Captain Rogers
Chú bộ đội
Tuyên truyền có từ trước cả máy in thời trung cổ, và mọi sự đổi mới trong lĩnh vực truyền thông đều làm tăng tầm ảnh hưởng của những người làm công tác tuyên truyền. Người phương Tây thường nghĩ đến tuyên truyền xuất phát từ hai thế lực thực hành nhiệt thành nhất thế kỷ XX: Đức Quốc xã và Liên Xô.
Tuyên truyền có từ trước cả máy in thời trung cổ, và mọi sự đổi mới trong lĩnh vực truyền thông đều làm tăng tầm ảnh hưởng của những người làm công tác tuyên truyền. Người phương Tây thường nghĩ đến tuyên truyền xuất phát từ hai thế lực thực hành nhiệt thành nhất thế kỷ XX: Đức Quốc xã và Liên Xô.
Joseph Goebbels, Bộ trưởng Tuyên truyền của Hitler, đã vạch rõ vai trò của tuyên truyền trong một chế độ toàn trị: “Nhà nước có quyền tuyệt đối giám sát việc hình thành dư luận… không phải mọi tin tức đều nên được công bố, mà thay vào đó, những người kiểm soát chính sách tin tức phải làm cho mọi tin tức phục vụ một mục đích nhất định.”
Những người theo chủ nghĩa toàn trị ngày nay cũng có cùng quan điểm. Giống như Đức Quốc xã và Liên Xô, những người CS thế kỷ XXI ở Bắc Kinh cũng coi trọng tuyên truyền như là cơ chế hỗ trợ chế độ quan trọng nhất. So với công tác tuyên truyền của các thế hệ tiền nhiệm, nỗ lực của Đảng CS Trung Quốc (ĐCSTQ) đã được hỗ trợ rất nhiều bởi công nghệ tiên tiến, trở nên có hệ thống, tinh vi và hiệu quả đến mức nguy hiểm. Ở Trung Quốc ngày nay, Ban Tuyên truyền Trung ương của Ủy ban Trung ương ĐCSTQ nắm giữ quyền lực và nguồn lực khổng lồ, sử dụng hàng chục triệu “cán bộ tuyên truyền” CS ở tất cả các cấp của nhà nước CS, với ngân sách không giới hạn.
Tuân thủ chặt chẽ các nguyên tắc tuyên truyền được nêu trong các tác phẩm kinh điển của chủ nghĩa Mác-Lênin, ĐCSTQ đã tiến hành một chiến dịch tuyên truyền kéo dài cả thế kỷ chống lại hai mục tiêu: chính người dân của mình và các nền dân chủ trên thế giới. Đối với những người CS, tuyên truyền không phải là một hành vi đáng lên án về mặt đạo đức, đặc trưng bởi sự xuyên tạc sự thật. Thay vào đó, tuyên truyền là một đức tính, một thực tiễn quản trị cần thiết và quan trọng.
Chiến dịch tuyên truyền trong nước của ĐCSTQ chống lại chính người dân của mình rất thẳng thừng và trực tiếp. Nó được thực hiện thông qua sự độc quyền tuyệt đối và kiểm soát hoàn toàn tất cả các nền tảng tin tức và thông tin, kiểm duyệt hoàn toàn, và sự nhồi nhét tư tưởng cưỡng bức và có hệ thống. Thông tin từ bên ngoài bị chặn lại sau một bức tường lửa vĩ đại.
Chiến dịch tuyên truyền đối ngoại của Đảng CS Trung Quốc ngày càng tinh vi và hiệu quả đến mức đáng sợ. Lợi dụng điểm yếu và sự cả tin của giới tinh hoa phương Tây, cùng với sự dễ bị tổn thương của các xã hội mở, các chiến dịch tuyên truyền quy mô lớn ở nước ngoài của Đảng CS Trung Quốc có thể được chia thành bốn loại chính: thông tin sai lệch, thao túng giới tinh hoa, tự kiểm duyệt cưỡng bức và tẩy não.
Thứ nhất, chiến dịch thông tin sai lệch của Đảng CS Trung Quốc tại Mỹ rất quy mô. Và những kẻ tuyên truyền quyết tâm làm suy yếu lòng tin của Mỹ được hỗ trợ và tiếp tay bởi sự tự lên án ngày càng tăng của chính những người dân sống trong lãnh thổ Hoa Kỳ, từ các ban biên tập báo chí định hình dư luận đến các lớp học hình thành dư luận, nơi chỉ nhìn thấy những điều xấu xa trong nền dân chủ lâu đời nhất thế giới, nhưng lại bỏ qua những điều tốt đẹp mang tính hệ thống cốt lõi của nó.
