Tao từng đăng bài này rồi, nhưng nói lại lần nữa.
Tao vô thần nhưng trong tâm thức vẫn tôn thờ một nhân vật, mà t đéo biết gọi nhân vật đó là gì, kiểu cao vời vợi vậy thôi. Như khi mày nhắm mắt lại, tưởng tượng không gian đen tối trong tầm mắt là vách của chiếc hộp m bị nhốt lại, mày chỉ nhìn được góc 90 độ, và duy nhất một hướng. Và nhân vật đó chính là đang ở trên đầu mày góc 180đ, trên chiếc hộp nhìn xuống mày, và mọi thứ trong tầm mắt của m thì người đó cũng thấy luôn.
Vl, tao cảm giác người đó chỉ dẫn tao nhiều thứ lắm, và tất cả đều ko gây hại, t kiểm chứng hết rồi.
Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì tính trong tầm mắt mà liếc lên chả phải là liếc lên não của mình sao nhỉ. Chẳng lẽ t nghĩ não của mình là tách biệt với mình
Tao vô thần nhưng trong tâm thức vẫn tôn thờ một nhân vật, mà t đéo biết gọi nhân vật đó là gì, kiểu cao vời vợi vậy thôi. Như khi mày nhắm mắt lại, tưởng tượng không gian đen tối trong tầm mắt là vách của chiếc hộp m bị nhốt lại, mày chỉ nhìn được góc 90 độ, và duy nhất một hướng. Và nhân vật đó chính là đang ở trên đầu mày góc 180đ, trên chiếc hộp nhìn xuống mày, và mọi thứ trong tầm mắt của m thì người đó cũng thấy luôn.
Vl, tao cảm giác người đó chỉ dẫn tao nhiều thứ lắm, và tất cả đều ko gây hại, t kiểm chứng hết rồi.
Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì tính trong tầm mắt mà liếc lên chả phải là liếc lên não của mình sao nhỉ. Chẳng lẽ t nghĩ não của mình là tách biệt với mình
