Đi làm thêm thời sinh viên ở quán cafe bị bốc lột bảo sao giờ bọn đéo làm

Ignatz

Địt Bùng Đạo Tổ
Tâm sự của một múi mít

Hồi năm 18 tuổi, mình làm thêm cho một quán cà phê ở quận 5. Chủ là một anh tầm 40 tuổi, chị quản lý tầm 2x tuổi, cạnh quán là nhà anh chủ, mẹ của anh là một cô tầm 60 tuổi.

Ngay từ buổi đầu tiên mình đi làm đúng giờ thì đã bị mẹ của anh chủ nhắc phải đi sớm hơn 10p, "ở đây không đi làm sát giờ mới vô". Mình thì cũng không phải kiểu người khó chịu gì, quy định đặt ra ngay từ đầu, nếu cảm thấy chấp nhận được mình sẽ tuân theo, vậy thôi. Sau 2 3 ngày đầu được hướng dẫn, mỗi chiều, mình vào ca lúc 18h sẽ bắt đầu bày bàn ghế ra lề đường và làm việc dưới sự giám sát của mẹ anh chủ.

Đáng nói là mình đã được nhắc trước về việc cô này rất khó tính, nhưng mình chỉ nghĩ là nếu làm đúng việc của mình thì chẳng ai bắt bẻ được.

Cuối cùng, mình cũng k tránh được việc bị bắt bẻ, "má, nó vô lý vcl luôn ấy". Ví dụ, cái chồng ghế rất nặng nên có một bạn nam bê giúp mình từ trong quán ra, đổi lại, mình sẽ sắp ghế luôn phần của bạn ấy, cô đó bảo "tiền thì lãnh như nhau nhưng làm thì bắt người ta làm giúp mình". Lại ví dụ, bạn thu ngân nhờ mình tiện tay đem tiền thối từ trong quầy ra cho khách giúp, cô đó lại bảo "việc của mày là dọn ly phục vụ chứ không phải thối tiền, thấy tiền là sáng mắt ra hả" trước mặt rất nhiều người mình bị mắng như thế. Lại ví dụ, một buổi tối mình uống nhiều trà đá - vốn dĩ là nước free cho khách cũng là nước uống cho nhân viên, cô đó lại bảo "uống vừa phải thôi, không phải tiền của mình nên không tiếc hả". Lại ví dụ, lần này không phải mắng mình mà là các bạn pha chế, "đồ trong quầy này có công thức hết, cố tình pha ít đi để uống lén thì tôi biết hết, lo mà trả tiền lại đi" - thực sự là chẳng ai làm thế cả.

Làm được 1 tuần thì mình xin nghỉ, mình bảo với chị quản lý môi trường làm việc ở đây không phù hợp với mình. Chị ấy bảo nếu giờ mình nghỉ thì không được trả lương, ráng làm nốt 3 tuần còn lại thì chị trả lương cho. Thế là mình làm thêm 3 tuần nữa, nhưng cô kia bớt cay nghiệt với mình hẳn, đổi lại, mình bị chính những bạn làm thêm ở đó tẩy chai với lý do "đi làm mà không chịu bị chửi thì đi làm chủ đi". Vậy là, ngày nào mình cũng bị ép dọn nhà vệ sinh dù việc lẽ ra phân công mỗi người làm một ngày và quán có tận 5 người.

Mình vẫn làm thôi, làm cho đủ tháng để nhận số tiền của mình và rời khỏi đó. Nhưng mình chưa từng hối hận vì dám nói thẳng vấn đề, dám rời bỏ những thứ không phù hợp và dám lên tiếng cho quyền lợi của mình cũng như chưa từng hối hận về quan điểm bình đẳng giữa người lao động và người sử dụng lao động.

