Don Jong Un
Địt xong chạy

Hai đảng ******** Việt Nam và Cuba là hai anh em từng chia ngọt sẻ bùi trong suốt thời kỳ Chiến tranh lạnh, từng đổ máu cho tham vọng của các đảng ******** đàn anh. Cuba đổ máu ở Angola, Nicaragua, CSVN đổ máu ở Miên, Lào.
Ngày 28 tháng 9 năm 2009, ông Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước CSVN, thăm Cuba và tại đây ông phát biểu: “Việt Nam Cuba, như là trời đất sinh ra, một anh ở phía Đông, một anh ở phía Tây, chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ”.
Nhiều người nghĩ ông Nguyễn Minh Triết ví von một cách vô duyên nên cười mai mỉa mà quên đi ý nghĩa rất thật trong câu nói của ông. Ông nói đúng. Giờ đây trong cảnh chợ chiều, những tên lái buôn quốc tế đã phá sản hay bỏ đi, hai anh em canh cánh một mối lo cho tương lai chủ nghĩa xã hội còn xa hơn đường lên sao hỏa. Nhìn lại hai đảng, thân thể già nua, bệnh hoạn, hai cánh tay tuyên truyền và trấn áp một thời gân guốc đang mỗi ngày thêm run rẩy và yếu dần. Trí nhớ còn tốt nhưng chỉ nhớ những chuyện đáng quên đi.
Chưa bao giờ người anh em Cuba của CSVN phải chịu đựng nghèo đói như hôm nay. Tại Cuba, ngoại trừ giới lãnh đạo đảng, người dân thiếu gần như mọi thứ cần thiết cho đời sống, từ điện nước tới thức ăn. Tháng 3 năm 2024, Cuba lần đầu tiên phải gởi thư lên Liên Hiệp Quốc để xin sữa cho trẻ em. (Cuba for the first time asks UN for urgent aid to provide milk for children, El Pais, MAR 01, 2024 – 07:04 EST).
Trong suốt thế kỷ 19, Cuba là nước giàu nhất ở châu Mỹ La Tinh với sự phát triển của các ngành thuốc lá, mía, café. Vào thời điểm 1959, GDP theo đầu người Cuba là 2.067 dollar. Mức phát triển này gần với các nước đang phát triển trong khu vực như Ecuador (1.975), Jamaica (2.541), Panama (2.322).
Theo cập nhật mới nhất của Federal Reserve Bank of St. Louise, GDP trên đầu người chính thức vào ngày 2 tháng 7 năm 2025 là 7.433 dollar nhưng lương trung bình của công nhân Cuba chỉ từ 15 đến 30 dollar mỗi tháng. Nếu khấu trừ mức lạm phát, tiền lương của công nhân Cuba không tăng một đồng nào trong suốt 20 năm qua.
Theo báo El País, tờ báo có uy tín nhất trong ngôn ngữ Spanish, “Gần 90 phần trăm dân Cuba sống trong nghèo đói cùng cực”. Trong số 10 người dân Cuba, có 7 người phải nhịn một bữa ăn trong ngày, bữa trưa hay bữa tối, vì không có tiền hay không có thức ăn. Chỉ 15 phần trăm dân chúng được ăn ngày ba bữa. (Carla Gloria Colomé, Almost 90% of the Cuban population lives in ‘extreme poverty’ according to new study, El País, July 29 2024).
Con đường từ tham nhũng độc tài tới chuyên chính toàn trị
Nhắc lại lịch sử Cuba hiện đại, phong trào nổi dậy chống chế độ tham nhũng Fulgencio Batista đầu tiên là Phong Trào 26 tháng 7 năm 1953 (Movimiento 26 de Julio). Thoạt đầu phong trào thu hút được một số đông nông dân bất mãn với các chính sách sản xuất và thu mua mía, sản phẩm chính của nông nghiệp Cuba và chính quyền vi hiến của Batista. Fulgencio Batista bị lật đổ và trốn sang Mỹ. Ông ta qua đời 26 tháng 8 năm 1973 tại Guadalmina, Spain.
