một câu thoại trong The Godfather mà mình rất thích
”Đàn bà con nít thì có thể bất cẩn, đàn ông thì tuyệt đối không”
Khi một mình, mà bất cẩn, thì sấp mặt là có thật.

Nghĩ vừa thì tốt, nghĩ nhiều quá thì lại là nghệ thuật tạo ra rắc rối vốn không tồn tại đó bác
Mình phát hiện, con người ta không khổ vì Ngoại Cảnh
Con người cảm thấy mình khổ cùng cực là vì Cách Thức Vận Hành Tư Duy của họ trước Ngoại Cảnh.
Nếu bác hứng thú với Philosophy, có thể trải nghiệm thử Đạo Đức Kinh, Nam Hoa Kinh, Stoicism....
Những quyên này giúp bác rèn một cái đầu Lạnh trong mọi tình huống, ngay cả khi cảm xúc bác quá mạnh, thần hồn nát thần tính.
Vì lý trí sáng và mạnh thì não dễ đưa ra quyết định khôn ngoan hơn
Còn để cảm xúc ngự trị thì bác biết rồi đó, cứ nhìn sang phái nữ bác sẽ hiểu

Chúc bác Quách Tĩnh trong mọi tình huống
 
Sao bọn m sống được 1 mình nhỉ? T thuộc dạng tâm lý yếu và nghĩ quá nhiều, t mà ở 1 mình chắc giờ trên bia mộ đã có mấy chữ "Hưởng thọ xx tuổi".
Có 1 khoảng thời gian t ở 1 mình đó là lúc đi du học. Gọi là ở 1 mình thôi nhưng t vẫn có nhiều hàng xóm (vì ở trong kí túc mà). Bình thường vẫn gặp nhau đi party các kiểu thì không sao, đợt Covid hạn chế ra ngoài thì đúng là thảm hại. Hồi đó t bị rơi vào trạng thái gần như trầm cảm luôn, mãi đến lúc về VN mới khá lên được. Mỗi lần tinh thần t không ổn là t phải kiếm chỗ đông người để lấy lại cảm giác tồn tại :<
1 mình có cái buồn và mất công của sống 1 mình
Nhưng cũng nhiều sự riêng tư và tùy hứng

Tao sống 1 mình từ hồi du học, sau lập nghiệp, rồi nhập tịch thì càng 1 mình hơn.
Xưa ở 1 mình nhưng là thuê phòng trong nhà người khác mà ở. Giờ thì có nhà mình. Ban ngày thì còn có người 1 tí (vì 1 phần căn nha của t thì t dùng làm vp cty), tối thì lại 100% 1 mình tiếp :))
 
Sống 1 mình cô đơn lắm, nhìu bủi chìu tà t xách xô nưỡc ra tắm rửa xong, ngồi tần ngần ngắm đàn chim bay về trời.
Giật mình lấy tay búng xuống dưới 1 cái, rùng hết cả mình mới nhận ra mình vừa xuất.
Cái này t tự nấu cho đỡ buồn
330660
 
Hóa r
Mình cũng sống một mình như bác. Năm nay cũng ngót 30 rồi. Cũng 2 nghề 1 cảnh sát 2 xe ôm. Nghề cảnh sát thì mình cũng tiếp xúc với đủ loại người cũng như ngành nghề nhưng đa phần là đàn ông. Hầu như là tuân theo kỷ luật, pháp luật. Nghề xe ôm thì tiếp xúc đủ thành phần đa số là các em sinh viên còn non trẻ. Cũng nói chuyện này nọ cho mọi người vui cũng huề theo nói xấu cảnh sát các thứ. Cũng có vài người bạn. Nhưng tính mình thì chẳng chơi với ai được lâu cả. Vì mình đúng kiểu lười giao lưu, gặp gỡ vì cảm thấy đôi lúc thật phiền phức chẳng có tác dụng gì. Dạo này dính thêm tật nghiện rượu bia với béo phì nữa đâm ra cảm giác đụt đi đéo tả được. Mất phương hướng quá.
Bác thử nuôi con gì cho đỡ cô đơn cũng được đấy.
View attachment 329668
Hóa ra mày là 1 trong những chú grab thi thoảng xuất hiện trêm cam, đang bỗng dưng đè ngửa khách ra tra còng à. Mày còn nghề gì nữa nào? đánh giày, đồng nát, cửu vạn chắc thợ sửa ống nước với lắp điều hòa cũng thạo nhỉ. Tao mong hôm nào có cảnh đang đi họp với đối tác thì đè nghiến đối tác ra đọc lệnh bắt với khám người rồi tra còng nữa là đủ bách nghệ tinh hoa luôn.
 