Nói bình đẳng là thế, nhưng mình biết vẫn có rất nhiều tình huống người lao động phải chịu thiệt thòi. Bản thân mình gia nhập thị trường lao động từ năm 18 tuổi, từ đó cũng nhận ra, nếu mình im lặng nhẫn nhịn thì bất kì ai cũng có thể lợi dụng điều đó để chiếm đoạt đi lợi ích của mình.

Sau công việc đó, mình đã hiểu lúc nào có thể nhắm mắt cho qua và lúc nào cần lên tiếng để đảm bảo quyền lợi của một người lao động. Vậy nên, ở các môi trường sau này, mình cũng hầu như không chấp nhận chịu đựng bất kỳ sự "ăn hiếp" nào, đặc biệt là những năm tháng làm thêm đầy xô bồ trước tốt nghiệp.

Bất kì điều gì vô lý từ vị trí của người quản lý - lãnh đạo gán cho mình sẽ không được chấp nhận. Bất kì những lời nói thiếu tôn trọng và mang tính thù hằn đều sẽ được đáp trả hợp lý. Bất kì những sự chèn ép hay gây sự nếu vượt quá giới hạn của mình thì mình sẽ từ bỏ công việc đó.

Nếu mình nhắm mắt chấp nhận, mỗi một hành vi trên đều tiếp thêm sức mạnh cho việc mất cân đối giai cấp trong môi trường làm việc, đều trái với quan điểm lao động của mình, đều là tiền đề cho sự bắt nạt kéo dài. Ít nhất, mình không bao giờ chấp nhận làm việc cho một người thiếu tài hay thiếu đức.
 
Tâm sự của một múi mít

Hồi năm 18 tuổi, mình làm thêm cho một quán cà phê ở quận 5. Chủ là một anh tầm 40 tuổi, chị quản lý tầm 2x tuổi, cạnh quán là nhà anh chủ, mẹ của anh là một cô tầm 60 tuổi.

Ngay từ buổi đầu tiên mình đi làm đúng giờ thì đã bị mẹ của anh chủ nhắc phải đi sớm hơn 10p, "ở đây không đi làm sát giờ mới vô". Mình thì cũng không phải kiểu người khó chịu gì, quy định đặt ra ngay từ đầu, nếu cảm thấy chấp nhận được mình sẽ tuân theo, vậy thôi. Sau 2 3 ngày đầu được hướng dẫn, mỗi chiều, mình vào ca lúc 18h sẽ bắt đầu bày bàn ghế ra lề đường và làm việc dưới sự giám sát của mẹ anh chủ.

Đáng nói là mình đã được nhắc trước về việc cô này rất khó tính, nhưng mình chỉ nghĩ là nếu làm đúng việc của mình thì chẳng ai bắt bẻ được.

Cuối cùng, mình cũng k tránh được việc bị bắt bẻ, "má, nó vô lý vcl luôn ấy". Ví dụ, cái chồng ghế rất nặng nên có một bạn nam bê giúp mình từ trong quán ra, đổi lại, mình sẽ sắp ghế luôn phần của bạn ấy, cô đó bảo "tiền thì lãnh như nhau nhưng làm thì bắt người ta làm giúp mình". Lại ví dụ, bạn thu ngân nhờ mình tiện tay đem tiền thối từ trong quầy ra cho khách giúp, cô đó lại bảo "việc của mày là dọn ly phục vụ chứ không phải thối tiền, thấy tiền là sáng mắt ra hả" trước mặt rất nhiều người mình bị mắng như thế. Lại ví dụ, một buổi tối mình uống nhiều trà đá - vốn dĩ là nước free cho khách cũng là nước uống cho nhân viên, cô đó lại bảo "uống vừa phải thôi, không phải tiền của mình nên không tiếc hả". Lại ví dụ, lần này không phải mắng mình mà là các bạn pha chế, "đồ trong quầy này có công thức hết, cố tình pha ít đi để uống lén thì tôi biết hết, lo mà trả tiền lại đi" - thực sự là chẳng ai làm thế cả.