Nhưng sau khi lật đổ Fulgencio Batista, Fidel Castro và Che Guevara thay vì tiến hành các cải cách kinh tế và mở rộng tự do chính trị như đã hứa, đã rập khuôn mô hình chính trị chuyên chế và kinh tế tập trung do Lenin để lại ở Liên Xô. Chế độ ******** tại Cuba còn khắt khe hơn các các nước ******** thuộc khối Đông Âu.
Chỉ sáu tháng đầu năm 1959, đoàn quân dưới quyền của Castro đã xử tử 550 người Cuba bị gán ghép tội “chống đối chính quyền cách mạng” hay đã từng “phục vụ trong chế độ Fulgencio Batista”. Chính Che Guevara thừa nhận đã ra lịnh giết 216 người được cho là “phản cách mạng”. Con số thật hiện vẫn chưa được biết. Danh sách những người bị Che giết đăng đầy đủ trong luận án tiến sĩ của Tiến sĩ Armando M. Lago (Armando M. Lago, Cuba: The Human Cost of Social Revolution, 216 Documented Victims Of Ché Guevara In Cuba: Cuba Archive).
Fidel Castro còn giao Che Guevara trách nhiệm cai quản nhà tù La Cabaña, kết quả hàng trăm người bị xử bắn. “Cuba Archive”, một đề án phi lợi nhuận phục vụ nhân quyền tại Cuba đã tổng kết được danh sách của 8,200 người bị mất tích dưới chế độ Castro và đề án này hiện đang tiếp tục được tổng kết.
Tiến sĩ Lago, thuộc đại học Havard, dựa theo các báo cáo của lực lượng tuần dương Mỹ đã ước lượng số người dân Cuba chết trên đường vượt biển là 77.000. Nhiều người bị giết trên đường vượt biển, không nằm trong danh sách đó, là do trực thăng của công an Cuba thả bao cát cho bè chìm, bắn thẳng xuống bè, ra lịnh tàu hải quân Cuba tông vào những chiếc bè mong manh. Trường hợp tàn sát “The Canimar River” hay “Tugboat massacre of 1994”, trong đó nhiều trẻ em bị giết được ghi nhận nhưng nhiều trường hợp khác sẽ không được biết, ít nhất cho đến ngày chế độ ******** Cuba sụp đổ.
Sách Đen về Chủ Nghĩa ******** (The Black Book of Communism) ước lượng khoảng 15.000 đến 17.000 người Cuba bị xử tử dưới chế độ ********. Castro chết nhưng bộ máy vẫn còn nguyên và sau đó Raul Castro lên nắm quyền cai trị.
Fidel Castro quốc hữu hóa tài sản các công ty Mỹ, đầu tiên là công ty điện thoại ITT, sau đó là các nhà máy lọc dầu của các công ty Shell, Texaco, Esso.
Mỹ cấm vận Cuba
Phản ứng lại, ngày 19 tháng 10 năm 1960, TT Dwight D. Eisenhower trừng phạt Cuba bằng cách ra lệnh cấm vận các hàng hóa Mỹ xuất cảng sang Cuba ngoại trừ y tế.
Tháng 2, 1962, TT John F. Kennedy ra lịnh cấm vận các sản phẩm Cuba nhập vào Mỹ. Qua các thời kỳ tổng thống Mỹ từ Eisenhower đến nay, quan hệ giữa Mỹ và Cuba có khi nóng khi lạnh, khi nới lỏng khi siết chặt, nhưng các điểm trọng tâm trong chính sách cấm vận của Mỹ đối với Cuba vẫn không thay đổi. Chính sách cấm vận đối với Cuba chi phối bởi nhiều đạo luật Trading with the Enemy Act 1917 và Foreign Assistance Act nên muốn hủy bỏ phải được Quốc Hội Hoa Kỳ phê chuẩn và cho đến nay Quốc Hội chưa thông qua một đạo luật nào nhằm hủy bỏ cấm vận đối với Cuba.
