Có tiền đéo ai chống cộng cả.

Theo sách Tam quốc chí thì Long Trung đối sách được đưa ra năm 207. Trong đó Gia Cát Lượng nhận định rằng hai thế lực lãnh chúa có quyền lực mạnh và ổn định nhất lúc này là Tào Tháo và Tôn Quyền. Tào Tháo sau khi đánh thắng Viên Thiệu, chiếm cứ toàn bộ vùng Bình nguyên Hoa Bắc đã trở thành lực lượng mạnh nhất ở Trung Quốc, ông ta vừa có lực lượng quân đội đông đảo, đội ngũ quân sư tài giỏi, lại được dân chúng ủng hộ và mượn được danh của thiên tử nhà Hán để chỉ huy chư hầu. Tôn Quyền lại có lợi thế về sự ổn định khi họ Tôn đã ba đời làm lãnh chúa vùng Giang Đông, vùng đất dễ thủ khó đánh nhờ có Trường Giang bao bọc. Vì vậy cách duy nhất để Lưu Bị củng cố quyền lực chỉ có thể là chiếm cứ Kinh Châu và Ích Châu. Kinh Châu hiện do Lưu Biểu, một người đã già lại không có người thừa kế thực sự tài giỏi, nắm giữ. Nếu Lưu Bị chiếm cứ được Kinh Châu thì đường vào Ba Thục sẽ rộng mở, đồng thời có lợi thế về phòng thủ vì Kinh Châu được Hán Thủy và Miện Thủy che chở. Về phần Ích Châu, đây là vùng đất do Lưu Chương, một tôn thất nhà Hán khác, nắm giữ, người này cũng không phải tay gian hùng tới mức không thể đánh bại. Hơn thế Ích Châu chính là đất khởi nghiệp của Bái Công Lưu Bang, đây là vùng đất cực kì hiểm trở, sản vật phong phú. Sau khi chiếm cứ Kinh Châu, Ích Châu, Lưu Bị chỉ còn việc ổn định lãnh thổ, xây dựng quân đội, bắc địch Tào Tháo, đông hòa Tôn Quyền chờ thời cơ thiên hạ có biến để tiêu diệt cả hai đối thủ chính này, thống nhất Trung Quốc.[3]


Còn tau trích cho mày chatgpt cho lẹ
Trong Tam Quốc Chí - Thục thư - Gia Cát Lượng truyện, phần cốt lõi của Long Trung đối được chép như sau (nguyên văn Hán văn): �
laoziliao.net +1
亮答曰:
自董卓已來,豪傑並起,跨州連郡者不可勝數。
曹操比於袁紹,則名微而眾寡。然操遂能克紹,以弱為強者,非惟天時,抑亦人謀也。
今操已擁百萬之眾,挾天子而令諸侯,此誠不可與爭鋒。
孫權據有江東,已歷三世,國險而民附,賢能為之用,此可以為援而不可圖也。
荊州北據漢、沔,利盡南海,東連吳會,西通巴、蜀,此用武之國,而其主不能守,此殆天所以資將軍。
益州險塞,沃野千里,天府之土,高祖因之以成帝業。
劉璋闇弱,張魯在北,民殷國富而不知存恤,智能之士思得明君。 �
laoziliao.net
Rồi Gia Cát Lượng đưa ra chiến lược:
將軍既帝室之胄,信義著於四海,總攬英雄,思賢如渴。
若跨有荊、益,保其巖阻,西和諸戎,南撫夷越,外結好孫權,內修政理。
天下有變,則命一上將將荊州之軍以向宛、洛;將軍身率益州之眾出於秦川。
百姓孰敢不簞食壺漿以迎將軍者乎?
誠如是,則霸業可成,漢室可興矣。 �
laoziliao.net +1
Dịch sát ý:
Tào Tháo đang nắm thiên tử, không thể tranh phong trực diện.
Tôn Quyền đã vững ở Giang Đông, nên liên minh chứ không nên đánh.
Chiếm Kinh Châu và Ích Châu làm căn cứ.
Bên ngoài kết giao với Tôn Quyền, bên trong chỉnh đốn chính trị.
Khi thiên hạ có biến thì:
Một đạo quân từ Kinh Châu đánh lên Uyển, Lạc.
Lưu Bị tự dẫn quân từ Ích Châu tiến ra Quan Trung.
Khi đó bá nghiệp có thể thành, nhà Hán có thể phục hưng. �
Chỉ một câu thôi mà là long trung sách hả?
Làm gì có
Lượng chỉ khuyên bị chiếm ích châu kinh châu làm căn cứ đánh thiên hạ
Còn cái gọi là long trung sách là sản phẩm bịa đặt ra của anh la thôi
 