Làm được 1 tuần thì mình xin nghỉ, mình bảo với chị quản lý môi trường làm việc ở đây không phù hợp với mình. Chị ấy bảo nếu giờ mình nghỉ thì không được trả lương, ráng làm nốt 3 tuần còn lại thì chị trả lương cho. Thế là mình làm thêm 3 tuần nữa, nhưng cô kia bớt cay nghiệt với mình hẳn, đổi lại, mình bị chính những bạn làm thêm ở đó tẩy chai với lý do "đi làm mà không chịu bị chửi thì đi làm chủ đi". Vậy là, ngày nào mình cũng bị ép dọn nhà vệ sinh dù việc lẽ ra phân công mỗi người làm một ngày và quán có tận 5 người.

Mình vẫn làm thôi, làm cho đủ tháng để nhận số tiền của mình và rời khỏi đó. Nhưng mình chưa từng hối hận vì dám nói thẳng vấn đề, dám rời bỏ những thứ không phù hợp và dám lên tiếng cho quyền lợi của mình cũng như chưa từng hối hận về quan điểm bình đẳng giữa người lao động và người sử dụng lao động.

Nói bình đẳng là thế, nhưng mình biết vẫn có rất nhiều tình huống người lao động phải chịu thiệt thòi. Bản thân mình gia nhập thị trường lao động từ năm 18 tuổi, từ đó cũng nhận ra, nếu mình im lặng nhẫn nhịn thì bất kì ai cũng có thể lợi dụng điều đó để chiếm đoạt đi lợi ích của mình.

Sau công việc đó, mình đã hiểu lúc nào có thể nhắm mắt cho qua và lúc nào cần lên tiếng để đảm bảo quyền lợi của một người lao động. Vậy nên, ở các môi trường sau này, mình cũng hầu như không chấp nhận chịu đựng bất kỳ sự "ăn hiếp" nào, đặc biệt là những năm tháng làm thêm đầy xô bồ trước tốt nghiệp.

Bất kì điều gì vô lý từ vị trí của người quản lý - lãnh đạo gán cho mình sẽ không được chấp nhận. Bất kì những lời nói thiếu tôn trọng và mang tính thù hằn đều sẽ được đáp trả hợp lý. Bất kì những sự chèn ép hay gây sự nếu vượt quá giới hạn của mình thì mình sẽ từ bỏ công việc đó.

Nếu mình nhắm mắt chấp nhận, mỗi một hành vi trên đều tiếp thêm sức mạnh cho việc mất cân đối giai cấp trong môi trường làm việc, đều trái với quan điểm lao động của mình, đều là tiền đề cho sự bắt nạt kéo dài. Ít nhất, mình không bao giờ chấp nhận làm việc cho một người thiếu tài hay thiếu đức.
Bị mấy thèn chủ quán nó ăn bớt tiền công nhiều vãi Lồn
 
Ngày xưa t cũng trải nghiệm nghề này rồi nhưng không tới mức cực như câu chuyện nó kể. Nhưng đm lương cái này bèo bọt vl, lương tối thiểu vùng thời tao làm là 20k thì phải, mà lương pha chế có 14k, lương trông xe là 12k. Đã thấp xong thỉnh thoảng thu dọn có quên gì đó thì đúng là sẽ bị trừ tiếp. Nói chung cũng là cái trải nghiệm bị hành sml khi rời xa vòng tay bao bọc của gia đình. Bây giờ kinh tế ở quê cũng ổn hơn rồi, sinh viên đi học cũng không còn nghèo như xưa và việc kiếm việc làm thêm cũng có nhiều lựa chọn hơn, nên việc những nghề bèo bọt vất vả như này sẽ càng ngày càng ít đứa chịu làm
 
ngày xưa thời mới tốt nghiệp ra trường chưa kiếm đc việc làm tao cũng từng đi bưng cf, đc cái là 2 ac chủ quán biết tao học hành đàng quàng có bằng cấp nên đối xử vs tao khác hẳn bọn còn lại, thỉnh thoảng có khách tây vào quán là ac nhờ tao phiên dịch dùm. làm đc 1 tuần cứ tưởng mọi thứ trôi chảy ok ai ngờ lũ nhân viên thấy tao đc ac chủ ưu ái nên đâm ra ghét, lũ tụi nó đa phần chưa tốt nghiệp hết cấp 3, có đứa học đến cấp 2 ham chơi nghỉ học nhưng do không có tiền đú đởn nên xin vào đây :))
 
