Chứng chỉ vàng trong truyền thuyết

Kiloph

Già làng
Vatican-City
Sau khi 3 cửa hàng B-ảo T-ín Mi-nh Châu đóng cửa để làm việc với cơ quan công an, thì những người mua vàng bằng giấy không khác gì ngồi trên đống lửa.

Ngoài B-ảo T-ín Mi-nh Châu, còn bảo Tí-n Mạ-nh Hải và nhiều nơi bán vàng bằng giấy.

Một tình huống giả định lúc đó được đặt ra: Nếu chủ DN bị bắt, tài sản bị niêm phong, thì những người mua vàng trên giấy sẽ thế nào? Nghĩ thôi đã thấy toát mồ hôi hột.

Việc bán vàng trên giấy hẹn có khi cả tháng, thậm chí dài hơn là một hình thức chiếm dụng vốn của khách hàng. Trong vài tuần đó, số tiền của khách được dùng vào việc gì, đầu tư ra sao, làm sao quản lý được?

Giấy hẹn viết bao nhiêu cũng được- nhưng tiền thu vào là tiền tươi thóc thật.

DN thậm chí có thể không cần phải nhập vàng về mà chỉ cân đối dựa trên số giấy bán ra, thu vào.

Bản chất việc này là bá-n kh-ống.

Sẽ thế nào nếu DN chỉ có 100 lượng vàng, nhưng bán ra số giấy hẹn tương đương 500 lượng và 1 ngày đẹp trời, 1 nửa số người sở hữu giấy cùng đòi phải trả vàng? Lúc đó vỡ trận và không ai giải quyết được cho khách hàng cả.

Mua vàng để tích luỹ tài sản hay đầu tư là quyền của người dân. Có người cũng nguỵ biện, DN kinh doanh vàng cũng phải có lãi và dựa trên cơ chế thị trường cung- cầu.

Nhưng việc chênh lệch 30 triệu đồng/lượng như B-ảo T-ín Mi-nh Châu là bất thường và việc bán vàng trên giấy, nó còn hơn cả bất thường, không thể nhắm mắt mà cho qua được!

#Baotinminhchau
 

Có thể bạn quan tâm

Top