
Xem "Mưa đỏ", điều gây bất ngờ là đạo diễn Đặng Thái Huyền chọn xây dựng hình tượng người lính VNCH ai cũng rất đẹp trai. Phía “nguỵ”, từ Trung úy Quang cho đến những tân binh trong trung tâm huấn luyện, đều cao to, gương mặt sáng, thân hình 6 múi ngon lành. Thậm chí so ra, lính của “nguỵ” còn được khắc họa đẹp hơn cả chiến sĩ Cường bên ta nhiều. Ở những phân đoạn này, khán giả nữ khó tránh khỏi ấn tượng mạnh, thậm chí nhiều khán giả nữ có thể rung động ngay...

Ở góc độ điện ảnh, đây là một bước chuyển. Thay vì khắc họa quân địch bằng những nét xấu xa, nham hiểm như trong nhiều phim cũ, đạo diễn đã cho thấy một lựa chọn nhân bản hơn. Vẻ đẹp ngoại hình trở thành ngôn ngữ hình ảnh, nhấn mạnh sự phức tạp nhân sinh và mở đường cho cái nhìn đa chiều. Chính sự đối sánh này giúp bộ phim vượt lên trên tuyên truyền khô cứng, để chạm đến chiều sâu nhân văn – nơi bi kịch của con người, ở bất kỳ chiến tuyến nào, cũng được nhìn nhận bằng sự cảm thông.

Với khán giả trẻ hôm nay, thủ pháp ấy càng có ý nghĩa đặc biệt. Họ vốn quen với điện ảnh toàn cầu, nơi cái đẹp và sự hấp dẫn luôn đi cùng tính nhân bản. Khi thấy lính VNCH trong phim "Mưa đỏ" không bị làm xấu đi mà còn được khắc họa đầy cuốn hút, họ dễ mở lòng tiếp nhận bộ phim, bớt định kiến, bớt cảm giác “xem một sản phẩm tuyên truyền”. Thay vào đó, họ có cơ hội nhìn chiến tranh qua lăng kính mới: không chỉ là sự đối đầu chính trị, mà còn là tấn thảm kịch chung của những thế hệ thanh niên, ở bất kỳ màu áo nào, bị cuốn vào cơn lốc lịch sử.
Và có lẽ, chính ở điểm này, "Mưa đỏ" đã gửi gắm một thông điệp sâu xa: để hiểu đúng về chiến tranh, trước hết phải thấy được vẻ đẹp và bi kịch của con người ở cả hai phía. Chỉ khi nhìn nhận như vậy, ký ức đau thương mới thật sự có cơ hội hóa giải thành sự thấu cảm.
----Và có lẽ, chính ở điểm này, "Mưa đỏ" đã gửi gắm một thông điệp sâu xa: để hiểu đúng về chiến tranh, trước hết phải thấy được vẻ đẹp và bi kịch của con người ở cả hai phía. Chỉ khi nhìn nhận như vậy, ký ức đau thương mới thật sự có cơ hội hóa giải thành sự thấu cảm.
S.T.