Hồi t làm ở căng tin trường t là 12k/giờ và gặp thằng Lồn Hoa Thanh Quế quản lí hãm lồn nữa. Dm, làm muốn sml mới đủ ăn được dĩa cơm.
 
ở quận 5 là cà phê dú hả
Năm t 19 tuổi t cũng tập tành đi làm quán cafe. Quán ở Phú Nhuận, nó bắt đứng một góc 8 tiếng chán chết mẹ đéo có khách. Đến giờ ăn cơm mới cho nghỉ xíu.

Đến gần 9 giờ tối có cặp mặc đồ văn phòng vào góc khuất hôn hít chắc ngoại tình công sở rồi. T với tml làm chung ngó 10 phút nó mới order nước, xong nó hôn hít sờ mó. Làm được 1 ngày t nghỉ luôn
 
T nhớ lần đầu t đi làm thêm là vào năm 3, đợt đó xin vào Family Mart vì mặt bằng chung nó trả cao hơn mấy chuỗi khác. Bữa đầu đi làm đến sớm 15p chờ giao ca ngồi chờ sml luôn, buổi sau đến đúng giờ cho đỡ chờ thì cml cửa hàng phó(năm 2) nó chửi t vuốt mặt ko kịp luôn haha, t nghĩ cmn luôn gặp con hãm đó thì ngày tháng sau đéo dễ sống :vozvn (19):
 
ngu thì chịu thôi
khóc lóc cl
t năm 1 2 đi dạy học
năm 3 làm mmo kd r
súc vật thì nên đươc an tử
 
Tâm sự của một múi mít

Hồi năm 18 tuổi, mình làm thêm cho một quán cà phê ở quận 5. Chủ là một anh tầm 40 tuổi, chị quản lý tầm 2x tuổi, cạnh quán là nhà anh chủ, mẹ của anh là một cô tầm 60 tuổi.

Ngay từ buổi đầu tiên mình đi làm đúng giờ thì đã bị mẹ của anh chủ nhắc phải đi sớm hơn 10p, "ở đây không đi làm sát giờ mới vô". Mình thì cũng không phải kiểu người khó chịu gì, quy định đặt ra ngay từ đầu, nếu cảm thấy chấp nhận được mình sẽ tuân theo, vậy thôi. Sau 2 3 ngày đầu được hướng dẫn, mỗi chiều, mình vào ca lúc 18h sẽ bắt đầu bày bàn ghế ra lề đường và làm việc dưới sự giám sát của mẹ anh chủ.

Đáng nói là mình đã được nhắc trước về việc cô này rất khó tính, nhưng mình chỉ nghĩ là nếu làm đúng việc của mình thì chẳng ai bắt bẻ được.

Cuối cùng, mình cũng k tránh được việc bị bắt bẻ, "má, nó vô lý vcl luôn ấy". Ví dụ, cái chồng ghế rất nặng nên có một bạn nam bê giúp mình từ trong quán ra, đổi lại, mình sẽ sắp ghế luôn phần của bạn ấy, cô đó bảo "tiền thì lãnh như nhau nhưng làm thì bắt người ta làm giúp mình". Lại ví dụ, bạn thu ngân nhờ mình tiện tay đem tiền thối từ trong quầy ra cho khách giúp, cô đó lại bảo "việc của mày là dọn ly phục vụ chứ không phải thối tiền, thấy tiền là sáng mắt ra hả" trước mặt rất nhiều người mình bị mắng như thế. Lại ví dụ, một buổi tối mình uống nhiều trà đá - vốn dĩ là nước free cho khách cũng là nước uống cho nhân viên, cô đó lại bảo "uống vừa phải thôi, không phải tiền của mình nên không tiếc hả". Lại ví dụ, lần này không phải mắng mình mà là các bạn pha chế, "đồ trong quầy này có công thức hết, cố tình pha ít đi để uống lén thì tôi biết hết, lo mà trả tiền lại đi" - thực sự là chẳng ai làm thế cả.

