Cái này tao đọc lâu lắm rồi, nay đúng ngày post cho chúng mày đọc thêm
( bài naỳđọc năm 2017)
Nguồn không chính chủ, mọi ý kiến phản hồi chúng mày cứ ghi vào xong tao edit lại
“Duyệt binh” là danh từ dùng để gọi nghi thức phô trương sức mạnh quân sự của quốc gia ở quy mô lớn. Nghi thức trọng thể này được tiến hành bởi vị chỉ huy tối cao duyệt qua các đội hình tinh binh mãnh tướng. Duyệt binh thường được cử hành nhân dịp đại lễ kỷ công, trước khi quân đội xuất chinh hoặc sau khi khải hoàn v.v... Về ý nghĩa, nghi thức duyệt binh là để phô diễn những thành tựu quân sự; đồng thời cổ vũ sĩ khí, nâng cao tinh thần chiến đấu của quân đội.
Về lễ duyệt binh đầu tiên của Việt cộng, báo đảng hay trích hồi ký “Why Vietnam?” (Tại sao Việt Nam?) của Archimedes Pattikhoe[1] để khoe: ngay từ những ngày đầu mới thành lập, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã có duyệt binh tưng bừng mừng cướp được chính quyền. Đó là cuộc “duyệt binh” sáng 30-8-1945, ba ngày trước khi Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập ở Hà Nội.
Chính Võ Nguyên Giáp cũng từng nhắc đến cuộc “duyệt binh” này: “Một cuộc duyệt binh của Quân giải phóng và tự vệ thành được tổ chức tại quảng trường Nhà Hát Lớn trước niềm hân hoan, tin tưởng của đồng bào”[2]. Trích báo Nhân Dân: “Bộ trưởng Nội vụ Võ Nguyên Giáp trong Chính phủ lâm thời của Việt Nam đã đến gặp và mời ông [Archimedes Pattikhoe] dự một nghi lễ chào mừng đại diện lực lượng đồng minh. Ngoài cửa, có rất đông người tề tựu thành đội ngũ. Một dàn nhạc binh chừng 50 người và một đơn vị khoảng một trăm quân nhân với những lá cờ của năm quốc gia đồng minh và Việt Nam. Quốc thiều từng nước được cử cùng Quốc thiều Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Rồi kết thúc bằng một cuộc diễu hành của các tầng lớp quần chúng với nhiều khẩu hiệu mà người ta có thể đọc thấy như Vietnam to the Vietnamese (Nước Việt Nam của người Việt Nam), Independence or death (Ðộc lập hay là chết)...”[3]. Với “một đơn vị khoảng một trăm quân nhân” lẩy bẩy như Cao Biền dậy non mà được góp gió làm bão, thổi lên thành cuộc “duyệt binh” thì nếu không có tài đại tướng đố ai mần đặng!
Được biết đến nhiều nhất là cuộc duyệt binh ngay sau chiến thắng Điện Biên Phủ, nhân dịp kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám thành công và 10 năm thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ngày 2/9/1955, có đủ các đội hình hải-lục-không quân với cả du kích, dân quân cùng tham gia diễu binh, diễu hành và bắn pháo bông.
Giữa hai mốc 1945 và 1955 là cuộc duyệt binh năm 1950 đã được Việt Minh giấu nhẹm, nhưng lại bị Đại tướng Trần Canh[4] ghi lại trong nhật ký của mình[5]. Võ Nguyên Giáp là viên đại tướng ba hoa thành thần, bạ đâu cũng nổ tứ tung ngũ hoành; thậm chí dù chỉ đóng vai trò mờ nhạt trong “đại thắng mùa xuân 1975”, nhưng sau khi Lê Duẩn mất cũng ráng ra hồi ký đặng giành công trạng[6]. Vậy nhưng tại sao Giáp lại ém nhẹm vụ duyệt binh lẫy lừng này?
Tướng Việt cộng đã giấu, âu là ta hãy nghe tướng Trung cộng kể vậy. Sau đây là theo tường thuật của Trần Canh:
Mùa Thu 1950 có thể nói là “mùa Thu vàng” của Việt Minh. Chiến dịch Biên giới thắng lợi, những chiến công liên tiếp khiến Việt Minh nổi lên như ngôi sao sáng trên bầu trời chính trị Đông Nam Á. Đã qua rồi cái thời chui lủi, giờ đây Việt Minh trở thành lực lượng khiến thực dân Pháp phải kiêng dè. Họ vừa “giải phóng” khai thông toàn bộ vùng biên giới Việt-Trung để mở đầu cầu tiếp nhận viện trợ từ Trung cộng, đồng thời tiêu diệt một phần sinh lực quân đồn trú của Pháp và phá thế bị cô lập của căn cứ địa, mở rộng phạm vi hoạt động của “thủ đô gió ngàn”[7].