27f755902baf0739a303d022340c0adee923d9b473507d3a3c160caa5f7522da.webp



https://www.whitehouse.gov/presidential-actions/2025/11/anti-communism-week-2025/

Theo lời thằng mặt Lồn OP thì chắc Trump cũng dek có tiền, Mỹ đế cũng dek có tiền mới chống cộng. Chắc mày quên Trump phát động tuần lễ chống cộng năm ngoái hả đụ mẹ mày con bò đỏ súc sanh.
 
Gia Cát Lượng thưa rằng: "Từ thời Đổng Trác đến nay, các hào kiệt đồng loạt nổi dậy, kẻ chiếm cứ các châu quận nhiều không đếm xuể. Tào Tháo so với Viên Thiệu thì danh tiếng nhỏ hơn, quân đội ít hơn. Thế nhưng Tháo cuối cùng lại đánh bại được Thiệu, biến yếu thành mạnh, điều đó không chỉ nhờ vào thời cơ trời cho, mà còn là do mưu tính của con người vậy. Nay Tháo đã nắm trong tay trăm vạn đại quân, khống chế thiên tử để ra lệnh cho chư hầu, đây thật sự là lúc không thể cùng hắn tranh giành cao thấp.
Tôn Quyền chiếm giữ Giang Đông, đã trải qua ba đời, địa thế hiểm trở mà lòng dân lại quy thuận, bậc hiền tài được trọng dụng, đây là đối tượng có thể kết làm minh hữu (viện trợ) chứ không thể thôn tính.
Kinh Châu phía bắc dựa vào sông Hán, sông Miện, phía nam hưởng mọi lợi ích từ biển lớn, phía đông thông với Ngô Hội, phía tây kết nối với Ba Thục, đây là vùng đất dụng võ chiến lược, thế nhưng chủ nhân của nó (Lưu Biểu) lại không có năng lực giữ gìn, đây chính là món quà mà trời cao muốn ban tặng cho tướng quân.
Ích Châu địa thế hiểm yếu, có ngàn dặm đất đai màu mỡ, là vùng đất thiên phủ màu mỡ, Cao Tổ ngày xưa cũng nhờ vào nơi này mà dựng nên nghiệp đế. Nay Lưu Chương nhu nhược, Trương Lỗ ở phía bắc, dù dân cư đông đúc, đất nước giàu có nhưng họ lại không biết thương xót vỗ về dân chúng, những người có trí tuệ và tài năng đều đang mong mỏi gặp được một vị minh quân."



"Tướng quân (Lưu備) vốn là dòng dõi hoàng tộc nhà Hán, tín nghĩa lừng lẫy khắp bốn phương, thu nạp bậc anh hùng, khát khao người tài như người khát nước. Nếu như có thể chiếm giữ Kinh Châu, Ích Châu, giữ vững những nơi hiểm yếu; phía tây hòa hảo với các bộ tộc rợ Nhung, phía nam vỗ về các bộ tộc rợ Di, bên ngoài liên kết với Tôn Quyền, bên trong cải cách chính trị.
Đợi đến khi thiên hạ có biến động, lệnh cho một đại tướng thống lĩnh quân Kinh Châu tiến đánh các vùng Uyển, Lạc; còn chính Tướng quân thì đích thân dẫn đại quân Ích Châu xuất phát từ Kỳ Sơn. Như vậy, người dân trăm họ có ai mà không mang giỏ cơm, bầu nước đến để đón chào Tướng quân? Nếu được như thế, đại nghiệp có thể thành, nhà Hán có thể hưng phục."
Lưu Bị nói: "Hay lắm!" Từ đó mối quan hệ giữa hai người ngày càng gắn bó thân thiết.
 
