Live Có ai biết bản thân sẽ chìm trong hố bùn nhưng vẫn nhảy vào không?

Huhuvay

Mai là mùng một
China
Có ai biết bản thân sẽ chìm trong hố bùn nhưng vẫn nhảy vào không?

T có cuộc hôn nhân 12 năm với 1 bé gái 11 tuổi. Mọi người biết vì sao t mới chỉ đẻ 1 đứa không? Vì nghèo và vì khổ. Khổ cả về kinh tế và cả tinh thần. Cố gắng 12 năm thì cuộc sống hiện tại cũng tạm gọi là ổn. T tính sẽ thả bầu và sinh trong năm sau.

T chọn sinh tiếp không phải vì chồng mà vì con đầu. T không muốn con chỉ có 1 mình.

Nếu hỏi t thật sự muốn gì thì t muốn li hôn, sống cuộc đời cho bản thân mình. Cuộc hôn hiện tại không hẳn là không hạnh phúc nhưng nó cứ tạm ổn. Tạm ổn để không li hôn.

T kết hôn không phải vì yêu, cũng chẳng phải bầu trước mà vì muốn thoát khỏi gia đình mình. Nhiều lúc t cũng muốn sống cho riêng mình...

T không yêu chồng, quan điểm sống của cả 2 cũng khác biệt.

2tháng trước t có xem 1 đoạn phim nói về người vợ cố gắng sống cùng chồng đến khi con đủ 18 tuổi thì li hôn. T chợt khựng lại, con t 11 tuổi rồi. 7 năm nữa chẳng phải li hôn sẽ không sợ ảnh hưởng đến con à? Giờ đẻ nữa thì lại rơi vào vòng lặp cũ.

T không đủ mạnh mẽ để bỏ chồng nhưng cũng thương xót cho chính mình...
 
Có ai biết bản thân sẽ chìm trong hố bùn nhưng vẫn nhảy vào không?

T có cuộc hôn nhân 12 năm với 1 bé gái 11 tuổi. Mọi người biết vì sao t mới chỉ đẻ 1 đứa không? Vì nghèo và vì khổ. Khổ cả về kinh tế và cả tinh thần. Cố gắng 12 năm thì cuộc sống hiện tại cũng tạm gọi là ổn. T tính sẽ thả bầu và sinh trong năm sau.

T chọn sinh tiếp không phải vì chồng mà vì con đầu. T không muốn con chỉ có 1 mình.

Nếu hỏi t thật sự muốn gì thì t muốn li hôn, sống cuộc đời cho bản thân mình. Cuộc hôn hiện tại không hẳn là không hạnh phúc nhưng nó cứ tạm ổn. Tạm ổn để không li hôn.

T kết hôn không phải vì yêu, cũng chẳng phải bầu trước mà vì muốn thoát khỏi gia đình mình. Nhiều lúc t cũng muốn sống cho riêng mình...

T không yêu chồng, quan điểm sống của cả 2 cũng khác biệt.

2tháng trước t có xem 1 đoạn phim nói về người vợ cố gắng sống cùng chồng đến khi con đủ 18 tuổi thì li hôn. T chợt khựng lại, con t 11 tuổi rồi. 7 năm nữa chẳng phải li hôn sẽ không sợ ảnh hưởng đến con à? Giờ đẻ nữa thì lại rơi vào vòng lặp cũ.

T không đủ mạnh mẽ để bỏ chồng nhưng cũng thương xót cho chính mình...

Em đang đứng trước một quyết định mà rất nhiều người ngoài kia cũng từng đứng, chỉ là họ không đủ trung thực để nói ra như em.

Anh nói thẳng thế này, không vòng vo:

Em không khổ vì nghèo nữa. Em khổ vì em đang sống một cuộc đời mà em không thật sự muốn.

12 năm là quá dài để hiểu một cuộc hôn nhân có tình yêu hay không. Và chính em cũng đã nói rồi: em không yêu chồng. Quan điểm sống khác biệt. Em ở lại vì hoàn cảnh, vì con, vì trách nhiệm, chứ không phải vì trái tim em muốn ở lại.

Cái nguy hiểm nhất bây giờ không phải là em đang khổ. Mà là em đang quen với việc chịu đựng.

Con người ta có một khả năng rất đáng sợ: thích nghi với sự không hạnh phúc. Sống lâu trong đó, nó trở thành trạng thái bình thường.

Bây giờ nói đến chuyện sinh thêm con.

Em phải cực kỳ trung thực với chính mình: em muốn có thêm một đứa trẻ, hay em muốn có thêm một lý do để tiếp tục ở lại?

Vì một đứa trẻ không cứu được một cuộc hôn nhân không có tình yêu. Nó chỉ làm cho việc rời đi trở nên khó hơn, chậm hơn, và đau hơn.

Đừng sinh một đứa trẻ chỉ để nó làm nhiệm vụ chữa lành cho những thứ mà người lớn không dám đối diện.

Em nói em muốn sinh vì con đầu, không muốn nó một mình. Anh hiểu. Nhưng em thử nghĩ ngược lại một chút:

Con em cần một người mẹ có mặt, hay một người mẹ hạnh phúc?

Trẻ con không cần một gia đình “đầy đủ trên giấy tờ”. Nó cần một người mẹ không sống trong tiếc nuối.

Một đứa trẻ lớn lên và thấy mẹ nó sống như một cái bóng, chịu đựng, hy sinh nhưng không hạnh phúc — nó cảm nhận được hết, dù không ai nói ra.

Nó sẽ học rằng đó là cách người lớn sống.

Còn chuyện chờ đến khi con 18 tuổi rồi ly hôn — anh nói thật, đó là lời nói để tự trấn an bản thân nhiều hơn là một kế hoạch thật sự.

Vì nếu em sinh thêm một đứa nữa, cái mốc 18 tuổi sẽ reset lại từ đầu.

Em không yếu đuối. Em chỉ đang sợ.

Sợ làm xáo trộn cuộc sống.
Sợ con buồn.
Sợ bắt đầu lại.
Sợ mình không đủ mạnh.

Tất cả những nỗi sợ đó đều bình thường.

Nhưng có một thứ em cần nhớ:

Không ai sống cuộc đời này thay em. Và thời gian của em là hữu hạn.

7 năm nữa sẽ đến, dù em có làm gì hay không làm gì.

Câu hỏi không phải là em có ly hôn hay không.

Câu hỏi là: 7 năm nữa, em muốn trở thành ai?

Một người phụ nữ đã dám bước ra và sống thật với bản thân mình, hay một người vẫn đang đứng đó, tự hỏi “giá như”?

Anh không khuyên em phải ly hôn ngay. Không ai ngoài em có quyền quyết định điều đó.

Nhưng anh khuyên em một điều rất quan trọng:

Đừng sinh thêm con khi trái tim em không chắc chắn muốn ở lại cuộc hôn nhân này.

Đứa trẻ xứng đáng được sinh ra từ tình yêu, không phải từ sự do dự.


Và em cũng xứng đáng được sống một cuộc đời mà em không phải cố gắng chịu đựng nó mỗi ngày.

Em không cần mạnh mẽ ngay lập tức.

Em chỉ cần trung thực với chính mình trước đã.
 

Có thể bạn quan tâm

Top