Ngày 28 tháng 9 năm 2009, ông Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước CSVN, thăm Cuba và tại đây ông phát biểu: “Việt Nam Cuba, như là trời đất sinh ra, một anh ở phía Đông, một anh ở phía Tây, chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ”.
Nhiều người nghĩ ông Nguyễn Minh Triết ví von một cách vô duyên nên cười mai mỉa mà quên đi ý nghĩa rất thật trong câu nói của ông. Ông nói đúng. Giờ đây trong cảnh chợ chiều, những tên lái buôn quốc tế đã phá sản hay bỏ đi, hai anh em canh cánh một mối lo cho tương lai chủ nghĩa xã hội còn xa hơn đường lên sao hỏa. Nhìn lại hai đảng, thân thể già nua, bệnh hoạn, hai cánh tay tuyên truyền và trấn áp một thời gân guốc đang mỗi ngày thêm run rẩy và yếu dần. Trí nhớ còn tốt nhưng chỉ nhớ những chuyện đáng quên đi.
Chưa bao giờ người anh em Cuba của CSVN phải chịu đựng nghèo đói như hôm nay. Tại Cuba, ngoại trừ giới lãnh đạo đảng, người dân thiếu gần như mọi thứ cần thiết cho đời sống, từ điện nước tới thức ăn. Tháng 3 năm 2024, Cuba lần đầu tiên phải gởi thư lên Liên Hiệp Quốc để xin sữa cho trẻ em. (Cuba for the first time asks UN for urgent aid to provide milk for children, El Pais, MAR 01, 2024 – 07:04 EST).
Trong suốt thế kỷ 19, Cuba là nước giàu nhất ở châu Mỹ La Tinh với sự phát triển của các ngành thuốc lá, mía, café. Vào thời điểm 1959, GDP theo đầu người Cuba là 2.067 dollar. Mức phát triển này gần với các nước đang phát triển trong khu vực như Ecuador (1.975), Jamaica (2.541), Panama (2.322).
Theo cập nhật mới nhất của Federal Reserve Bank of St. Louise, GDP trên đầu người chính thức vào ngày 2 tháng 7 năm 2025 là 7.433 dollar nhưng lương trung bình của công nhân Cuba chỉ từ 15 đến 30 dollar mỗi tháng. Nếu khấu trừ mức lạm phát, tiền lương của công nhân Cuba không tăng một đồng nào trong suốt 20 năm qua.
Theo báo El País, tờ báo có uy tín nhất trong ngôn ngữ Spanish, “Gần 90 phần trăm dân Cuba sống trong nghèo đói cùng cực”. Trong số 10 người dân Cuba, có 7 người phải nhịn một bữa ăn trong ngày, bữa trưa hay bữa tối, vì không có tiền hay không có thức ăn. Chỉ 15 phần trăm dân chúng được ăn ngày ba bữa. (Carla Gloria Colomé, Almost 90% of the Cuban population lives in ‘extreme poverty’ according to new study, El País, July 29 2024).
Con đường từ tham nhũng độc tài tới chuyên chính toàn trị
Nhắc lại lịch sử Cuba hiện đại, phong trào nổi dậy chống chế độ tham nhũng Fulgencio Batista đầu tiên là Phong Trào 26 tháng 7 năm 1953 (Movimiento 26 de Julio). Thoạt đầu phong trào thu hút được một số đông nông dân bất mãn với các chính sách sản xuất và thu mua mía, sản phẩm chính của nông nghiệp Cuba và chính quyền vi hiến của Batista. Fulgencio Batista bị lật đổ và trốn sang Mỹ. Ông ta qua đời 26 tháng 8 năm 1973 tại Guadalmina, Spain.