Mấy thằng làm đéo đủ ăn chỉ suốt ngày quanh quẩn trong đầu kiếm tiền, bị cái nghèo nó bủa vây cũng khổ, sao mà có suy nghĩ nào khác được.
 
Trong chính sử 《Tam Quốc Chí》 của Trần Thọ (phần Thục thư – Gia Cát Lượng truyện), cuộc gặp gỡ này được chép lại vô cùng cô đọng, giản dị và đi thẳng vào vấn đề, hoàn toàn không có các tình tiết thắt nút ly kỳ như trong tiểu thuyết. [1, 2]
Trần Thọ đã ghi lại diễn biến chi tiết của sự kiện này qua các bước như sau: [1, 2]

1. Bối cảnh dẫn nhập (Lời giới thiệu của Từ Thứ)​

Khi Lưu Bị đang đóng quân ở Tân Dã, Từ Thứ đến gặp và được Lưu Bị trọng dụng. Từ Thứ thưa với Lưu Bị: [2, 3]
"Gia Cát Khổng Minh là con rồng nằm (ngoạn long), Tướng quân có muốn gặp không?" [2]
Lưu Bị đáp: "Ngươi hãy cùng ông ta đến đây."
Từ Thứ thẳng thắn từ chối: "Người này có thể đến tận nơi mà gặp, chứ không thể bắt cúi mình gọi đến được. Tướng quân nên hạ mình, tự hạ cố đến thăm." [2]

2. Quá trình gặp mặt ("Tam cố thảo lư")​

Trần Thọ chép về hành động "ba lần viếng thăm" của Lưu Bị chỉ bằng đúng một câu ngắn ngủi gồm 11 chữ Hán: [1]
"由是先主遂诣亮,凡三往,乃见。"
(Dịch nghĩa: Vì thế Tiên chủ bèn đến chỗ Lượng, phàm ba lần tới, mới gặp được). [1]
Sử liệu gốc không hề miêu tả thời tiết tuyết rơi, không kể việc Lưu Bị đi hụt hai lần đầu, không nói về việc Quan Vũ - Trương Phi giận dữ, cũng không có chi tiết Khổng Minh ngủ ngày rồi Lưu Bị đứng chờ ngoài sân. [1]

3. Diễn biến cuộc đối thoại tại lều tranh​

Khi hai người vừa gặp nhau, Lưu Bị lập tức yêu cầu đuổi hết những người xung quanh ra ngoài để bảo mật thông tin ("因屏人曰" - Nhân bính nhân viết) và chủ động trình bày hoàn cảnh, hoài bão của mình: [1]

  • Lời mở đầu của Lưu Bị: "Nhà Hán sụp đổ, gian thần cướp mệnh, thiên tử chịu khổ. Ta không biết tự lượng sức đức, muốn hành đại nghĩa cứu thiên hạ, nhưng trí thuật nông cạn, nên liên tiếp thất bại mà đến nông nỗi này. Tuy nhiên chí hướng này chưa từng nguội tắt, ông xem kế sách nên vạch ra thế nào?" [1]
  • Lời đáp của Gia Cát Lượng: Ngay sau câu hỏi đó, Gia Cát Lượng lập tức thao thao bất tuyệt đưa ra câu trả lời. Toàn bộ bài Long Trung Đối sách (mà bạn đã đưa ra ở đầu tiên) chính là câu trả lời trực tiếp, không hề có sự ngập ngừng, từ chối hay khách sáo nào. [1]