Lúc này, đoàn cố vấn quân sự Trung quốc định nhân cơ hội sĩ khí đang lên để huấn luyện đám du kích xào-bát miền Thượng, nâng level chúng lên cho xứng danh “Bộ đội cụ Hồ”[8]. Thì đùng một phát, Võ Nguyên Giáp lệnh cho cử hành đại lễ duyệt binh ở Cao Bằng (vừa mới chiếm được) vào ngày 24-10. Trần Canh phản đối quyết định này với lý do các chiến sĩ của Quân đội Nhân dân Việt Nam hầu như chưa từng qua khóa huấn luyện chính quy nào, vũ khí thì thiếu hụt, quân trang thì như hạch chẳng ra cái hồn yêu ma tiểu xú gì; và quan trọng nhất, làm vậy khác nào trêu gan mời gọi giặc Pháp thả bom. Nhưng “anh Văn” lại đang máu phô trương: được phong Đại tướng ngang hông hơn 2 năm rồi, anh vẫn chưa duyệt được cuộc binh nào cho xứng tầm danh giá. Vậy là anh tướng cùi bắp viện đủ lý do đặng đòi duyệt binh bằng được, rằng cuộc duyệt binh vào lúc này là dịp để cổ vũ binh sĩ, có ích lợi tinh thần rất lớn; và quan trọng nhất là “bác của tao” đã phê chuẩn cho phép rồi. Trần Canh hết ý kiến, đành chỉ hạ lệnh cho các thuộc cấp trong đoàn cố vấn của mình không được léng phéng la cà đi xem tụi Việt Minh mần tuồng ruồi bu hột xoài.
Vào buổi chiều diễn ra duyệt binh ở Cao Bằng, tuy đã có lệnh của trưởng đoàn Trần Canh nhưng vẫn có hai viên cố vấn Tàu là Châu Diệu Hoa và Điền Đại Bang[9] lén đi xem. Quả nhiên quân đội Pháp đã không bỏ lỡ dịp may, phái ngay máy bay đến tham gia duyệt binh, hậu quả là có hơn 70 binh sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam từ chết tới bị thương, còn đám đông dân chúng tò mò đi ngóng bị tổn thất bao nhiêu mạng thì không có con số thống kê. Ở cách đó 20km, Trần Canh nghe được cả tiếng bom đạn gầm rú điên cuồng. Canh ghi vào nhật ký: “Buổi chiều, tiếng bom nổ dữ dội làm mặt đất rung chuyển, trận oanh tạc kéo dài khoảng 20 phút”.
Tuy bị địch quân quấy rầy không khí trang nghiêm của buổi lễ nhưng quyết tâm của anh Văn và các lãnh đạo trung ương không hề bị nao núng. Hiện trường lập tức được thu dọn vệ sinh để cuộc duyệt binh được tiếp diễn. Nhịp trống kèn hùng tráng tưng bừng tấu lên chen lẫn tiếng khóc than nỉ non của những thân nhân kẻ bị thương vong, hình ảnh và âm thanh ấy gây ấn tượng đặc biệt không phai đối với các cố vấn Tàu.
Hơn một tuần sau (1-11), Trần Canh cuốn nóp về nước, cự tuyệt mọi ân cần cầm giữ của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Thậm chí cho dù trong thư tiễn Canh về nước, Minh còn gọi người bạn trẻ tuổi hơn mình là “Đông huynh” và cuối thư thự danh là “Đinh của huynh” (Đông 東 là biệt hiệu của Canh lúc ở Việt Bắc, và Đinh 丁 là biệt hiệu của Minh)[10]. Trong buổi lễ tiễn Canh về nước, Minh đã không đến, hai người sau này chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa.
Hôm nay, tròn 67 năm trôi qua kể từ buổi chiều duyệt binh đình đám và máu lửa của “người hùng Điện Biên” ở Cao Bằng, bài viết này như một nén nhang thắp cho đại tướng tài lanh ngựa bà, chúc ông nghỉ khỏe!