Nhưng sau khi lật đổ Fulgencio Batista, Fidel Castro và Che Guevara thay vì tiến hành các cải cách kinh tế và mở rộng tự do chính trị như đã hứa, đã rập khuôn mô hình chính trị chuyên chế và kinh tế tập trung do Lenin để lại ở Liên Xô. Chế độ ******** tại Cuba còn khắt khe hơn các các nước ******** thuộc khối Đông Âu.
Chỉ sáu tháng đầu năm 1959, đoàn quân dưới quyền của Castro đã xử tử 550 người Cuba bị gán ghép tội “chống đối chính quyền cách mạng” hay đã từng “phục vụ trong chế độ Fulgencio Batista”. Chính Che Guevara thừa nhận đã ra lịnh giết 216 người được cho là “phản cách mạng”. Con số thật hiện vẫn chưa được biết. Danh sách những người bị Che giết đăng đầy đủ trong luận án tiến sĩ của Tiến sĩ Armando M. Lago (Armando M. Lago, Cuba: The Human Cost of Social Revolution, 216 Documented Victims Of Ché Guevara In Cuba: Cuba Archive).
Fidel Castro còn giao Che Guevara trách nhiệm cai quản nhà tù La Cabaña, kết quả hàng trăm người bị xử bắn. “Cuba Archive”, một đề án phi lợi nhuận phục vụ nhân quyền tại Cuba đã tổng kết được danh sách của 8,200 người bị mất tích dưới chế độ Castro và đề án này hiện đang tiếp tục được tổng kết.
Tiến sĩ Lago, thuộc đại học Havard, dựa theo các báo cáo của lực lượng tuần dương Mỹ đã ước lượng số người dân Cuba chết trên đường vượt biển là 77.000. Nhiều người bị giết trên đường vượt biển, không nằm trong danh sách đó, là do trực thăng của công an Cuba thả bao cát cho bè chìm, bắn thẳng xuống bè, ra lịnh tàu hải quân Cuba tông vào những chiếc bè mong manh. Trường hợp tàn sát “The Canimar River” hay “Tugboat massacre of 1994”, trong đó nhiều trẻ em bị giết được ghi nhận nhưng nhiều trường hợp khác sẽ không được biết, ít nhất cho đến ngày chế độ ******** Cuba sụp đổ.
Sách Đen về Chủ Nghĩa ******** (The Black Book of Communism) ước lượng khoảng 15.000 đến 17.000 người Cuba bị xử tử dưới chế độ ********. Castro chết nhưng bộ máy vẫn còn nguyên và sau đó Raul Castro lên nắm quyền cai trị.
Fidel Castro quốc hữu hóa tài sản các công ty Mỹ, đầu tiên là công ty điện thoại ITT, sau đó là các nhà máy lọc dầu của các công ty Shell, Texaco, Esso.
Mỹ cấm vận Cuba
Phản ứng lại, ngày 19 tháng 10 năm 1960, TT Dwight D. Eisenhower trừng phạt Cuba bằng cách ra lệnh cấm vận các hàng hóa Mỹ xuất cảng sang Cuba ngoại trừ y tế.
Tháng 2, 1962, TT John F. Kennedy ra lịnh cấm vận các sản phẩm Cuba nhập vào Mỹ. Qua các thời kỳ tổng thống Mỹ từ Eisenhower đến nay, quan hệ giữa Mỹ và Cuba có khi nóng khi lạnh, khi nới lỏng khi siết chặt, nhưng các điểm trọng tâm trong chính sách cấm vận của Mỹ đối với Cuba vẫn không thay đổi. Chính sách cấm vận đối với Cuba chi phối bởi nhiều đạo luật Trading with the Enemy Act 1917 và Foreign Assistance Act nên muốn hủy bỏ phải được Quốc Hội Hoa Kỳ phê chuẩn và cho đến nay Quốc Hội chưa thông qua một đạo luật nào nhằm hủy bỏ cấm vận đối với Cuba.