"Tôi từng ngây thơ tưởng đi làm văn phòng là ngồi máy lạnh, cà phê sữa đá, gõ lạch cạch vài cái là xong việc. Ai ngờ thực tế nó như cái máy xay thịt: từ sáng đến tối bị nhồi nhét deadline chồng chất, task bay vào như pháo hoa, sếp thì réo liên hồi, họp hành thì họp không ngừng nghỉ, email thì inbox 500 cái/ngày, đồng nghiệp thì đẩy việc qua lại như đá bóng. 20% thời gian may ra mới được làm việc thật sự, còn 80% là vật lộn với đống báo cáo vô hồn, sửa slide đến mỏi mắt, xử lý drama team, chạy theo mấy cái yêu cầu thay đổi liên tục từ khách hàng, rồi tối về nhà vẫn phải mở laptop check mail vì sợ sáng mai bị réo. Lương về túi thì đủ sống qua ngày chứ dư giả gì, trong khi sức khỏe, giấc ngủ, tinh thần thì bị bào mòn từng ngày. Vậy mà ngoài kia vẫn có khối người thích khoe 'rãnh rỗi lắm', 'làm việc 8 tiếng/ngày', 'deadline có như không' như thể đó là huy chương danh dự. Thực ra chỉ là đang tự hành xác tập thể thôi, có gì mà khoe với tự hào chứ? "