Số phận vốn không thiên vị ai, chỉ là mỗi người đến đúng thời điểm khác nhau.
Khi còn đứng ở giữa những biến động, ta gọi đó là “xui rủi”. Nhưng khi đi qua rồi, nhìn lại mới hiểu: đó chỉ là quãng đường chuẩn bị cho một điều tốt đẹp hơn.
Còn “may mắn” cũng chưa bao giờ là điều ngẫu nhiên. Nó là kết quả của những ngày tháng âm thầm tích lũy, của những lần không bỏ cuộc, dù chẳng ai nhìn thấy.
Đôi khi, lối ra của một giai đoạn lại chính là lối vào của một hành trình mới. Kết thúc này, thực ra chỉ là khởi đầu khác mà thôi.
Hiểu được điều đó rồi, ta không còn quá bận tâm đến hai chữ may – rủi, chỉ cần bước tiếp, bình thản hơn, vững vàng hơn… Vì biết rằng mọi thứ đang diễn ra đều có lý do của nó.
Thiện tay!