4. Kết thúc cuộc gặp​

Sau khi nghe xong chiến lược phân chia thiên hạ làm ba, Lưu Bị chỉ thốt lên đúng hai chữ: [1]
"善!" (Hay lắm! / Tuyệt vời!) [1]
Trần Thọ chép thêm rằng từ sau cuộc gặp đó, mối quan hệ giữa Lưu Bị và Gia Cát Lượng ngày càng trở nên thân thiết sâu sắc. Điều này khiến cho Quan Vũ và Trương Phi tỏ ra không vui. Lưu Bị đã phải giải thích với hai người em kết nghĩa bằng một câu nói nổi tiếng: [1]
"Ta có được Khổng Minh, như cá gặp nước vậy. Xin các em đừng nói thêm nữa."
Lúc đó, Quan Vũ và Trương Phi mới thôi không hằn học. [1]

Tóm lại, cuộc gặp trong chính sử là một cuộc tiếp xúc chính trị - quân sự cấp cao, diễn ra nhanh chóng, nghiêm túc và thực tế, thay vì mang màu sắc kỳ ảo, lễ nghi rườm rà như văn học mô tả. [1]
Nếu bạn muốn, chúng ta có thể tiếp tục trao đổi về:

  • Sự thật lịch sử về việc Quan Vũ và Trương Phi có thực sự ghét Gia Cát Lượng lúc đầu như Trần Thọ chép không?
  • Những danh sĩ khác như Tư Mã Huy (Thủy Kính tiên sinh) có vai trò gì trong chính sử đối với sự kiện này? [1, 3]
 
Vãi lồn nhất là mấy thằng phản động mõm trên xàm lồn,xong ra ngoài cs vẫn phải sống và làm việc theo đảng.đến ung thư não mà chết thôi🤣🤣.
Theo nick của m, tao mặc định mày sinh năm 91 đi, nếu có sai lệch thì mạn phép nhé.
Sinh năm 91 mà nhận thức của mày đến như này. Tao thấy mày hơi kém so với mặt bằng chung về nhận thức.
 
Cái này Lê-nin hơn 100 năm trước nói rồi, chỉ có giai cấp công nhân, tức là những người vô sản là hạt nhân của cách mạng, là giai cấp duy nhất mang sứ mệnh lịch sử là lật đổ chính quyền dựng lên ******** chủ nghĩa.
 
sự thật là như thế, quanh đi quẩn lại toàn mấy thằng đéo có tiền.
Chính xác. Cái gì tồn tại thì nó đúng, có thế thôi. Thằng nào khôn thì xuôi theo cái gì đúng mà kiếm ăn, thằng nào ngu thì ngồi chửi mà ko chịu chấp nhận thực tế. Cứ nghĩ rằng do cs nên nghèo thì éo bao giờ hết nghèo, ngồi chờ cs sụp thì éo thấy nó sụp mà có khi lại còn chết trc. Nói chung là ngu
 
Chính xác. Cái gì tồn tại thì nó đúng, có thế thôi. Thằng nào khôn thì xuôi theo cái gì đúng mà kiếm ăn, thằng nào ngu thì ngồi chửi mà ko chịu chấp nhận thực tế. Cứ nghĩ rằng do cs nên nghèo thì éo bao giờ hết nghèo, ngồi chờ cs sụp thì éo thấy nó sụp mà có khi lại còn chết trc. Nói chung là ngu

Tao xác định là chửi để thỏa mãn, giải tỏa stress, chứ không liên quan đến chính trị tính em gì hết. Xã hội cộngsản thì mình sống theo kiểu cộngsản, xã hội tư bản thì mình sống theo kiểu tư bản. Chống đối làm gì, việc chính trị thực ra không có gì khó đâu, chỉ cần biết suy nghĩ 1 tí là cũng thấy đầy cái sai trong xã hội Việt Nam rồi, nhưng quan tâm đến chính trị ở xã hội Việt Nam thì nó là việc có thể dẫn đến tù tội.
 
