Đầu năm nay ché đỏ bake hay trôn cầm camera ra đường kiếm tiền

Kiloph

Già làng
Vatican-City
XÃ HỘI NÀY KHÔNG SỢ CAMERA,
CHỈ SỢ NHỮNG KẺ RẢNH RỖI CẦM ĐIỆN THOẠI

Chiều nay đi ship hàng, tôi chứng kiến một cảnh tưởng rất nhỏ…
nhưng càng nghĩ càng thấy nặng trong lòng.

Xe cấp cứu hú còi phía sau.
Chiếc ô tô phía trước đánh lái sang làn ưu tiên để nhường đường cứu người.
Không tai nạn.
Không va chạm.
Không ai bị ảnh hưởng.
Và đặc biệt: đoạn đường đó không hề có camera.

Nhưng rồi tôi thấy một thứ còn đáng sợ hơn camera.

👉 Một thanh niên đi xe máy, thắng gấp, dừng xe lại,
👉 lôi điện thoại ra chụp ảnh lia lịa chiếc ô tô kia.

Không hỏi.
Không suy nghĩ.
Không cần biết lý do.

Chỉ chụp.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ tới câu chuyện của anh hàng xóm – và mọi thứ ghép lại với nhau lạnh ngắt.

Anh ấy từng tránh một xe máy phi ẩu.
Bất khả kháng lách sang làn ưu tiên trong vài giây.
Cũng đoạn đường không camera.
Cũng nghĩ đơn giản: “Tránh tai nạn thôi, chắc chẳng sao.”

Cho đến khi thấy một chị đi xe máy phía sau giơ điện thoại lên chụp.

Vài tuần sau:
👉 Ăn tráp phạt hơn chục triệu.
👉 Kèm ảnh.
👉 Kèm biên bản.

Lúc đó mới hiểu ra một điều:
Không cần camera. Chỉ cần người rảnh.

Và hôm nay, tôi mới thật sự thấm.

Có những người không mất mát gì,
không bị ảnh hưởng gì,
không liên quan gì,
nhưng lại sẵn sàng đẩy người khác mất cả tháng, thậm chí cả quý thu nhập…

Chỉ vì họ có thể làm vậy.

Họ thấy rõ hoàn cảnh,
nhưng chọn không nhìn.
Họ biết đó là bất khả kháng,
nhưng chọn bỏ qua.

Trong đầu họ chỉ tồn tại một logic lạnh lùng:
👉 “Chụp được là gửi. Gửi được là phạt. Còn lại không liên quan.”

Tôi nói rất thật.

Vi phạm gây tai nạn, gây chết người, gây nguy hiểm cho xã hội –
xử thật nặng, tôi hoàn toàn ủng hộ.

Nhưng những tình huống nhường xe cấp cứu,
tránh tai nạn trong tích tắc,
bất khả kháng giữa đường
mà cuối cùng biến thành một cú đánh tài chính hơn chục triệu…

👉 Thì đó không còn đơn thuần là “ý thức công dân”.
👉 Đó là sự cứng nhắc đến vô nhân đạo.

Còn đâu câu:
“Bầu ơi thương lấy bí cùng,
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.”

Hay bây giờ chỉ còn lại một suy nghĩ rất gọn:
👉 “Không liên quan thì cứ gửi.”

Tôi còn biết không ít trường hợp khác.

Có những người không thấy họ lao động,
không thấy họ tạo ra giá trị gì,
nhưng suốt ngày lướt mạng.

Ai đăng bài là:
– chụp màn hình
– gửi cơ quan chức năng
– thậm chí tag thẳng công an vào bài viết, video

Không hẳn vì xã hội tốt hơn,
mà vì họ thích cảm giác mình đang nắm quyền phán xét.

Kết quả là gì?

Người bị phạt 7.5 triệu ngày càng nhiều.
Còn những người đi tố thì không khá hơn,
chỉ thêm nặng nề trong cách nhìn đời.

Xã hội này đang xuất hiện ngày càng nhiều kiểu người:
👉 rảnh rỗi – lạnh lùng – sẵn sàng đẩy người khác vào khó khăn mà không cần lý do.

Người xưa nói không sai:
Cười người hôm trước, hôm sau người cười.

Xóa nạn mù chữ thì dễ.
Chứ dốt về đạo lý, dốt về tình người…
hình như ngày càng nhiều, ngày càng rõ.

Tôi viết đến đây chỉ muốn hỏi một câu, rất chậm:

👉 Nếu người bị chụp hôm đó là cha mẹ bạn?
👉 Là vợ chồng bạn?
👉 Là anh em ruột của bạn?

Trong một tình huống tránh tai nạn – nhường xe cấp cứu – bất khả kháng…

Liệu bạn còn đủ bình thản để
dừng xe, rút điện thoại ra chụp,
hay sẽ chần chừ lại một giây…
để nghĩ rằng ai rồi cũng có lúc rơi vào hoàn cảnh ấy?

📌 Luật pháp cần nghiêm minh.
📌 Nhưng xã hội cũng cần lòng người.

Không phải mọi thứ đúng luật đều nên làm đến cùng.
Và không phải ai sai trong một khoảnh khắc cũng đáng trả giá bằng cả tháng thu nhập.

Viết ra không phải để chỉ trích một ai.
Mà để mỗi người, trước khi bấm nút chụp hay gửi đi,
tự hỏi mình một điều rất đơn giản:

Nếu đổi vị trí cho nhau,
mình có muốn trở thành người trong bức ảnh đó không?

Còn bạn nghĩ sao?
👇 Chia sẻ quan điểm của bạn.
 
Đây là phương pháp đấu tố 5.0 do tâm lô bày ra, cho bọn dân đen chút lợi ích chúng sẵn sàng bán đứng nhau. Xã hội sẽ tràn ngập thù địt không sợ bọn dân đen đồng lòng nữa
 

Có thể bạn quan tâm

Top