SUS304
Chú bộ đội
Trận Ouadi Doum là một trận chiến diễn ra vào tháng 3 năm 1987 tại khu vực miền Bắc nước Cộng hòa Chad ở Bắc Phi, hay được biết đến với tên ngắn gọn là chiến tranh Toyota. Diễn ra giữa một bên là quân đội Libya và quân đội Chad, đây được coi là trận đánh lớn cuối cùng trên lãnh thổ Chad trong cuộc chiến kéo dài gần 30 năm giữa Chad và Libya (từ năm 1965 đến năm 1987). Quân đội Chad với sự trợ giúp của Pháp, đã đánh thắng quân đội Libya trong trận này, đánh sập pháo đài lớn cuối cùng của quân Libya, đồng thời chấm dứt gần 10 năm Libya chiếm đóng miền Bắc Chad.
Lực lượng các bên
Quân Libya: bất chấp những thất bại trên chiến trường trước đó, lực lượng Libya còn lại ở Chad vẫn thực sự đáng gờm và được coi là rất khó bị đánh bại. Từ 90.000 quân năm 1986, sang đầu năm 1987 họ vẫn còn duy trì khoảng từ 2 đến 3 vạn binh sĩ. Trong đó, riêng tại căn cứ chính Ouadi Doum là hơn 8.000 quân.
Không chỉ có quân số đông đảo, Ouadi Doum còn được bảo vệ bởi những vũ khí tối tân nhất của quân đội Libya, phần lớn là viện trợ từ Liên Xô. Được xây dựng bắt đầu từ năm 1985, căn cứ Ouadi Doum được quân Libya xây dựng 3 đường băng cực lớn. Từ căn cứ này, máy bay ném bom Tu-22 của Libya đã được huy động và có thể dễ dàng ném bom thủ đô N’Djamena của Chad (thực tế là họ đã làm, nhưng bị bắn rơi). Căn cứ được bao bọc 4 mặt xung quanh bởi những đồi núi và đụn cát cao vót của vùng lõi sa mạc Sahara cao hàng trăm, thậm chí hàng nghìn mét. Việc hành quân xuyên tới Ouadi Doum với quân Chad gần như bất khả thi. Và điều quan trọng là quân Libya đặt mìn dày đặc phủ kín các lối vào căn cứ (điều sau này hại chính họ)
Bên trong căn cứ, khoảng 1.200 xe tăng, bọc thép các loại cũng được Libya bố trí. Cùng với đó là hơn 100 máy bay chiến đấu và trực thăng tối tân, từ Mirage của Pháp tới Mi-25 của Liên Xô. Rada cảnh giới cũng được bố trí dày đặc để cảnh báo mọi cuộc không kích. Với sự bố trí phòng thủ như vậy, không ngạc nhiên để quân Libya tự tin rằng pháo đài Ouadi Doum của họ là ”bất khả xâm phạm” (giống người Pháp ở Đông Dương). Và để thể hiện rõ nét sự tự tin của mình, đầu năm 1986 lãnh đạo Gaddafi phái Tổng tham mưu trưởng quân đội Libya – tướng Khalifa Haftar – tới căn cứ Ouadi Doum trực tiếp chỉ huy phòng thủ.
Quân Chad: trong toàn bộ giai đoạn cuối của cuộc chiến từ năm 1986 tới 1987, quân đội Chad là một đội quân ăn mày theo đúng nghĩa đen. Khi quân đội Libya phát động tấn công năm 1986, quân đội Chad gần như đã kiệt quệ. Họ chỉ còn khoảng 4.000 lính chính quy, bằng 1/20 quân Libya. Để bù đắp quân số này, quân đội Chad đã ra lệnh bắt toàn bộ các thiếu niên từ 14 tuổi phải gia nhập quân đội. Họ cũng cho lính đi bắt những người ăn xin và chăn thả gia súc từ khắp nơi vào quân đội. Những nỗ lực của họ đẩy quân số lên 28.000 người, nhưng rõ ràng là một đội quân hỗn tạp.
Đó là về con người, còn về vũ khí thì Chad không có cơ hội nào để bù đắp. Quân đội có chưa tới chục xe bọc thép sử dụng được, máy bay không còn chiếc nào. Mọi sự hỗ trợ không quân trông chờ vào quân đội Pháp. Giữa tình hình khốn cùng như thế, mọi giải pháp đã được Chad tính tới, mà không ngờ rằng nó đã thay đổi vĩnh viễn chiến trường Trung Đông.
Số là trước đó Pháp có viện trợ cho Chad khoảng 400 xe bán tải Toyota, nhưng chủ yếu là phục vụ dân sự như chở người, vật liệu hay gia súc,… Tuy nhiên, khi chiến tranh nổ ra, chính phủ Chad đã ra lệnh trưng thu toàn bộ số xe Toyota này cho quân đội. Trên đó, họ gắn những súng máy, vũ khí chống tăng và súng phòng không lên, biến nó thành những chiếc xe bọc thép tự chế để ”dùng tạm”. Quân đội Chad cũng tận dụng những chiếc Toyota đó để di chuyển quân một cách nhanh chóng và linh hoạt.