Tao thấy phản động nói về xã hội thì đa phần là đúng.
Tuy nhiên, không thằng nào cho thấy hướng đi, không biết quy tụ lực lượng, chỉ chửi đổng và xúc phạm lẫn nhau, đéo đi đến đâu cả.
Nguyễn Trãi đến Lam Kinh dâng lên Lê Lợi Bình Ngô sách.
Nguyễn Cát Lượng đến Thục Châu dâng lên Lưu Bị Long Trung sách.
Phản động không có thủ lĩnh, không có người dâng sách lược.
5 năm vừa qua bao nhiêu vấn đề xẩy ra mà không thấy thằng nào đứng lên làm thủ lĩnh cả.
Thời covid,CS nó giết không biết bao nhiêu người mà sau Covid dân vẫn tung hô, đéo hiểu kiểu gì.
Làm phản động là phí thời gian. Đéo đi đến đâu cả.
Hẹ hẹ mày ngu thật mày không phản động bằng hành động được thì phản động bằng tư tưởng, tư duy hay suy nghĩ của mày. Và khi mày đã có thì vấn đề là thời gian để có thời cơ tốt nhất thôi. Làm chính trị là phái thao quang dưỡng hối, kiên nhẫn chờ thời thì mới thành công được chứ như mày muốn một phát ăn ngay thì đéo thực tế
 
Tư duy của mày giống y hệt con nái hạt giống đỏ đang ở Mỹ này, nó chửi bò đỏ hăng lắm vì nó cậy nhà nó làm to, giả vờ trung lập, k chọn phe, chỉ quan tâm kiếm tiền và cái kết nó bị cái comment sau vả cho vỡ mồm.
F1ls3KkbAz.jpg

XEljVZvc1.jpg

Nói thẳng luôn, các lãnh đạo của Việt Nam luôn luôn có 1 bộ mặt đạo đức trước truyền thông, nhưng sau lưng thì vô cùng đồi trụy. Các quan chia nhau gái là bình thường, thằng này chơi chán thì cho thằng khác chơi. Gái mà ngon thì chúng nó chuyền tay nhau chơi. Bọn nó đồi trụy vô cùng, tao biết 1 thằng qua 1 thằng bạn khác của tao, nó chơi chán rồi thằng bố thấy ngon cũng lấy luôn chơi.

Tao bất mãn vì thấy chúng nó phá nát cái đất nước này, nhưng bảo tham gia vào thế lực nào đó để chống đối thì tao sẽ không bao giờ, bởi vì Tao sợ cộngsản. Hồi cộngsản mới về thì cụ tao cũng bị chúng nó hại rồi.
 
Sống đúng cái chữ 'chống cộng' thì bây giờ còn mấy người thuyền nhân F0 thôi, giờ này họ cũng 7-80 tuổi gần đất xa trời cả nên không thay đổi tư duy được. Lứa sau thì có quốc tịch, nói tiếng Anh, phục vụ đất nước Mỹ rồi thì rảnh lồn mà đi chống. Chỉ có dân an nam còn kẹt lại lên tiếng thôi, mà lên tiếng trái ý triều đình thì xua bò đỏ ra chụp mũ, ấn trát 331. Thằng nào có tiền hoặc bố mẹ ông bà làm ăn được thì đi, không thì chấp nhận số phận thôi.
Giờ này còn thằng cộng nào đâu mà chống cộng thế mày tất cả là tư bản đỏ hết rồi. Phải xác định là chống độc tài toàn trị mới đúng nhé. Bọn đẻ ở Mỹ thì lo kiếm tiền nhưng ko có nghĩa họ không biết gì về quê hương chỉ là biết thực tế ko thay đổi được từ bên ngoài nên chọn cách đéo quan tâm nữa như người trong nước cũng biết đéo thay đổi được nên thờ ơ bàng quan thôi. Nói về người Việt yêu nước thì chả khác gì bọn Do Thái đâu cho dù lưu vong đến 10 đời vẫn nhớ về quê hương đất nước.
 
