ntsu
Con Chym bản Đôn
"Tôi đạt 2 bằng thạc sĩ. Ngay cả khi đạt chức danh giáo sư, bên trong tôi cũng chẳng có gì thay đổi. Hằng ngày hàng giờ vẫn có những tên ngốc xếp hàng lên nhận bằng thạc sĩ. Chúng chỉ là rác rưởi." - Osho
Ban đầu, bằng cấp được sinh ra như một giấy chứng nhận cho thấy một cá nhân đã hoàn thành chương trình học và đạt chuẩn kiến thức nhất định. Nó giúp xã hội nhận diện người có chuyên môn, tạo sự tin cậy trong tuyển dụng và phân công công việc.
Tuy nhiên, theo Osho, khi con người quá chạy theo bằng cấp như một mục tiêu cuối cùng, nó dần biến thành tấm bình phong. Người ta khoe bằng cấp như một thứ trang sức trí tuệ, trong khi năng lực thực hành và chiều sâu hiểu biết chưa chắc tương xứng. Trong nhiều trường hợp, sự “dốt nát” ở đây không phải là không biết chữ, mà là thiếu khả năng suy nghĩ độc lập, thiếu trí tuệ sống.
Kiến thức là thứ vay mượn, trí tuệ là sự nở hoa từ chính bản thể sâu thẳm nhất của bạn. Không trường đại học nào có thể trao nó…
Tên của bạn trở nên dài hơn và dài hơn, nhưng chỉ là cái tên — còn chính bạn thì nhỏ bé dần. Sẽ đến lúc chỉ còn lại những tấm bằng, và con người thì biến mất. Lúc đầu, con người mang theo bằng cấp; rồi sau đó, chính bằng cấp mang theo con người.
"1000 năm trước người ta thờ các thần linh. 1000 năm sau họ dẹp bỏ thần sang 1 bên và bắt đầu tôn thờ người có bằng cấp. Tệ hơn là những kẻ được sùng bái ấy lại đang sống quanh bạn."
Osho luôn nhấn mạnh trí tuệ chỉ nảy sinh khi con người trực tiếp trải nghiệm, không bị định kiến và sách vở trói buộc. Kiến thức hàn lâm là “vỏ” — trí tuệ là “hạt nhân sống”. Người trí tuệ là người thoát khỏi lập trình của xã hội, dám sống thật với bản thân.
Thiền (meditation), tỉnh thức (awareness), và chấp nhận cái “không biết” như một cánh cửa mở ra khám phá. Osho nhìn trí tuệ như một trạng thái sống động, không thể sở hữu vĩnh viễn — bạn phải duy trì nó từng khoảnh khắc, không phải đích đến cuối cùng.
Ban đầu, bằng cấp được sinh ra như một giấy chứng nhận cho thấy một cá nhân đã hoàn thành chương trình học và đạt chuẩn kiến thức nhất định. Nó giúp xã hội nhận diện người có chuyên môn, tạo sự tin cậy trong tuyển dụng và phân công công việc.
Tuy nhiên, theo Osho, khi con người quá chạy theo bằng cấp như một mục tiêu cuối cùng, nó dần biến thành tấm bình phong. Người ta khoe bằng cấp như một thứ trang sức trí tuệ, trong khi năng lực thực hành và chiều sâu hiểu biết chưa chắc tương xứng. Trong nhiều trường hợp, sự “dốt nát” ở đây không phải là không biết chữ, mà là thiếu khả năng suy nghĩ độc lập, thiếu trí tuệ sống.
Kiến thức là thứ vay mượn, trí tuệ là sự nở hoa từ chính bản thể sâu thẳm nhất của bạn. Không trường đại học nào có thể trao nó…
Tên của bạn trở nên dài hơn và dài hơn, nhưng chỉ là cái tên — còn chính bạn thì nhỏ bé dần. Sẽ đến lúc chỉ còn lại những tấm bằng, và con người thì biến mất. Lúc đầu, con người mang theo bằng cấp; rồi sau đó, chính bằng cấp mang theo con người.
"1000 năm trước người ta thờ các thần linh. 1000 năm sau họ dẹp bỏ thần sang 1 bên và bắt đầu tôn thờ người có bằng cấp. Tệ hơn là những kẻ được sùng bái ấy lại đang sống quanh bạn."
Osho luôn nhấn mạnh trí tuệ chỉ nảy sinh khi con người trực tiếp trải nghiệm, không bị định kiến và sách vở trói buộc. Kiến thức hàn lâm là “vỏ” — trí tuệ là “hạt nhân sống”. Người trí tuệ là người thoát khỏi lập trình của xã hội, dám sống thật với bản thân.
Thiền (meditation), tỉnh thức (awareness), và chấp nhận cái “không biết” như một cánh cửa mở ra khám phá. Osho nhìn trí tuệ như một trạng thái sống động, không thể sở hữu vĩnh viễn — bạn phải duy trì nó từng khoảnh khắc, không phải đích đến cuối cùng.