🛑 Đạo diễn Mưa đỏ xây dựng dáng dấp người lính VNCH bóng đẹp, mong muốn hòa hợp dân tộc gây tranh cãi

Xem "Mưa đỏ", điều gây bất ngờ là đạo diễn Đặng Thái Huyền chọn xây dựng hình tượng người lính VNCH ai cũng rất đẹp trai. Phía “nguỵ”, từ Trung úy Quang cho đến những tân binh trong trung tâm huấn luyện, đều cao to, gương mặt sáng, thân hình 6 múi ngon lành. Thậm chí so ra, lính của “nguỵ” còn được khắc họa đẹp hơn cả chiến sĩ Cường bên ta nhiều. Ở những phân đoạn này, khán giả nữ khó tránh khỏi ấn tượng mạnh, thậm chí nhiều khán giả nữ có thể rung động ngay...
FB-IMG-1756296459351.jpg

Ở góc độ điện ảnh, đây là một bước chuyển. Thay vì khắc họa quân địch bằng những nét xấu xa, nham hiểm như trong nhiều phim cũ, đạo diễn đã cho thấy một lựa chọn nhân bản hơn. Vẻ đẹp ngoại hình trở thành ngôn ngữ hình ảnh, nhấn mạnh sự phức tạp nhân sinh và mở đường cho cái nhìn đa chiều. Chính sự đối sánh này giúp bộ phim vượt lên trên tuyên truyền khô cứng, để chạm đến chiều sâu nhân văn – nơi bi kịch của con người, ở bất kỳ chiến tuyến nào, cũng được nhìn nhận bằng sự cảm thông.​
FB-IMG-1756289137550.jpg

Với khán giả trẻ hôm nay, thủ pháp ấy càng có ý nghĩa đặc biệt. Họ vốn quen với điện ảnh toàn cầu, nơi cái đẹp và sự hấp dẫn luôn đi cùng tính nhân bản. Khi thấy lính VNCH trong phim "Mưa đỏ" không bị làm xấu đi mà còn được khắc họa đầy cuốn hút, họ dễ mở lòng tiếp nhận bộ phim, bớt định kiến, bớt cảm giác “xem một sản phẩm tuyên truyền”. Thay vào đó, họ có cơ hội nhìn chiến tranh qua lăng kính mới: không chỉ là sự đối đầu chính trị, mà còn là tấn thảm kịch chung của những thế hệ thanh niên, ở bất kỳ màu áo nào, bị cuốn vào cơn lốc lịch sử.

Và có lẽ, chính ở điểm này, "Mưa đỏ" đã gửi gắm một thông điệp sâu xa: để hiểu đúng về chiến tranh, trước hết phải thấy được vẻ đẹp và bi kịch của con người ở cả hai phía. Chỉ khi nhìn nhận như vậy, ký ức đau thương mới thật sự có cơ hội hóa giải thành sự thấu cảm.
----
S.T.
 
Mấy Lồn nào trốn lính hay ý kiến lắm, cũng giống X cầm súng đi chiến đấu (hình như còn mảnh đạn trong người) thì chả thèm ý kiến gì, sẵn sàng bảo vệ tiếng nói người dân bằng cách phản đối rút luật biểu tình, còn khứa nhà văn nhà báo nào đó cây súng còn đéo bao h cầm mà mới nắm quyền là rút luật biểu tình, combo thêm 331, giờ là súng nhỏ trị, lồn nào ý kiến ngược với bò đỏ với ban tuyên láo là chết đỹ mẹ liền.
 
Mấy lồn nào trốn lính hay ý kiến lắm, cũng giống X cầm súng đi chiến đấu (hình như còn mảnh đạn trong người) thì chả thèm ý kiến gì, sẵn sàng bảo vệ tiếng nói người dân bằng cách phản đối rút luật biểu tình, còn khứa nhà văn nhà báo nào đó cây súng còn đéo bao h cầm mà mới nắm quyền là rút luật biểu tình, combo thêm 331, giờ là súng nhỏ trị, lồn nào ý kiến ngược với bò đỏ với ban tuyên láo là chết đỹ mẹ liền.
Thằng conan trị là đệ ruột của X đấy thây
 
Xưa tao xem clip đám VNCH duyệt binh có cảnh tụi nó cởi áo đứng trên xe tăng show body 6 múi mà? Chắc dựa vô cảnh này để lấy ý tưởng. :))