Tao chưa phải sống 1 mìn bao giờ nên tao thấy thèm. Tao muốn có một thời gian ngắn thôi độ 1 tuần ăn ngủ nghỉ ở 1 mình. Tao thích tự nấu ăn rồi sáng tác những món mới có vị hơi khác 1 tẹo mà có khi chỉ tao mới nuốt nổi. Tao thích những môn chỉ cần 1 mình cũng chơi được kiểu gym, chạy bộ, đọc sách, chơi đàn. Mỗi đá phò thì phải ít nhất 1 con, lắm lúc quay tay cũng phê phê là.
 
Topic chất lượng, chia sẻ thêm đi các tml. Tao cũng nhiều năm ở một mình ở Mẽo, lúc ấy ban đêm ko có gì làm chán toàn ra siêu thị lang thang cho nhìn thấy người này người kia nó đỡ chán.

Lục lại mấy cái ảnh cũ, thời ấy chủ nhà ko có máy giặt tao cứ 2 tuần một lần phải đem đồ ra tiệm giặt ủi giặt. Có thằng cu da đen đứng đấy chơi bóng :))

View attachment 330471


Sống một mình thời đấy tao thích chiên xào nấu nướng gì cũng không phải sợ ai cằn nhằn ;)) tao toàn mua miếng thịt bò về nướng steak ăn phê phê là

View attachment 330481
Mình mày đá cả miếng này, xơi cũng ác đấy.
 
Mình với bác này giống khoản khoái nấu nướng ,ăn ngon.
Mình đi chợ thành thói quen mỗi ngày, cảm giác nấu nướng xong:
Dọn đồ ăn ra, rót một ly vang (mình hay uống loại rẻ tiền, chừng 10-20$/chai, chứ k phải cực phẩm gì) + mở nhạc Jazz/Classic.
Cảm giác nó lạc thú lắm

Từ khi đi chợ, mình có thêm một thói quen ngầm, là tia các cô cũng đi chợ....
Có 2 nhóm hành vi khi các cô đi chợ như sau:
1. Lượn, bàn tán, chỉ trỏ, mặc cả cho vui. Đi chợ rất lâu mới xong
_> Nhóm này là đông nhất
2. Rất gọn gàng, mua thứ bản thân tìm, thỉnh thoảng vẫn trả giá nhưng cách trả rất duyên và khéo. Đi chợ nhanh như 1 cơn gió
_> Nhóm này rất ít và hiếm.
Có thể sau này lúc lập gia đình, mình sẽ dắt gái đi chợ xem như nào
Chai rượu bạn uống là chai gì thế?
 
Mình bầm dập vài lần vì làm ăn, giờ đỡ ngu hơn.
Có những lúc ra ngoài cười cười, nói nói. Nhưng ở nhà chỉ có cơm trắng với nước tương 2-3 ngày liên tục.

Ở với gia đình dĩ nhiên là rất tốt, tuy nhiên mỗi nhà mỗi cảnh, có những anh em phải ra đời bươn chãi một mình.
Khi bác sống một mình, không có trợ lực từ gd, đúng nghĩa là trò chơi sinh tồn bắt đầu. Sẽ học được rất nhiều điều, từ việc kế hoạch thời gian trong ngày, cho đến chi tiêu làm sao. Chăm sóc sức khoẻ cơ thể/sức khoẻ tinh thần:
Một câu thoại trong The Godfather mà mình rất thích
”Đàn bà con nít thì có thể bất cẩn, đàn ông thì tuyệt đối không”
Khi một mình, mà bất cẩn, thì sấp mặt là có thật.

