ChimToDongTimor
Bát sứ hư hỏng
-HƯNG YÊN THIÊN ĐÔ CHIẾU-
Chiếu rằng:
Xưa nay bậc đế vương trị vì, cốt ở chỗ chọn nơi hiểm yếu để giữ ghế, tìm đất linh để tụ bảo. Nay trẫm, Hoàng đế Tô Lâm, tự hiệu Ái Tô Giác Lâm Hoằng Ngưu, vốn dòng dõi cao quý của Ái Tân Giác La Hoằng Lịch (dẫu huyết thống có phần... viễn vọng và khó truy), kế thừa đại nghiệp, uy trấn phương Nam.
Xét thấy kinh kỳ Thăng Long nay đã quá ồn ào, lòng dân đa sự, kẻ sĩ hay bàn ra tán vào, khiến trẫm khó bề "tĩnh tâm" mà trị quốc. Nay nhìn về phương Đông Nam, có đất Hưng Yên – vốn là cội rễ, nơi chôn rau cắt rốn của chân mệnh thiên tử, thật xứng đáng làm nơi "Vạn niên nhất thống".
Vì sao trẫm phải dời đô?
Về địa thế: Hưng Yên ta đất bằng như lòng bàn tay, không có núi cao để kẻ nghịch ẩn nấp, không có rừng sâu để dân đen trốn sưu thuế. Đó là thế "Bình địa cô phong", giúp trẫm dễ bề quan sát, kẻ nào có ý đồ bất chính, chỉ cần đứng trên lầu cao là nhìn thấu tận ngõ.
Về phong thủy: Nơi đây có sông Hồng chảy qua, nhưng quan trọng nhất là "long mạch" chạy thẳng vào các tổng kho và dinh thự của gia tộc. Đó là thế "Độc tôn bách tính" – một mình ta hưởng, trăm họ đứng xem.
Về nhân tâm: Dân Hưng Yên vốn có truyền thống... nghe lời. Trẫm muốn xây cung điện trên ruộng lúa, dân sẽ vui vẻ dâng đất; trẫm muốn đúc tượng vàng, dân sẽ hân hoan đóng góp. Sự "đồng thuận" ấy, Thăng Long xưa kia làm sao bì kịp?
Trẫm nay quyết đoán:
Đừng ai đem việc Thương triều năm lần dời đô, hay Lý Thái Tổ dời về Đại La ra mà so sánh. Họ dời đô vì dân, còn trẫm dời đô là vì... trẫm. Quyền lực của trẫm là tối thượng, ý chí của trẫm là thiên định. Kẻ nào bảo "lãng phí", đó là kẻ không biết nhìn xa; kẻ nào nói "độc tài", đó là kẻ chưa nếm mùi uy vũ.
Nay ban chiếu này, hạn trong mùa hoa nhãn nở, toàn bộ triều đình phải lục tục dời gót về Hưng Yên. Thành quách phải xây cao, lính gác phải dày đặc, để trẫm được thảnh thơi mà hưởng thụ cái thú "Hoằng Ngưu" (trâu lớn thong dong), mặc kệ ngoài kia thế sự xoay vần.
Khâm thử!
)) người đâu thưởng bò dát vàng