Cu cong
Bò lái xe
Xamvn có bác nào sống một mình không ?
Vào chia sẻ xem cảm xúc mỗi ngày như nào, đêm nay tự dưng đang làm dỡ việc, khuya, đột nhiên tâm trạng:
Mình trước nhé, đã sang 30, vừa học vừa làm
Ở ké nhà của gia đình, chưa tự mua được đất đai gì, đang phấn đấu dành dụm tiền mở một cửa hàng nhỏ, rồi tích tiền làm lại nội thất nhà đang ở. Hy vọng 10 năm nữa mua một được miếng đất ngoại ô, cất căn nhà có sân vườn
Con nhà nghèo, giờ vẫn chưa hết, được cái không ốm đau vặt.
Có một lần ốm đau nặng trong quá khứ, nằm bệnh viện gần 1 tháng, chỉ có mẹ chăm sóc.
Lúc đó nhớ lại lời mấy thằng bạn 10-15 năm: “ ko có mày gợi ý, tụi tao sao biết việc này việc kia , nhiều việc cũng nhờ mày mới xong”, nhỏ lớn mình xem ai là bạn, luôn giúp hết lòng. Giờ nghĩ lại, thấy hết hồn...
Ra viện, bs dặn là cơ thể mình tuyệt đối không được nhậu.
Mình cũng báo là phải tập trung cải thiện đời sống
Thế là các bạn không còn liên lạc nữa.....
Tự mò đường buôn bán nhỏ cũng được 4-5 năm, có đồng vô đồng ra, cũng có lúc mất rất nhiều vì ngu, tham. Đổi lại được kinh nghiệm, cũng còn là may mắn.
Công việc thì có 2 Job
Job buôn bán thì gặp toàn nam giới, đàn ông. Nhờ job này mà đi gặp nhiều tầng lớp trong cuộc sống, mở mắt và học được rất nhiều điều từ các bạn, các anh đi trước.
Job chuyên ngành thì gặp toàn đàn bà, từ gái trẻ 16 đến U40. Job này cũng làm mở mắt rất nhiều điều, các chị/các em có điểm chung là não trạng họ rất thích tám/nc phiếm/tâm sự, câu chuyện toàn xoay quanh:
- Em muốn bồ em tặng abcxyz, làm sao để nó ngầm biết mà ko cần nói vậy anh?
- Sao thằng bồ em chưa mua được xe hơi, nhà đất ?
- Sao chồng chị nó cứ đi suốt k về vậy em ?
- Sao chồng nhỏ bạn chị ngon lành quá, sếp lớn, nhìn thành đạt mà mê
Vân vân và mây mây, đa số là “I Want - I Feel”, chứ hiếm khi “I think”
Nên mình nhận ra giống loài này không tư duy bằng logic, phần lớn cư xử theo cảm xúc thời điểm.
Rồi mình nhìn lại những người nam giới/đàn ông rất bình thường cũng đang mưu sinh mà mình đã gặp.
Rồi mình nhìn vào bảng tỷ lệ tự tử của thế giới, cứ thấy 5 người tự tử đã hết 4 người là đàn ông.
Mình tự nhiên thấy thương đàn ông VN.
Có lẽ đây là lý do mình khoái Xamvn. Các anh em vào đây không phải gồng !
Còn các chị em, hầu như mình chỉ tiếp xúc với họ vì công việc, chứ mình không muốn tương tác , vì đã quen với việc họ sẽ nói về những chủ đề gì. Mà cái giống này quái ở chỗ, mình k muốn tương tác, thì họ lại càng cố tương tác. Rất khó chịu.
May mắn gần đây là mình gặp được 2 người bạn, hiểu mình thích riêng tư, có tiệc thân mật hay gọi mình tham gia dù biết mình ko nhậu được và cũng ko đủ khả năng góp tiền trong những cuộc vui của họ ( 2 người này so với mình thì giàu vcl). Mình cũng không hiểu vì sao họ lại quan hệ với người còn đang nghèo và loay hoay như mình.