( bài naỳđọc năm 2017)Nguồn không chính chủ, mọi ý kiến phản hồi chúng mày cứ ghi vào xong tao edit lại
“Duyệt binh” là danh từ dùng để gọi nghi thức phô trương sức mạnh quân sự của quốc gia ở quy mô lớn. Nghi thức trọng thể này được tiến hành bởi vị chỉ huy tối cao duyệt qua các đội hình tinh binh mãnh tướng. Duyệt binh thường được cử hành nhân dịp đại lễ kỷ công, trước khi quân đội xuất chinh hoặc sau khi khải hoàn v.v... Về ý nghĩa, nghi thức duyệt binh là để phô diễn những thành tựu quân sự; đồng thời cổ vũ sĩ khí, nâng cao tinh thần chiến đấu của quân đội.
Về lễ duyệt binh đầu tiên của Việt cộng, báo đảng hay trích hồi ký “Why Vietnam?” (Tại sao Việt Nam?) của Archimedes Pattikhoe[1] để khoe: ngay từ những ngày đầu mới thành lập, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã có duyệt binh tưng bừng mừng cướp được chính quyền. Đó là cuộc “duyệt binh” sáng 30-8-1945, ba ngày trước khi Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập ở Hà Nội.
Chính Võ Nguyên Giáp cũng từng nhắc đến cuộc “duyệt binh” này: “Một cuộc duyệt binh của Quân giải phóng và tự vệ thành được tổ chức tại quảng trường Nhà Hát Lớn trước niềm hân hoan, tin tưởng của đồng bào”[2]. Trích báo Nhân Dân: “Bộ trưởng Nội vụ Võ Nguyên Giáp trong Chính phủ lâm thời của Việt Nam đã đến gặp và mời ông [Archimedes Pattikhoe] dự một nghi lễ chào mừng đại diện lực lượng đồng minh. Ngoài cửa, có rất đông người tề tựu thành đội ngũ. Một dàn nhạc binh chừng 50 người và một đơn vị khoảng một trăm quân nhân với những lá cờ của năm quốc gia đồng minh và Việt Nam. Quốc thiều từng nước được cử cùng Quốc thiều Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Rồi kết thúc bằng một cuộc diễu hành của các tầng lớp quần chúng với nhiều khẩu hiệu mà người ta có thể đọc thấy như Vietnam to the Vietnamese (Nước Việt Nam của người Việt Nam), Independence or death (Ðộc lập hay là chết)...”[3]. Với “một đơn vị khoảng một trăm quân nhân” lẩy bẩy như Cao Biền dậy non mà được góp gió làm bão, thổi lên thành cuộc “duyệt binh” thì nếu không có tài đại tướng đố ai mần đặng!
Được biết đến nhiều nhất là cuộc duyệt binh ngay sau chiến thắng Điện Biên Phủ, nhân dịp kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám thành công và 10 năm thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ngày 2/9/1955, có đủ các đội hình hải-lục-không quân với cả du kích, dân quân cùng tham gia diễu binh, diễu hành và bắn pháo bông.
Giữa hai mốc 1945 và 1955 là cuộc duyệt binh năm 1950 đã được Việt Minh giấu nhẹm, nhưng lại bị Đại tướng Trần Canh[4] ghi lại trong nhật ký của mình[5]. Võ Nguyên Giáp là viên đại tướng ba hoa thành thần, bạ đâu cũng nổ tứ tung ngũ hoành; thậm chí dù chỉ đóng vai trò mờ nhạt trong “đại thắng mùa xuân 1975”, nhưng sau khi Lê Duẩn mất cũng ráng ra hồi ký đặng giành công trạng[6]. Vậy nhưng tại sao Giáp lại ém nhẹm vụ duyệt binh lẫy lừng này?
Tướng Việt cộng đã giấu, âu là ta hãy nghe tướng Trung cộng kể vậy. Sau đây là theo tường thuật của Trần Canh:
Mùa Thu 1950 có thể nói là “mùa Thu vàng” của Việt Minh. Chiến dịch Biên giới thắng lợi, những chiến công liên tiếp khiến Việt Minh nổi lên như ngôi sao sáng trên bầu trời chính trị Đông Nam Á. Đã qua rồi cái thời chui lủi, giờ đây Việt Minh trở thành lực lượng khiến thực dân Pháp phải kiêng dè. Họ vừa “giải phóng” khai thông toàn bộ vùng biên giới Việt-Trung để mở đầu cầu tiếp nhận viện trợ từ Trung cộng, đồng thời tiêu diệt một phần sinh lực quân đồn trú của Pháp và phá thế bị cô lập của căn cứ địa, mở rộng phạm vi hoạt động của “thủ đô gió ngàn”[7].
