Cái tao muốn nói là internet không chỉ tích tụ nhận thức, mà nó còn phân tán và làm loãng năng lượng đó cực mạnh. Nó không còn là thứ romantic như thời forum, blog đời đầu nữa. Nó là battlefield của attention.
Một thread địa chính trị, một clip sex, một drama celeb, một meme doomposting nằm cạnh nhau trong cùng feed. Não người tiêu thụ tất cả bằng cùng một cơ chế dopamine.
Ngày xưa một tư tưởng khó lan, nhưng khi đã lan thì thường kéo theo tổ chức, cộng đồng thật, hành động thật. Còn bây giờ mỗi người giữ một phiên bản tỉnh thức riêng trong đầu rồi algorithm nhét cho họ cái content phù hợp để họ cảm thấy mình đã nhìn ra chân lý. Thành ra ai cũng ảo tưởng mình đang tiến gần sự thật hơn, nhưng thực chất lại bị nhốt trong micro-reality của chính mình.
Hệ thống bây giờ không cần dập tắt hoàn toàn tiếng nói trái chiều nữa. Nó chỉ cần biến mọi thứ thành tiếng ồn ngang hàng nhau. Vây nên tao nghĩ “thay đổi về chất” nếu có, thì cũng không đến từ mấy thằng tự thấy mình thức tỉnh trên internet, mà thường đến khi đời thực bắt đầu ép đủ đau để số đông không thể reset bằng content trên internet nữa.