Phim này có đám bodo với parky cay vì hình tượng tụi VNCH. Chứ người bình thường ai ý kiến làm đéo gì? Toàn là người VN với nhau cả, lính thì phe nào cũng khổ. Sai đi đâu là đánh đó, sai đi vô chổ chết là phải vô. Cay cú làm gì lính của hai phe :))
 
Thằng conan trị là đệ ruột của X đấy thây
Đệ tử đc nâng đỡ trả ơn cảm ơn nhau khẳng định vị thế của nhau thôi mày, nâng đỡ ngược lại cho mấy ng con của X là đc rồi, còn chính sách quyết sách phải vuốt mặt nể mũi nhau ai rảnh ý kiến, ai đang nắm quyền ng đó quyết, mà từ thời conan tao thấy lãnh đạo đúng kiểu conan và tội phạm, đè thằng dân ra mà tăng thuế,phí rồi tăng mức phạt, hình sự hóa cả việc đóng thuế :shame::surrender:
 
Mang lon uý thì tệ nhất là ở Thủ đức ra là dạng bị đi lính, còn không thì võ bị Đà lạt là tình nguyện và có lựa chọn đào tạo đàng hoàng. Thời đó ra trường xong là bị đẩy đi chiến trường, nếu lên được đại uý thì mới coi như hết chết nên chuyện tụi cộng hành nó đẹp là bình thường... Giờ tụi lều báo vẽ chuyện này nọ thôi chứ sự thực nó là vậy. Tuy nhiên cũng đáng ghi nhận cho việc thay đổi này...
 
Xem "Mưa đỏ", điều gây bất ngờ là đạo diễn Đặng Thái Huyền chọn xây dựng hình tượng người lính VNCH ai cũng rất đẹp trai. Phía “nguỵ”, từ Trung úy Quang cho đến những tân binh trong trung tâm huấn luyện, đều cao to, gương mặt sáng, thân hình 6 múi ngon lành. Thậm chí so ra, lính của “nguỵ” còn được khắc họa đẹp hơn cả chiến sĩ Cường bên ta nhiều. Ở những phân đoạn này, khán giả nữ khó tránh khỏi ấn tượng mạnh, thậm chí nhiều khán giả nữ có thể rung động ngay...
FB-IMG-1756296459351.jpg

Ở góc độ điện ảnh, đây là một bước chuyển. Thay vì khắc họa quân địch bằng những nét xấu xa, nham hiểm như trong nhiều phim cũ, đạo diễn đã cho thấy một lựa chọn nhân bản hơn. Vẻ đẹp ngoại hình trở thành ngôn ngữ hình ảnh, nhấn mạnh sự phức tạp nhân sinh và mở đường cho cái nhìn đa chiều. Chính sự đối sánh này giúp bộ phim vượt lên trên tuyên truyền khô cứng, để chạm đến chiều sâu nhân văn – nơi bi kịch của con người, ở bất kỳ chiến tuyến nào, cũng được nhìn nhận bằng sự cảm thông.​
FB-IMG-1756289137550.jpg

Với khán giả trẻ hôm nay, thủ pháp ấy càng có ý nghĩa đặc biệt. Họ vốn quen với điện ảnh toàn cầu, nơi cái đẹp và sự hấp dẫn luôn đi cùng tính nhân bản. Khi thấy lính VNCH trong phim "Mưa đỏ" không bị làm xấu đi mà còn được khắc họa đầy cuốn hút, họ dễ mở lòng tiếp nhận bộ phim, bớt định kiến, bớt cảm giác “xem một sản phẩm tuyên truyền”. Thay vào đó, họ có cơ hội nhìn chiến tranh qua lăng kính mới: không chỉ là sự đối đầu chính trị, mà còn là tấn thảm kịch chung của những thế hệ thanh niên, ở bất kỳ màu áo nào, bị cuốn vào cơn lốc lịch sử.

Và có lẽ, chính ở điểm này, "Mưa đỏ" đã gửi gắm một thông điệp sâu xa: để hiểu đúng về chiến tranh, trước hết phải thấy được vẻ đẹp và bi kịch của con người ở cả hai phía. Chỉ khi nhìn nhận như vậy, ký ức đau thương mới thật sự có cơ hội hóa giải thành sự thấu cảm.
----
S.T.
 

Có thể bạn quan tâm

Top