Làm được 1 tuần thì mình xin nghỉ, mình bảo với chị quản lý môi trường làm việc ở đây không phù hợp với mình. Chị ấy bảo nếu giờ mình nghỉ thì không được trả lương, ráng làm nốt 3 tuần còn lại thì chị trả lương cho. Thế là mình làm thêm 3 tuần nữa, nhưng cô kia bớt cay nghiệt với mình hẳn, đổi lại, mình bị chính những bạn làm thêm ở đó tẩy chai với lý do "đi làm mà không chịu bị chửi thì đi làm chủ đi". Vậy là, ngày nào mình cũng bị ép dọn nhà vệ sinh dù việc lẽ ra phân công mỗi người làm một ngày và quán có tận 5 người.

Mình vẫn làm thôi, làm cho đủ tháng để nhận số tiền của mình và rời khỏi đó. Nhưng mình chưa từng hối hận vì dám nói thẳng vấn đề, dám rời bỏ những thứ không phù hợp và dám lên tiếng cho quyền lợi của mình cũng như chưa từng hối hận về quan điểm bình đẳng giữa người lao động và người sử dụng lao động.

Nói bình đẳng là thế, nhưng mình biết vẫn có rất nhiều tình huống người lao động phải chịu thiệt thòi. Bản thân mình gia nhập thị trường lao động từ năm 18 tuổi, từ đó cũng nhận ra, nếu mình im lặng nhẫn nhịn thì bất kì ai cũng có thể lợi dụng điều đó để chiếm đoạt đi lợi ích của mình.

Sau công việc đó, mình đã hiểu lúc nào có thể nhắm mắt cho qua và lúc nào cần lên tiếng để đảm bảo quyền lợi của một người lao động. Vậy nên, ở các môi trường sau này, mình cũng hầu như không chấp nhận chịu đựng bất kỳ sự "ăn hiếp" nào, đặc biệt là những năm tháng làm thêm đầy xô bồ trước tốt nghiệp.

Bất kì điều gì vô lý từ vị trí của người quản lý - lãnh đạo gán cho mình sẽ không được chấp nhận. Bất kì những lời nói thiếu tôn trọng và mang tính thù hằn đều sẽ được đáp trả hợp lý. Bất kì những sự chèn ép hay gây sự nếu vượt quá giới hạn của mình thì mình sẽ từ bỏ công việc đó.

Nếu mình nhắm mắt chấp nhận, mỗi một hành vi trên đều tiếp thêm sức mạnh cho việc mất cân đối giai cấp trong môi trường làm việc, đều trái với quan điểm lao động của mình, đều là tiền đề cho sự bắt nạt kéo dài. Ít nhất, mình không bao giờ chấp nhận làm việc cho một người thiếu tài hay thiếu đức.
Tóm tắt ngắn gọn "Tâm sự của một múi mít":

Khi 18 tuổi, người này làm thêm cho một quán cà phê và gặp phải những tình huống khó khăn với chủ và đồng nghiệp. Mẹ của anh chủ rất khó tính và thường xuyên chỉ trích, mắng mỏ dù người này làm đúng công việc của mình. Sau một tuần làm việc, người này xin nghỉ, nhưng phải làm thêm 3 tuần để nhận lương. Trong thời gian đó, bị các đồng nghiệp "tẩy chay" và ép làm công việc không thuộc trách nhiệm. Mặc dù vậy, họ không hối hận vì đã dám lên tiếng bảo vệ quyền lợi và rời bỏ công việc không phù hợp. Câu chuyện giúp họ nhận ra tầm quan trọng của việc bảo vệ bản thân và không chấp nhận sự bất công trong môi trường làm việc.
 
