Ignatz
Địt Bùng Đạo Tổ
Tâm sự của một múi mít
Hồi năm 18 tuổi, mình làm thêm cho một quán cà phê ở quận 5. Chủ là một anh tầm 40 tuổi, chị quản lý tầm 2x tuổi, cạnh quán là nhà anh chủ, mẹ của anh là một cô tầm 60 tuổi.
Ngay từ buổi đầu tiên mình đi làm đúng giờ thì đã bị mẹ của anh chủ nhắc phải đi sớm hơn 10p, "ở đây không đi làm sát giờ mới vô". Mình thì cũng không phải kiểu người khó chịu gì, quy định đặt ra ngay từ đầu, nếu cảm thấy chấp nhận được mình sẽ tuân theo, vậy thôi. Sau 2 3 ngày đầu được hướng dẫn, mỗi chiều, mình vào ca lúc 18h sẽ bắt đầu bày bàn ghế ra lề đường và làm việc dưới sự giám sát của mẹ anh chủ.
Đáng nói là mình đã được nhắc trước về việc cô này rất khó tính, nhưng mình chỉ nghĩ là nếu làm đúng việc của mình thì chẳng ai bắt bẻ được.
Cuối cùng, mình cũng k tránh được việc bị bắt bẻ, "má, nó vô lý vcl luôn ấy". Ví dụ, cái chồng ghế rất nặng nên có một bạn nam bê giúp mình từ trong quán ra, đổi lại, mình sẽ sắp ghế luôn phần của bạn ấy, cô đó bảo "tiền thì lãnh như nhau nhưng làm thì bắt người ta làm giúp mình". Lại ví dụ, bạn thu ngân nhờ mình tiện tay đem tiền thối từ trong quầy ra cho khách giúp, cô đó lại bảo "việc của mày là dọn ly phục vụ chứ không phải thối tiền, thấy tiền là sáng mắt ra hả" trước mặt rất nhiều người mình bị mắng như thế. Lại ví dụ, một buổi tối mình uống nhiều trà đá - vốn dĩ là nước free cho khách cũng là nước uống cho nhân viên, cô đó lại bảo "uống vừa phải thôi, không phải tiền của mình nên không tiếc hả". Lại ví dụ, lần này không phải mắng mình mà là các bạn pha chế, "đồ trong quầy này có công thức hết, cố tình pha ít đi để uống lén thì tôi biết hết, lo mà trả tiền lại đi" - thực sự là chẳng ai làm thế cả.
Làm được 1 tuần thì mình xin nghỉ, mình bảo với chị quản lý môi trường làm việc ở đây không phù hợp với mình. Chị ấy bảo nếu giờ mình nghỉ thì không được trả lương, ráng làm nốt 3 tuần còn lại thì chị trả lương cho. Thế là mình làm thêm 3 tuần nữa, nhưng cô kia bớt cay nghiệt với mình hẳn, đổi lại, mình bị chính những bạn làm thêm ở đó tẩy chai với lý do "đi làm mà không chịu bị chửi thì đi làm chủ đi". Vậy là, ngày nào mình cũng bị ép dọn nhà vệ sinh dù việc lẽ ra phân công mỗi người làm một ngày và quán có tận 5 người.
Mình vẫn làm thôi, làm cho đủ tháng để nhận số tiền của mình và rời khỏi đó. Nhưng mình chưa từng hối hận vì dám nói thẳng vấn đề, dám rời bỏ những thứ không phù hợp và dám lên tiếng cho quyền lợi của mình cũng như chưa từng hối hận về quan điểm bình đẳng giữa người lao động và người sử dụng lao động.
Nói bình đẳng là thế, nhưng mình biết vẫn có rất nhiều tình huống người lao động phải chịu thiệt thòi. Bản thân mình gia nhập thị trường lao động từ năm 18 tuổi, từ đó cũng nhận ra, nếu mình im lặng nhẫn nhịn thì bất kì ai cũng có thể lợi dụng điều đó để chiếm đoạt đi lợi ích của mình.
Sau công việc đó, mình đã hiểu lúc nào có thể nhắm mắt cho qua và lúc nào cần lên tiếng để đảm bảo quyền lợi của một người lao động. Vậy nên, ở các môi trường sau này, mình cũng hầu như không chấp nhận chịu đựng bất kỳ sự "ăn hiếp" nào, đặc biệt là những năm tháng làm thêm đầy xô bồ trước tốt nghiệp.
Bất kì điều gì vô lý từ vị trí của người quản lý - lãnh đạo gán cho mình sẽ không được chấp nhận. Bất kì những lời nói thiếu tôn trọng và mang tính thù hằn đều sẽ được đáp trả hợp lý. Bất kì những sự chèn ép hay gây sự nếu vượt quá giới hạn của mình thì mình sẽ từ bỏ công việc đó.
Nếu mình nhắm mắt chấp nhận, mỗi một hành vi trên đều tiếp thêm sức mạnh cho việc mất cân đối giai cấp trong môi trường làm việc, đều trái với quan điểm lao động của mình, đều là tiền đề cho sự bắt nạt kéo dài. Ít nhất, mình không bao giờ chấp nhận làm việc cho một người thiếu tài hay thiếu đức.