Gia Cát Lượng thưa rằng: "Từ thời Đổng Trác đến nay, các hào kiệt đồng loạt nổi dậy, kẻ chiếm cứ các châu quận nhiều không đếm xuể. Tào Tháo so với Viên Thiệu thì danh tiếng nhỏ hơn, quân đội ít hơn. Thế nhưng Tháo cuối cùng lại đánh bại được Thiệu, biến yếu thành mạnh, điều đó không chỉ nhờ vào thời cơ trời cho, mà còn là do mưu tính của con người vậy. Nay Tháo đã nắm trong tay trăm vạn đại quân, khống chế thiên tử để ra lệnh cho chư hầu, đây thật sự là lúc không thể cùng hắn tranh giành cao thấp.
Tôn Quyền chiếm giữ Giang Đông, đã trải qua ba đời, địa thế hiểm trở mà lòng dân lại quy thuận, bậc hiền tài được trọng dụng, đây là đối tượng có thể kết làm minh hữu (viện trợ) chứ không thể thôn tính.
Kinh Châu phía bắc dựa vào sông Hán, sông Miện, phía nam hưởng mọi lợi ích từ biển lớn, phía đông thông với Ngô Hội, phía tây kết nối với Ba Thục, đây là vùng đất dụng võ chiến lược, thế nhưng chủ nhân của nó (Lưu Biểu) lại không có năng lực giữ gìn, đây chính là món quà mà trời cao muốn ban tặng cho tướng quân.
Ích Châu địa thế hiểm yếu, có ngàn dặm đất đai màu mỡ, là vùng đất thiên phủ màu mỡ, Cao Tổ ngày xưa cũng nhờ vào nơi này mà dựng nên nghiệp đế. Nay Lưu Chương nhu nhược, Trương Lỗ ở phía bắc, dù dân cư đông đúc, đất nước giàu có nhưng họ lại không biết thương xót vỗ về dân chúng, những người có trí tuệ và tài năng đều đang mong mỏi gặp được một vị minh quân."



"Tướng quân (Lưu備) vốn là dòng dõi hoàng tộc nhà Hán, tín nghĩa lừng lẫy khắp bốn phương, thu nạp bậc anh hùng, khát khao người tài như người khát nước. Nếu như có thể chiếm giữ Kinh Châu, Ích Châu, giữ vững những nơi hiểm yếu; phía tây hòa hảo với các bộ tộc rợ Nhung, phía nam vỗ về các bộ tộc rợ Di, bên ngoài liên kết với Tôn Quyền, bên trong cải cách chính trị.
Đợi đến khi thiên hạ có biến động, lệnh cho một đại tướng thống lĩnh quân Kinh Châu tiến đánh các vùng Uyển, Lạc; còn chính Tướng quân thì đích thân dẫn đại quân Ích Châu xuất phát từ Kỳ Sơn. Như vậy, người dân trăm họ có ai mà không mang giỏ cơm, bầu nước đến để đón chào Tướng quân? Nếu được như thế, đại nghiệp có thể thành, nhà Hán có thể hưng phục."
Lưu Bị nói: "Hay lắm!" Từ đó mối quan hệ giữa hai người ngày càng gắn bó thân thiết.
Tóm lại là anh lượng đéo dâng cho anh bị sách siếc gì cả
Chỉ kêu lấy kinh ích để làm cơ sở tranh thiên hạ
Thế thôi
 
Tóm lại là anh lượng đéo dâng cho anh bị sách siếc gì cả
Chỉ kêu lấy kinh ích để làm cơ sở tranh thiên hạ
Thế thôi
Trong chính sử 《Tam Quốc Chí》 của Trần Thọ (phần Thục thư – Gia Cát Lượng truyện), cuộc gặp gỡ này được chép lại vô cùng cô đọng, giản dị và đi thẳng vào vấn đề, hoàn toàn không có các tình tiết thắt nút ly kỳ như trong tiểu thuyết. [1, 2]

Trần Thọ đã ghi lại diễn biến chi tiết của sự kiện này qua các bước như sau: [1, 2]

1. Bối cảnh dẫn nhập (Lời giới thiệu của Từ Thứ)
Khi Lưu Bị đang đóng quân ở Tân Dã, Từ Thứ đến gặp và được Lưu Bị trọng dụng. Từ Thứ thưa với Lưu Bị: [2, 3]

"Gia Cát Khổng Minh là con rồng nằm (ngoạn long), Tướng quân có muốn gặp không?" [2]

Lưu Bị đáp: "Ngươi hãy cùng ông ta đến đây."