Nghĩ vừa thì tốt, nghĩ nhiều quá thì lại là nghệ thuật tạo ra rắc rối vốn không tồn tại đó bác
Mình phát hiện, con người ta không khổ vì Ngoại Cảnh
Con người cảm thấy mình khổ cùng cực là vì Cách Thức Vận Hành Tư Duy của họ trước Ngoại Cảnh.
Nếu bác hứng thú với Philosophy, có thể trải nghiệm thử Đạo Đức Kinh, Nam Hoa Kinh, Stoicism....
Những quyên này giúp bác rèn một cái đầu Lạnh trong mọi tình huống, ngay cả khi cảm xúc bác quá mạnh, thần hồn nát thần tính.
Vì lý trí sáng và mạnh thì não dễ đưa ra quyết định khôn ngoan hơn
Còn để cảm xúc ngự trị thì bác biết rồi đó, cứ nhìn sang phái nữ bác sẽ hiểu

Chúc bác Quách Tĩnh trong mọi tình huống
Em có xem qua tường nhà bác chia sẻ, thấy có nhiều cái bác chia sẻ cũng thật lòng, xin kính bác một ly.

Mong bác và các già làng trên này viết nhiều hơn về trải nghiệm, góc nhìn của bản thân, tại vì sẽ luôn có những đứa như em, muốn khẳng định bản thân, nhưng lại vướng vào mớ bòng bong do chính mình tạo ra, không được ai chỉ dẫn, và quan trọng nhất là sẽ đọc và ráng thấm từng dòng trong lời kể của các bác.
 
Tao sống 1 mình lâu năm rồi, buồn nên đâm ra lại có thói quen đọc sách dù chẳng nhớ được bao nhiêu, đọc xong cũng mang máng thôi do tao ít ghi chép lại. Phải nói tầm gần 30 vẫn một mình nhiều lúc chạnh lòng.
 
Tao thích sống yên tĩnh, tao cũnh không biết có thực sự là tao thích 1 mình không?

Cuộc sống hầu như tẻ nhạt. Vì tụi mày sống 1 mình nhưng là ở thành phố, nhiều thú vui, nhiều tiện nghi. Tao sống 1 mình không phải là ở nông thôn mà là ở thâm sơn cùng cốc, núi đồi trống trãi. Hầu như 1 tuần tao chỉ đi ra làng người Kinh 1 lần để mua rau, mua trứng.

Cuộc sống quanh năm làm lụng vất vả thì không phải, mà nặng nề mỏi mệt về mặt nội tâm. Tao thuộc dạng người người biếng lao động, lại chán chường không có ý chí phấn đấu. Hằng ngày ôm điện thoại lướt web là chính chứ chả làm gì.

Tao từng sống ở Sài Gòn, quận 4, quận 1, Bình Thạnh, quận 6...quận nào cũng từng ở vài năm. Công việc lao động tự do không còn kiếm được tiền, cộng với covid nên tao về quê dưỡng già.

Dạo này tinh thần tao bất ổn, suy sụp đủ thứ. Tao thấy trong người tao không khoẻ. Chắc tao bị bệnh gì đó rồi. Hằng ngày đi ra ra vào vào, tao ước tao nhanh nhanh chết đi. Có lẽ tao nhìn đời qua lăng kính quá u ám, nhưng tao thực sự đã không còn đam mê với cuộc sống nữa. Tao đang chờ đợi cái chết đang chầm chậm bước đến. Cũng có thể một hôm nào đó tao reset thật.
 
Sống 1 mình cũng ko vui lắm. Đc cái tự do.
Thời đầu 2x tao hay thuê nhà xong cho chúng nó thuê phòng lại :))))
Lúc thì ăn chung , chán chán thì ra ngoài phê pha :)))
Chứ ở 1m 1 nhà buồn bỏ mẹ. Thành tự kỷ. Cv trước của tao cũng tự kỷ bỏ mẹ toàn ngồi máy tính nên tao chọn mỗi ngày 1 biềm vui. Đêm đánh bài đến 1-2h, 3h support bọn mẽo. Ngày tầm 8-9h dậy phục vụ bọn hongkong với Việt. Tối thì rảnh vlon ra.
Tao đc cái tốt bụng ăn uống dễ vđ nên mấy thằng em ở cùng cho gì ăn đó :))))
Thi thoảng mua ít đồ nhậu cho nó biết hương vị cuộc sống. Thi thoảng dẫn chúng nó đi loanh quanh. Đc cái mấy thằng bạn tao nó cũng sớm kiểu phó trưởng phòng nên tầm 1 tháng là 2-3 team tầm chục thằng lại đi nhậu, đi câu bên LB, GL, đi về quê nhà chúng nó ...
 