Hồi năm 18 tuổi, mình làm thêm cho một quán cà phê ở quận 5. Chủ là một anh tầm 40 tuổi, chị quản lý tầm 2x tuổi, cạnh quán là nhà anh chủ, mẹ của anh là một cô tầm 60 tuổi.
Ngay từ buổi đầu tiên mình đi làm đúng giờ thì đã bị mẹ của anh chủ nhắc phải đi sớm hơn 10p, "ở đây không đi làm sát giờ mới vô". Mình thì cũng không phải kiểu người khó chịu gì, quy định đặt ra ngay từ đầu, nếu cảm thấy chấp nhận được mình sẽ tuân theo, vậy thôi. Sau 2 3 ngày đầu được hướng dẫn, mỗi chiều, mình vào ca lúc 18h sẽ bắt đầu bày bàn ghế ra lề đường và làm việc dưới sự giám sát của mẹ anh chủ.
Đáng nói là mình đã được nhắc trước về việc cô này rất khó tính, nhưng mình chỉ nghĩ là nếu làm đúng việc của mình thì chẳng ai bắt bẻ được.
Cuối cùng, mình cũng k tránh được việc bị bắt bẻ, "má, nó vô lý vcl luôn ấy". Ví dụ, cái chồng ghế rất nặng nên có một bạn nam bê giúp mình từ trong quán ra, đổi lại, mình sẽ sắp ghế luôn phần của bạn ấy, cô đó bảo "tiền thì lãnh như nhau nhưng làm thì bắt người ta làm giúp mình". Lại ví dụ, bạn thu ngân nhờ mình tiện tay đem tiền thối từ trong quầy ra cho khách giúp, cô đó lại bảo "việc của mày là dọn ly phục vụ chứ không phải thối tiền, thấy tiền là sáng mắt ra hả" trước mặt rất nhiều người mình bị mắng như thế. Lại ví dụ, một buổi tối mình uống nhiều trà đá - vốn dĩ là nước free cho khách cũng là nước uống cho nhân viên, cô đó lại bảo "uống vừa phải thôi, không phải tiền của mình nên không tiếc hả". Lại ví dụ, lần này không phải mắng mình mà là các bạn pha chế, "đồ trong quầy này có công thức hết, cố tình pha ít đi để uống lén thì tôi biết hết, lo mà trả tiền lại đi" - thực sự là chẳng ai làm thế cả.
Làm được 1 tuần thì mình xin nghỉ, mình bảo với chị quản lý môi trường làm việc ở đây không phù hợp với mình. Chị ấy bảo nếu giờ mình nghỉ thì không được trả lương, ráng làm nốt 3 tuần còn lại thì chị trả lương cho. Thế là mình làm thêm 3 tuần nữa, nhưng cô kia bớt cay nghiệt với mình hẳn, đổi lại, mình bị chính những bạn làm thêm ở đó tẩy chai với lý do "đi làm mà không chịu bị chửi thì đi làm chủ đi". Vậy là, ngày nào mình cũng bị ép dọn nhà vệ sinh dù việc lẽ ra phân công mỗi người làm một ngày và quán có tận 5 người.
Mình vẫn làm thôi, làm cho đủ tháng để nhận số tiền của mình và rời khỏi đó. Nhưng mình chưa từng hối hận vì dám nói thẳng vấn đề, dám rời bỏ những thứ không phù hợp và dám lên tiếng cho quyền lợi của mình cũng như chưa từng hối hận về quan điểm bình đẳng giữa người lao động và người sử dụng lao động.
Nói bình đẳng là thế, nhưng mình biết vẫn có rất nhiều tình huống người lao động phải chịu thiệt thòi. Bản thân mình gia nhập thị trường lao động từ năm 18 tuổi, từ đó cũng nhận ra, nếu mình im lặng nhẫn nhịn thì bất kì ai cũng có thể lợi dụng điều đó để chiếm đoạt đi lợi ích của mình.
Sau công việc đó, mình đã hiểu lúc nào có thể nhắm mắt cho qua và lúc nào cần lên tiếng để đảm bảo quyền lợi của một người lao động. Vậy nên, ở các môi trường sau này, mình cũng hầu như không chấp nhận chịu đựng bất kỳ sự "ăn hiếp" nào, đặc biệt là những năm tháng làm thêm đầy xô bồ trước tốt nghiệp.
Bất kì điều gì vô lý từ vị trí của người quản lý - lãnh đạo gán cho mình sẽ không được chấp nhận. Bất kì những lời nói thiếu tôn trọng và mang tính thù hằn đều sẽ được đáp trả hợp lý. Bất kì những sự chèn ép hay gây sự nếu vượt quá giới hạn của mình thì mình sẽ từ bỏ công việc đó.
Nếu mình nhắm mắt chấp nhận, mỗi một hành vi trên đều tiếp thêm sức mạnh cho việc mất cân đối giai cấp trong môi trường làm việc, đều trái với quan điểm lao động của mình, đều là tiền đề cho sự bắt nạt kéo dài. Ít nhất, mình không bao giờ chấp nhận làm việc cho một người thiếu tài hay thiếu đức.
