Cô lông lồn đen khóc mướn apple quân

  • Tạo bởi Tạo bởi Kiloph
  • Start date Start date

Kiloph

Già làng
Vatican-City
MỘT NỖI BUỒN RẤT ĐẸP

Giao thừa năm nay, trong lòng những kẻ "âm lịch" như cô, sẽ có một khoảng trống đầy khắc khoải. Bởi vì, Tết năm nay đã hết Táo Quân.

Đọc tin, không thấy bị bất ngờ, mà nghèn nghẹn dâng lên một nỗi buồn hoang hoải. Giống như đứa trẻ trông ngóng mẹ đi chợ về, nhưng trong chiếc làn nhựa đỏ, bữa nay chẳng còn tìm thấy một chiếc bánh gio.

Thế là, lại thêm một mảnh ký ức thật đẹp được đặt ngay ngắn bên cạnh những điều xưa cũ.

Những năm gần đây, thú thật cô chẳng còn đủ kiên nhẫn để ngồi xem trọn vẹn Táo Quân. Có lẽ vì nhịp sống bây giờ nhanh quá, vì những món ăn tinh thần ngoài kia quá phong phú quá, hay có lẽ vì cái sắc sảo, cái duyên của chương trình cũng dần vơi đi theo sự chai sạn của bản thân mình. Nhưng dù có khen chê, thì Táo Quân vẫn là một phần không thể tách rời của không khí đêm ba mươi Tết.

Với cô, Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao năm cũ và năm mới. Nó là một chuỗi hương Tết, vị Tết bện chặt vào nhau. Tết là lúc cô tỉ mẩn chọn từng cành đào, cây quất; là lúc cắm bình hoa thược dược đủ màu, điểm xuyết thêm thạch thảo và những nhành rơn đỏ, rơn vàng rực rỡ. Tết là mùi hương trầm phảng phất, là mùi pháo nổ nồng nàn xưa cũ còn sót lại trong tâm tưởng, và đặc biệt là hương nước lá mùi già tẩy trần đêm giao thừa do chính tay bà nội đun. Ôi cái mùi thơm nồng nàn mà thanh khiết, khiến người ta thấy mọi muộn phiền năm cũ như được gột rửa sạch trong.

Cô vẫn nhớ những phiên chợ Tết đặc biệt, khi đường phố vốn tĩnh lặng bỗng chốc được bày ra đủ thứ rực rỡ, người ta thức thâu đêm suốt sáng để níu giữ cái phong vị cuối cùng của năm. Và trong cái không gian đầy ắp những giá trị truyền thống ấy, Táo Quân hiện diện như một "món ăn" tinh thần tất yếu trên mâm cỗ giao thừa.

Năm nay không có Táo Quân, cảm giác như mâm cỗ Tết thiếu đi một gia vị đặc trưng quen thuộc. Dù có cũng chẳng nếm nhiều nhưng nếu thiếu, thì tổng thể món ăn trở nên lạ lẫm.

Nỗi buồn này không thật ồn ào, nhưng cứ khắc khoải, cứ quanh đi quẩn lại mãi trong lòng. Nó khiến cô nhận ra rằng, chúng ta đang dần phải chia tay với những thói quen cũ, những biểu tượng cũ để bước vào một dòng chảy khác. Nhưng giữa sự đổi thay nhanh chóng ấy, việc mất đi một điểm tựa tinh thần vào giờ phút thiêng liêng nhất của năm, vẫn khiến lòng thấy chông chênh đến lạ.

Tết vẫn sẽ đến, hoa vẫn sẽ nở, mọi thứ vẫn sẽ đổi thay. Xin chào nhé Táo Quân, và cảm ơn vì đã để lại một nỗi buồn rất đẹp.
 
Dẹp phải r, giờ lên nói ai y tế gd hay siêu bộ. Bác nâm cho ăn 331
 
văn vở của bọn bắc cộng 100%
y chang cái văn của thằng chó xưn pắc "cái tát của mẹ"
tao nhớ mãi,thứ sv đó
 
Đụ má giờ đi đâu cũng gặp bdbc cái duma nhiều thằng râu ria quai nón coi bộ rất men lì mà khi cất giọng nghe hãi hùng cmn luôn :))
Ụ má, đi gym nhiều mới thấy rõ, nhiều bố vợ con đề huề thế thôi, chứ vào gym tập cho bự ra xong đi dụ trai, sợ vkl, giờ t phải tự mua dụng cụ về nhà tập đây là hiểu
 
Top