Hầu hết các cơ sở kinh doanh đều giống nhau.
Có thể nói rằng gần như không có nơi nào thật sự nghĩ cho người lao động.

Vì vậy, hãy khắc cốt ghi tâm điều này.

Nếu bạn ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần vào làm cho một công ty nào đó rồi chấp nhận làm lao động đơn giản,
thì cuộc đời bạn sẽ mãi mãi vất vả và khổ sở.

Lấy quán cà phê làm ví dụ.
Nếu đã đi làm ở quán cà phê, thì đừng nghĩ đơn giản là đi làm công ăn lương,
mà hãy làm với tâm thế “đi để ăn cắp hết mọi bí quyết” cho cửa hàng tương lai của chính mình.

Hãy ăn cắp cách pha cà phê,
ăn cắp công thức đồ uống,
ăn cắp cách tính tiền – chốt sổ,
ăn cắp cách nhập bánh và quản lý nguồn hàng,
rồi mang tất cả những thứ đó về để mở cửa hàng của riêng mình.

Nếu chỉ làm việc ở quán cà phê với tâm thế một lao động đơn thuần,
bạn sẽ không bao giờ tránh được sự bóc lột của ông chủ,
và cuối cùng chỉ có thể sống cả đời như một lao động lương thấp mà thôi.
 
Tất cả đồng loạt tẩy chay làm cho quán lương bèo
Dưới 500k/h là đéo làm
Công nhân cũng vậy, về quê trồng rau nuôi cá
Đéo làm việc nữa
 
Tất cả đồng loạt tẩy chay làm cho quán lương bèo
Dưới 500k/h là đéo làm
Công nhân cũng vậy, về quê trồng rau nuôi cá
Đéo làm việc nữa
tội nghiệp người nghèo lắm m
t mà có quyền lực sẽ đem chúng nó đi an tử hết cho thoát khỏi kiếp người óc khỉ
 
Tóm tắt ngắn gọn "Tâm sự của một múi mít":

Khi 18 tuổi, người này làm thêm cho một quán cà phê và gặp phải những tình huống khó khăn với chủ và đồng nghiệp. Mẹ của anh chủ rất khó tính và thường xuyên chỉ trích, mắng mỏ dù người này làm đúng công việc của mình. Sau một tuần làm việc, người này xin nghỉ, nhưng phải làm thêm 3 tuần để nhận lương. Trong thời gian đó, bị các đồng nghiệp "tẩy chay" và ép làm công việc không thuộc trách nhiệm. Mặc dù vậy, họ không hối hận vì đã dám lên tiếng bảo vệ quyền lợi và rời bỏ công việc không phù hợp. Câu chuyện giúp họ nhận ra tầm quan trọng của việc bảo vệ bản thân và không chấp nhận sự bất công trong môi trường làm việc.
xoã tóc đến nằm ăn vạ tầm 1h là nó nôn tiền lương 1 tháng ra ngay
 
Sửa lần cuối:
tội nghiệp người nghèo lắm m
t mà có quyền lực sẽ đem chúng nó đi an tử hết cho thoát khỏi kiếp người óc khỉ
Nghèo thì có cái quyền cuối cùng là quyền từ chối làm việc mà cũng ko thực hiện thì đi làm thôi
Kêu ca gì
 
Nghèo thì có cái quyền cuối cùng là quyền từ chối làm việc mà cũng ko thực hiện thì đi làm thôi
Kêu ca gì
nên đấu tranh cho quyền đươc an từ bắt buộc cho người iq thấp
 

Có thể bạn quan tâm

Top