Miu Miu Tây Bắcc
Lỗ đýt gợi cảm
Máu đổ trên đường phố: Thảm sát tại Yasuj và chế độ Iran bên bờ sụp đổ
Chế độ Iran dường như đã chính thức bước vào giai đoạn “bắn để giết” – dấu hiệu rõ ràng của thời kỳ suy tàn cuối cùng.
Các con phố ở Yasuj, thủ phủ tỉnh Kohgiluyeh và Boyer-Ahmad, đã biến thành một bãi sát sinh khi lực lượng an ninh nổ súng bằng đạn thật vào những người biểu tình chống chính quyền. Những đoạn video rợn người ghi lại khoảnh khắc các tia lửa đầu nòng xé toạc màn đêm, khiến đám đông hoảng loạn tháo chạy để giữ mạng sống.
Bước sang ngày thứ chín, các cuộc biểu tình trên toàn quốc đã vượt xa những đòi hỏi kinh tế ban đầu, để trở thành một mối đe dọa mang tính sống còn đối với chính thể Cộng hòa Hồi giáo. Từ bầu không khí ngột ngạt của Tehran cho tới các tỉnh ven biển Mazandaran, tiếng hô vang lên đồng loạt: “Đả đảo Khamenei”.
Kịch bản quen thuộc của chế độ – đổ lỗi cho “thế lực nước ngoài”, cắt internet, đàn áp thô bạo – đang tỏ ra bất lực trong việc ngăn chặn làn sóng phản kháng lan rộng. Hàng chục thành phố rơi vào tình trạng nổi dậy công khai, trong khi những lời kêu gọi khôi phục triều đại Pahlavi vang lên giữa lòng đường phố.
Lãnh tụ Tối cao giờ đây đang đối mặt với một ngọn lửa mà đạn thật có thể không dập tắt, mà chỉ khiến nó bùng cháy dữ dội hơn. Khi một chế độ phải dựa vào súng đạn để tồn tại, đó thường là dấu hiệu cho thấy sự sụp đổ đã bắt đầu đếm ngược.
Chế độ Iran dường như đã chính thức bước vào giai đoạn “bắn để giết” – dấu hiệu rõ ràng của thời kỳ suy tàn cuối cùng.
Các con phố ở Yasuj, thủ phủ tỉnh Kohgiluyeh và Boyer-Ahmad, đã biến thành một bãi sát sinh khi lực lượng an ninh nổ súng bằng đạn thật vào những người biểu tình chống chính quyền. Những đoạn video rợn người ghi lại khoảnh khắc các tia lửa đầu nòng xé toạc màn đêm, khiến đám đông hoảng loạn tháo chạy để giữ mạng sống.
Bước sang ngày thứ chín, các cuộc biểu tình trên toàn quốc đã vượt xa những đòi hỏi kinh tế ban đầu, để trở thành một mối đe dọa mang tính sống còn đối với chính thể Cộng hòa Hồi giáo. Từ bầu không khí ngột ngạt của Tehran cho tới các tỉnh ven biển Mazandaran, tiếng hô vang lên đồng loạt: “Đả đảo Khamenei”.
Kịch bản quen thuộc của chế độ – đổ lỗi cho “thế lực nước ngoài”, cắt internet, đàn áp thô bạo – đang tỏ ra bất lực trong việc ngăn chặn làn sóng phản kháng lan rộng. Hàng chục thành phố rơi vào tình trạng nổi dậy công khai, trong khi những lời kêu gọi khôi phục triều đại Pahlavi vang lên giữa lòng đường phố.
Lãnh tụ Tối cao giờ đây đang đối mặt với một ngọn lửa mà đạn thật có thể không dập tắt, mà chỉ khiến nó bùng cháy dữ dội hơn. Khi một chế độ phải dựa vào súng đạn để tồn tại, đó thường là dấu hiệu cho thấy sự sụp đổ đã bắt đầu đếm ngược.