Có Hình Đạo đức là cái bóng của cái tôi

ditconmecuodoiii

Thanh niên hoi
Đạo đức mang tính chủ quan thay đổi theo thời đại, nó không bất biến như các hằng số vật lý. Những khái niệm về đúng sai, phải trái, tốt xấu là chủ quan do con người tao ra gán cho những hành động dựa trên nhận thức chủ quan của họ.

Mỗi tôn giáo và giáo phái khác nhau có một bộ luật đạo đức khác nhau, chúng là sự phóng chiếu của sở thích, ác cảm, lợi ích của họ tạo thành các bộ luật đạo đức. Những bộ luật đạo đức chỉ nên có hiệu lực trong một giáo phái cụ thể, bạn phải là thằng ngu mới đem áp chúng vào các nhóm giáo phái khác, môi trường khác. Bạn phải vị kỷ như nào khi áp dụng đạo đức của nhóm này cho nhóm khác vì bạn nghĩ nó "khách quan"?
À, đúng rồi. Vì bản chất của đạo đức là để phân cấp, phán xét các nhóm khác dựa trên đạo đức của nhóm mình để thượng đẳng với đám đông còn lại :vozvn (19):. Bố mày lạ đéo gì chúng mày :feel_good:

Ví dụ, giết, nhốt, hiếp, bỏ độc con vật (một nhóm) được coi là bình thường nhưng áp dụng hành vi tương tự lên con người (một nhóm) thì bị coi là "ác"
Do vậy, hành vi "ác" chỉ được gọi khi đối tượng bị hại là con người. Đạo đức là bộ luật để bảo vệ lợi ích con người (một nhóm) và vì vậy nó không thể mang tính phổ quát hay thiêng liêng.

Rồi, như bạn thấy đó. Đạo đức là phát minh để phục vụ cái tôi của nhóm và thành viên. Nó rất chủ quan và dễ dàng thay đổi nên không thể được coi là chân lý khách quan như chúa của cơ đốc.


Đây là lí do tôi ghét bọn theo đạo chúa. Bằng cách áp đặt đạo đức của cơ đốc lên người khác, như "tìm kiếm chúa" trong người khác, bạn chống chúa là bạn yêu chúa,... họ xuất tinh với đạo đức nhóm của họ mà không màng tới đạo đức của nhóm khác.
Thừa nhận đi, chúng mày là lũ khốn ích kỷ.
 
Tml nào rãnh tóm gọn lại xem nó nói cái cc gì vậy? Nhiều chữ lười đọc quá
 
Tml nào rãnh tóm gọn lại xem nó nói cái cc gì vậy? Nhiều chữ lười đọc quá
Cả bài chỉ là diễn giải thôi. Kết luận là cái tiêu đề.

Thì tao đi đến kết luận đạo đức không phải chân lý khách quan mà chỉ là cái bóng của cái tôi.

Mà, nỗ lực suy luận của tao chỉ để hỗ trợ điều tao muốn tin. Nên nêú ai đó kiến thức thì họ có thể dễ dàng lật đổ suy luận của tao.
Tao cũng chẳng quan trọng điều đó lắm. Với tao, có 2 loại sự thật. Sự thật từ vật lý và logic; sự thật còn lại là về tính hữu dụng của chúng, nó thật hay không cũng chẳng quan trọng vì nó là công cụ cần thiết để cơ thể tiếp tục vận hành mà không sụp đổ về mặt tâm lý.
Tính hữu dụng của sự thật được xem là tuyệt đối đối với đối tượng tin vào nó. Những người khác nhau có lí do tin vào những sự thật khác nhau vì họ sinh ra với ngoại hình, bộ gene, môi trường sống khác nhau.

Nên việc so đo sự thật nào là đúng là chuyện nhảm nhí.

Nếu bạn phù hợp với tôn giáo thì cứ theo tôn giáo
Nêú bạn phù hợp với đạo đức thì cứ theo đạo đức
Nếu bạn phù hợp với ảo tưởng thì cứ theo ảo tưỏng
Nêú bạn phù hợp với hư vô thì cứ theo hư vô
Nêú bạn phù hợp với vị kỷ thì cứ vị kỷ đi

Chỉ có bạn mới hiểu bản thân nhất và biết mình phù hợp với thứ gì.
Có 2 cực của gene trong xã hội: gene tốt và gene xấu.
Hãy nhớ lấy: Đừng học đòi niềm tin của người khác, bạn và họ là hai cá thể với bộ gene hoàn toàn khác nhau.
Quyền lực của bạn và họ sinh ra không tương đương nhau.

Bình đẳng là ảo tưởng và vì vậy toàn bộ quan điểm của bọn cánh tả là ảo tưởng.
 
Sửa lần cuối:
Đạo đức mang tính chủ quan thay đổi theo thời đại, nó không bất biến như các hằng số vật lý. Những khái niệm về đúng sai, phải trái, tốt xấu là chủ quan do con người tao ra gán cho những hành động dựa trên nhận thức chủ quan của họ.

Mỗi tôn giáo và giáo phái khác nhau có một bộ luật đạo đức khác nhau, chúng là sự phóng chiếu của sở thích, ác cảm, lợi ích của họ tạo thành các bộ luật đạo đức. Những bộ luật đạo đức chỉ nên có hiệu lực trong một giáo phái cụ thể, bạn phải là thằng ngu mới đem áp chúng vào các nhóm giáo phái khác, môi trường khác. Bạn phải vị kỷ như nào khi áp dụng đạo đức của nhóm này cho nhóm khác vì bạn nghĩ nó "khách quan"?
À, đúng rồi. Vì bản chất của đạo đức là để phân cấp, phán xét các nhóm khác dựa trên đạo đức của nhóm mình để thượng đẳng với đám đông còn lại :vozvn (19):. Bố mày lạ đéo gì chúng mày :feel_good:

Ví dụ, giết, nhốt, hiếp, bỏ độc con vật (một nhóm) được coi là bình thường nhưng áp dụng hành vi tương tự lên con người (một nhóm) thì bị coi là "ác"
Do vậy, hành vi "ác" chỉ được gọi khi đối tượng bị hại là con người. Đạo đức là bộ luật để bảo vệ lợi ích con người (một nhóm) và vì vậy nó không thể mang tính phổ quát hay thiêng liêng.

Rồi, như bạn thấy đó. Đạo đức là phát minh để phục vụ cái tôi của nhóm và thành viên. Nó rất chủ quan và dễ dàng thay đổi nên không thể được coi là chân lý khách quan như chúa của cơ đốc.


Đây là lí do tôi ghét bọn theo đạo chúa. Bằng cách áp đặt đạo đức của cơ đốc lên người khác, như "tìm kiếm chúa" trong người khác, bạn chống chúa là bạn yêu chúa,... họ xuất tinh với đạo đức nhóm của họ mà không màng tới đạo đức của nhóm khác.
Thừa nhận đi, chúng mày là lũ khốn ích kỷ.
Vodka mình out với
 
Top