Từ Thứ thẳng thắn từ chối: "Người này có thể đến tận nơi mà gặp, chứ không thể bắt cúi mình gọi đến được. Tướng quân nên hạ mình, tự hạ cố đến thăm." [2]

2. Quá trình gặp mặt ("Tam cố thảo lư")
Trần Thọ chép về hành động "ba lần viếng thăm" của Lưu Bị chỉ bằng đúng một câu ngắn ngủi gồm 11 chữ Hán: [1]

"由是先主遂诣亮,凡三往,乃见。"

(Dịch nghĩa: Vì thế Tiên chủ bèn đến chỗ Lượng, phàm ba lần tới, mới gặp được). [1]

Sử liệu gốc không hề miêu tả thời tiết tuyết rơi, không kể việc Lưu Bị đi hụt hai lần đầu, không nói về việc Quan Vũ - Trương Phi giận dữ, cũng không có chi tiết Khổng Minh ngủ ngày rồi Lưu Bị đứng chờ ngoài sân. [1]

3. Diễn biến cuộc đối thoại tại lều tranh
Khi hai người vừa gặp nhau, Lưu Bị lập tức yêu cầu đuổi hết những người xung quanh ra ngoài để bảo mật thông tin ("因屏人曰" - Nhân bính nhân viết) và chủ động trình bày hoàn cảnh, hoài bão của mình: [1]



Lời mở đầu của Lưu Bị: "Nhà Hán sụp đổ, gian thần cướp mệnh, thiên tử chịu khổ. Ta không biết tự lượng sức đức, muốn hành đại nghĩa cứu thiên hạ, nhưng trí thuật nông cạn, nên liên tiếp thất bại mà đến nông nỗi này. Tuy nhiên chí hướng này chưa từng nguội tắt, ông xem kế sách nên vạch ra thế nào?" [1]
Lời đáp của Gia Cát Lượng: Ngay sau câu hỏi đó, Gia Cát Lượng lập tức thao thao bất tuyệt đưa ra câu trả lời. Toàn bộ bài Long Trung Đối sách (mà bạn đã đưa ra ở đầu tiên) chính là câu trả lời trực tiếp, không hề có sự ngập ngừng, từ chối hay khách sáo nào. [1]
4. Kết thúc cuộc gặp
Sau khi nghe xong chiến lược phân chia thiên hạ làm ba, Lưu Bị chỉ thốt lên đúng hai chữ: [1]

"善!" (Hay lắm! / Tuyệt vời!) [1]

Trần Thọ chép thêm rằng từ sau cuộc gặp đó, mối quan hệ giữa Lưu Bị và Gia Cát Lượng ngày càng trở nên thân thiết sâu sắc. Điều này khiến cho Quan Vũ và Trương Phi tỏ ra không vui. Lưu Bị đã phải giải thích với hai người em kết nghĩa bằng một câu nói nổi tiếng: [1]

"Ta có được Khổng Minh, như cá gặp nước vậy. Xin các em đừng nói thêm nữa."

Lúc đó, Quan Vũ và Trương Phi mới thôi không hằn học. [1]

Tóm lại, cuộc gặp trong chính sử là một cuộc tiếp xúc chính trị - quân sự cấp cao, diễn ra nhanh chóng, nghiêm túc và thực tế, thay vì mang màu sắc kỳ ảo, lễ nghi rườm rà như văn học mô tả. [1]

Nếu bạn muốn, chúng ta có thể tiếp tục trao đổi về:



Sự thật lịch sử về việc Quan Vũ và Trương Phi có thực sự ghét Gia Cát Lượng lúc đầu như Trần Thọ chép không?
Những danh sĩ khác như Tư Mã Huy (Thủy Kính tiên sinh) có vai trò gì trong chính sử đối với sự kiện này? [1, 3]
 
Đám bần cố nông ngày xưa mà ko đói ăn, thất học nghe lời đám khỉ đít đỏ thì giờ đã khác rồi
 

Có thể bạn quan tâm

Top