Xamvn có bác nào sống một mình không ?
Vào chia sẻ xem cảm xúc mỗi ngày như nào, đêm nay tự dưng đang làm dỡ việc, khuya, đột nhiên tâm trạng:
Mình trước nhé, đã sang 30, vừa học vừa làm
Ở ké nhà của gia đình, chưa tự mua được đất đai gì, đang phấn đấu dành dụm tiền mở một cửa hàng nhỏ, rồi tích tiền làm lại nội thất nhà đang ở. Hy vọng 10 năm nữa mua một được miếng đất ngoại ô, cất căn nhà có sân vườn

Con nhà nghèo, giờ vẫn chưa hết, được cái không ốm đau vặt.
Có một lần ốm đau nặng trong quá khứ, nằm bệnh viện gần 1 tháng, chỉ có mẹ chăm sóc.
Lúc đó nhớ lại lời mấy thằng bạn 10-15 năm: “ ko có mày gợi ý, tụi tao sao biết việc này việc kia , nhiều việc cũng nhờ mày mới xong”, nhỏ lớn mình xem ai là bạn, luôn giúp hết lòng. Giờ nghĩ lại, thấy hết hồn...
Ra viện, bs dặn là cơ thể mình tuyệt đối không được nhậu.
Mình cũng báo là phải tập trung cải thiện đời sống
Thế là các bạn không còn liên lạc nữa.....

Tự mò đường buôn bán nhỏ cũng được 4-5 năm, có đồng vô đồng ra, cũng có lúc mất rất nhiều vì ngu, tham. Đổi lại được kinh nghiệm, cũng còn là may mắn.
Công việc thì có 2 Job
Job buôn bán thì gặp toàn nam giới, đàn ông. Nhờ job này mà đi gặp nhiều tầng lớp trong cuộc sống, mở mắt và học được rất nhiều điều từ các bạn, các anh đi trước.
Job chuyên ngành thì gặp toàn đàn bà, từ gái trẻ 16 đến U40. Job này cũng làm mở mắt rất nhiều điều, các chị/các em có điểm chung là não trạng họ rất thích tám/nc phiếm/tâm sự, câu chuyện toàn xoay quanh:
- Em muốn bồ em tặng abcxyz, làm sao để nó ngầm biết mà ko cần nói vậy anh?
- Sao thằng bồ em chưa mua được xe hơi, nhà đất ?
- Sao chồng chị nó cứ đi suốt k về vậy em ?
- Sao chồng nhỏ bạn chị ngon lành quá, sếp lớn, nhìn thành đạt mà mê
Vân vân và mây mây, đa số là “I Want - I Feel”, chứ hiếm khi “I think”
Nên mình nhận ra giống loài này không tư duy bằng logic, phần lớn cư xử theo cảm xúc thời điểm.

Rồi mình nhìn lại những người nam giới/đàn ông rất bình thường cũng đang mưu sinh mà mình đã gặp.
Rồi mình nhìn vào bảng tỷ lệ tự tử của thế giới, cứ thấy 5 người tự tử đã hết 4 người là đàn ông.
Mình tự nhiên thấy thương đàn ông VN.
Có lẽ đây là lý do mình khoái Xamvn. Các anh em vào đây không phải gồng !

Còn các chị em, hầu như mình chỉ tiếp xúc với họ vì công việc, chứ mình không muốn tương tác , vì đã quen với việc họ sẽ nói về những chủ đề gì. Mà cái giống này quái ở chỗ, mình k muốn tương tác, thì họ lại càng cố tương tác. Rất khó chịu.

May mắn gần đây là mình gặp được 2 người bạn, hiểu mình thích riêng tư, có tiệc thân mật hay gọi mình tham gia dù biết mình ko nhậu được và cũng ko đủ khả năng góp tiền trong những cuộc vui của họ ( 2 người này so với mình thì giàu vcl). Mình cũng không hiểu vì sao họ lại quan hệ với người còn đang nghèo và loay hoay như mình.
Cái tên nói lên tất cả! 2 thằng bạn mới của mày sắp cho mày nở hoa
 

Có thể bạn quan tâm

Top