Lúc này, đoàn cố vấn quân sự Trung quốc định nhân cơ hội sĩ khí đang lên để huấn luyện đám du kích xào-bát miền Thượng, nâng level chúng lên cho xứng danh “Bộ đội cụ Hồ”[8]. Thì đùng một phát, Võ Nguyên Giáp lệnh cho cử hành đại lễ duyệt binh ở Cao Bằng (vừa mới chiếm được) vào ngày 24-10. Trần Canh phản đối quyết định này với lý do các chiến sĩ của Quân đội Nhân dân Việt Nam hầu như chưa từng qua khóa huấn luyện chính quy nào, vũ khí thì thiếu hụt, quân trang thì như hạch chẳng ra cái hồn yêu ma tiểu xú gì; và quan trọng nhất, làm vậy khác nào trêu gan mời gọi giặc Pháp thả bom. Nhưng “anh Văn” lại đang máu phô trương: được phong Đại tướng ngang hông hơn 2 năm rồi, anh vẫn chưa duyệt được cuộc binh nào cho xứng tầm danh giá. Vậy là anh tướng cùi bắp viện đủ lý do đặng đòi duyệt binh bằng được, rằng cuộc duyệt binh vào lúc này là dịp để cổ vũ binh sĩ, có ích lợi tinh thần rất lớn; và quan trọng nhất là “bác của tao” đã phê chuẩn cho phép rồi. Trần Canh hết ý kiến, đành chỉ hạ lệnh cho các thuộc cấp trong đoàn cố vấn của mình không được léng phéng la cà đi xem tụi Việt Minh mần tuồng ruồi bu hột xoài.
Vào buổi chiều diễn ra duyệt binh ở Cao Bằng, tuy đã có lệnh của trưởng đoàn Trần Canh nhưng vẫn có hai viên cố vấn Tàu là Châu Diệu Hoa và Điền Đại Bang[9] lén đi xem. Quả nhiên quân đội Pháp đã không bỏ lỡ dịp may, phái ngay máy bay đến tham gia duyệt binh, hậu quả là có hơn 70 binh sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam từ chết tới bị thương, còn đám đông dân chúng tò mò đi ngóng bị tổn thất bao nhiêu mạng thì không có con số thống kê. Ở cách đó 20km, Trần Canh nghe được cả tiếng bom đạn gầm rú điên cuồng. Canh ghi vào nhật ký: “Buổi chiều, tiếng bom nổ dữ dội làm mặt đất rung chuyển, trận oanh tạc kéo dài khoảng 20 phút”.
Tuy bị địch quân quấy rầy không khí trang nghiêm của buổi lễ nhưng quyết tâm của anh Văn và các lãnh đạo trung ương không hề bị nao núng. Hiện trường lập tức được thu dọn vệ sinh để cuộc duyệt binh được tiếp diễn. Nhịp trống kèn hùng tráng tưng bừng tấu lên chen lẫn tiếng khóc than nỉ non của những thân nhân kẻ bị thương vong, hình ảnh và âm thanh ấy gây ấn tượng đặc biệt không phai đối với các cố vấn Tàu.
Hơn một tuần sau (1-11), Trần Canh cuốn nóp về nước, cự tuyệt mọi ân cần cầm giữ của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Thậm chí cho dù trong thư tiễn Canh về nước, Minh còn gọi người bạn trẻ tuổi hơn mình là “Đông huynh” và cuối thư thự danh là “Đinh của huynh” (Đông 東 là biệt hiệu của Canh lúc ở Việt Bắc, và Đinh 丁 là biệt hiệu của Minh)[10]. Trong buổi lễ tiễn Canh về nước, Minh đã không đến, hai người sau này chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa.
Hôm nay, tròn 67 năm trôi qua kể từ buổi chiều duyệt binh đình đám và máu lửa của “người hùng Điện Biên” ở Cao Bằng, bài viết này như một nén nhang thắp cho đại tướng tài lanh ngựa bà, chúc ông nghỉ khỏe!
Mày cứ coi như WiKi đi, có đúng có sai