Quân Pháp: tham gia trận chiến, quân đội Pháp trên lãnh thổ Chad chỉ có 12 máy bay chiến đấu và vài máy bay vận tải. Tuy nhiên trên thực tế có vẻ họ đã sử dụng một số phi đội từ các quốc gia xung quanh như Trung Phi và Congo và trận đánh này. Ngoài ra, Pháp cũng có một số đơn vị công binh, phòng không hỗ trợ bảo vệ thủ đô N’Djamena của Chad. Và một trong số họ sau đó đã lập chiến công: bắn rơi máy bay ném bom Tu-22 của Libya.
Lực lượng các bên
Quân Libya: bất chấp những thất bại trên chiến trường trước đó, lực lượng Libya còn lại ở Chad vẫn thực sự đáng gờm và được coi là rất khó bị đánh bại. Từ 90.000 quân năm 1986, sang đầu năm 1987 họ vẫn còn duy trì khoảng từ 2 đến 3 vạn binh sĩ. Trong đó, riêng tại căn cứ chính Ouadi Doum là hơn 8.000 quân.
Không chỉ có quân số đông đảo, Ouadi Doum còn được bảo vệ bởi những vũ khí tối tân nhất của quân đội Libya, phần lớn là viện trợ từ Liên Xô. Được xây dựng bắt đầu từ năm 1985, căn cứ Ouadi Doum được quân Libya xây dựng 3 đường băng cực lớn. Từ căn cứ này, máy bay ném bom Tu-22 của Libya đã được huy động và có thể dễ dàng ném bom thủ đô N’Djamena của Chad (thực tế là họ đã làm, nhưng bị bắn rơi). Căn cứ được bao bọc 4 mặt xung quanh bởi những đồi núi và đụn cát cao vót của vùng lõi sa mạc Sahara cao hàng trăm, thậm chí hàng nghìn mét. Việc hành quân xuyên tới Ouadi Doum với quân Chad gần như bất khả thi. Và điều quan trọng là quân Libya đặt mìn dày đặc phủ kín các lối vào căn cứ (điều sau này hại chính họ)
Bên trong căn cứ, khoảng 1.200 xe tăng, bọc thép các loại cũng được Libya bố trí. Cùng với đó là hơn 100 máy bay chiến đấu và trực thăng tối tân, từ Mirage của Pháp tới Mi-25 của Liên Xô. Rada cảnh giới cũng được bố trí dày đặc để cảnh báo mọi cuộc không kích. Với sự bố trí phòng thủ như vậy, không ngạc nhiên để quân Libya tự tin rằng pháo đài Ouadi Doum của họ là ”bất khả xâm phạm” (giống người Pháp ở Đông Dương). Và để thể hiện rõ nét sự tự tin của mình, đầu năm 1986 lãnh đạo Gaddafi phái Tổng tham mưu trưởng quân đội Libya – tướng Khalifa Haftar – tới căn cứ Ouadi Doum trực tiếp chỉ huy phòng thủ.
Quân Chad: trong toàn bộ giai đoạn cuối của cuộc chiến từ năm 1986 tới 1987, quân đội Chad là một đội quân ăn mày theo đúng nghĩa đen. Khi quân đội Libya phát động tấn công năm 1986, quân đội Chad gần như đã kiệt quệ. Họ chỉ còn khoảng 4.000 lính chính quy, bằng 1/20 quân Libya. Để bù đắp quân số này, quân đội Chad đã ra lệnh bắt toàn bộ các thiếu niên từ 14 tuổi phải gia nhập quân đội. Họ cũng cho lính đi bắt những người ăn xin và chăn thả gia súc từ khắp nơi vào quân đội. Những nỗ lực của họ đẩy quân số lên 28.000 người, nhưng rõ ràng là một đội quân hỗn tạp.
Đó là về con người, còn về vũ khí thì Chad không có cơ hội nào để bù đắp. Quân đội có chưa tới chục xe bọc thép sử dụng được, máy bay không còn chiếc nào. Mọi sự hỗ trợ không quân trông chờ vào quân đội Pháp. Giữa tình hình khốn cùng như thế, mọi giải pháp đã được Chad tính tới, mà không ngờ rằng nó đã thay đổi vĩnh viễn chiến trường Trung Đông.
Số là trước đó Pháp có viện trợ cho Chad khoảng 400 xe bán tải Toyota, nhưng chủ yếu là phục vụ dân sự như chở người, vật liệu hay gia súc,… Tuy nhiên, khi chiến tranh nổ ra, chính phủ Chad đã ra lệnh trưng thu toàn bộ số xe Toyota này cho quân đội. Trên đó, họ gắn những súng máy, vũ khí chống tăng và súng phòng không lên, biến nó thành những chiếc xe bọc thép tự chế để ”dùng tạm”. Quân đội Chad cũng tận dụng những chiếc Toyota đó để di chuyển quân một cách nhanh chóng và linh hoạt.
Quân Pháp: tham gia trận chiến, quân đội Pháp trên lãnh thổ Chad chỉ có 12 máy bay chiến đấu và vài máy bay vận tải. Tuy nhiên trên thực tế có vẻ họ đã sử dụng một số phi đội từ các quốc gia xung quanh như Trung Phi và Congo và trận đánh này. Ngoài ra, Pháp cũng có một số đơn vị công binh, phòng không hỗ trợ bảo vệ thủ đô N’Djamena của Chad. Và một trong số họ sau đó đã lập chiến công: bắn rơi máy bay ném bom Tu-22 của Libya.