Vào chia sẻ xem cảm xúc mỗi ngày như nào, đêm nay tự dưng đang làm dỡ việc, khuya, đột nhiên tâm trạng:
Mình trước nhé, đã sang 30, vừa học vừa làm
Ở ké nhà của gia đình, chưa tự mua được đất đai gì, đang phấn đấu dành dụm tiền mở một cửa hàng nhỏ, rồi tích tiền làm lại nội thất nhà đang ở. Hy vọng 10 năm nữa mua một được miếng đất ngoại ô, cất căn nhà có sân vườn
Con nhà nghèo, giờ vẫn chưa hết, được cái không ốm đau vặt.
Có một lần ốm đau nặng trong quá khứ, nằm bệnh viện gần 1 tháng, chỉ có mẹ chăm sóc.
Lúc đó nhớ lại lời mấy thằng bạn 10-15 năm: “ ko có mày gợi ý, tụi tao sao biết việc này việc kia , nhiều việc cũng nhờ mày mới xong”, nhỏ lớn mình xem ai là bạn, luôn giúp hết lòng. Giờ nghĩ lại, thấy hết hồn...
Ra viện, bs dặn là cơ thể mình tuyệt đối không được nhậu.
Mình cũng báo là phải tập trung cải thiện đời sống
Thế là các bạn không còn liên lạc nữa.....
Tự mò đường buôn bán nhỏ cũng được 4-5 năm, có đồng vô đồng ra, cũng có lúc mất rất nhiều vì ngu, tham. Đổi lại được kinh nghiệm, cũng còn là may mắn.
Công việc thì có 2 Job
Job buôn bán thì gặp toàn nam giới, đàn ông. Nhờ job này mà đi gặp nhiều tầng lớp trong cuộc sống, mở mắt và học được rất nhiều điều từ các bạn, các anh đi trước.
Job chuyên ngành thì gặp toàn đàn bà, từ gái trẻ 16 đến U40. Job này cũng làm mở mắt rất nhiều điều, các chị/các em có điểm chung là não trạng họ rất thích tám/nc phiếm/tâm sự, câu chuyện toàn xoay quanh:
- Em muốn bồ em tặng abcxyz, làm sao để nó ngầm biết mà ko cần nói vậy anh?
- Sao thằng bồ em chưa mua được xe hơi, nhà đất ?
- Sao chồng chị nó cứ đi suốt k về vậy em ?
- Sao chồng nhỏ bạn chị ngon lành quá, sếp lớn, nhìn thành đạt mà mê
Vân vân và mây mây, đa số là “I Want - I Feel”, chứ hiếm khi “I think”
Nên mình nhận ra giống loài này không tư duy bằng logic, phần lớn cư xử theo cảm xúc thời điểm.
Rồi mình nhìn lại những người nam giới/đàn ông rất bình thường cũng đang mưu sinh mà mình đã gặp.
Rồi mình nhìn vào bảng tỷ lệ tự tử của thế giới, cứ thấy 5 người tự tử đã hết 4 người là đàn ông.
Mình tự nhiên thấy thương đàn ông VN.
Có lẽ đây là lý do mình khoái Xamvn. Các anh em vào đây không phải gồng !
Còn các chị em, hầu như mình chỉ tiếp xúc với họ vì công việc, chứ mình không muốn tương tác , vì đã quen với việc họ sẽ nói về những chủ đề gì. Mà cái giống này quái ở chỗ, mình k muốn tương tác, thì họ lại càng cố tương tác. Rất khó chịu.
May mắn gần đây là mình gặp được 2 người bạn, hiểu mình thích riêng tư, có tiệc thân mật hay gọi mình tham gia dù biết mình ko nhậu được và cũng ko đủ khả năng góp tiền trong những cuộc vui của họ ( 2 người này so với mình thì giàu vcl). Mình cũng không hiểu vì sao họ lại quan hệ với người còn đang nghèo và loay hoay như mình.



tao toàn mua miếng thịt bò về nướng steak ăn phê phê là 