Quy mô của nỗ lực này khó có thể hình dung. Chỉ riêng năm 2020, Twitter – một nền tảng mạng xã hội bị cấm ở Trung Quốc, cùng với tất cả các ứng dụng mạng xã hội phương Tây khác – đã buộc phải đóng cửa gần 200.000 tài khoản liên kết với chiến dịch thông tin sai lệch do Đảng CS Trung Quốc tài trợ. Một bài đăng trên Twitter, sau đó đã bị xóa, từ Đại sứ quán Trung Quốc tại Washington, mô tả Tân Cương là nơi có “những người phụ nữ được giải phóng” không còn là “những cỗ máy sinh sản”, một cách nói giảm nhẹ ghê tởm cho tội ác diệt chủng mà chính quyền Tập Cận Bình đã phát động.
Trong khi Đảng CS Trung Quốc tiến hành diệt chủng quy mô lớn dựa trên chủng tộc đối với các dân tộc thiểu số và tôn giáo của họ, Bắc Kinh lại lên án cái gọi là “chủ nghĩa phân biệt chủng tộc có hệ thống” của Mỹ bằng chính những công cụ đó. Người phát ngôn của chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (nay là Thứ trưởng Bộ Ngoại giao TQ), Hoa Xuân Oánh, đã nhiều lần mở đầu các bài đăng chống Mỹ trên Twitter của mình bằng câu “Tôi không thể thở được” sau cái chết của tên tội phạm George Floyd. Nên biết rằng hàng chục triệu công dân Trung Quốc, đặc biệt là người Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ và người Kazakh trong các hệ thống trại cải tạo và lao động quy mô lớn của chế độ, không thể bình luận trên Twitter hay bất kỳ nền tảng nào khác.
Công nghệ hiện đại càng làm cho những kẻ tuyên truyền thêm phần táo bạo. Với X/Twitter, Facebook và YouTube, ĐCSTQ lan truyền thông tin sai lệch rằng Trung Quốc có một nền dân chủ bình thường với các quyền tự do cá nhân được đảm bảo.
Ví dụ gây sốc nhất trong vấn đề này là khi các nhà ngoại giao hàng đầu Trung Quốc thuyết giảng cho các đối tác Mỹ của họ, Cựu Ngoại trưởng Antony Blinken và Cựu Cố vấn An ninh Quốc gia Jake Sullivan, trong một cuộc họp hồi tháng 3/2021 tại Alaska. Trong một bài diễn thuyết dài dòng, không gián đoạn, họ đã trình bày những ưu điểm của “nền dân chủ Trung Quốc” so với nền dân chủ Mỹ.
Thứ hai, việc thao túng giới tinh hoa, thường được gọi một cách uyển chuyển là Công tác Mặt trận Thống nhất, là một thủ đoạn lâu năm của Đảng CS Trung Quốc trong việc tiến hành tuyên truyền tại Hoa Kỳ. Mục tiêu hàng đầu của đội ngũ tình báo Trung Quốc chính là những ngôi sao giàu có đang sống trong những dinh thự xa hoa ở Hollywood.
Ngày 13 tháng 7 năm 1990, Phó Lãnh sự Văn hóa, Tuyên truyền và Trao đổi tại Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở San Francisco, người đã đào tẩu sang Mỹ sau vụ thảm sát Thiên An Môn, đã nói với khán giả ở Berkeley, California về việc các nhà tuyên truyền của Đảng CS Trung Quốc như ông dễ dàng như thế nào trong việc thu phục giới trí thức và tầng lớp thượng lưu Mỹ để hoạt động như những người đại diện của Đảng CS Trung Quốc tại Mỹ:
“Chiến thuật mà các nhà tuyên truyền Trung Quốc sử dụng thực ra không phức tạp lắm. Nó rất đơn giản. Đó luôn là đánh vào cái tôi của các bạn, vào lợi ích kinh doanh của các bạn, vào sự tò mò của các bạn, và đặc biệt là với các sinh viên Trung Quốc (ở Mỹ), rồi sau đó họ sẽ tấn công trực tiếp vào chính lòng yêu nước của các bạn.”
Cựu tuyên truyền viên của Đảng CS Trung Quốc này còn tiết lộ thêm một cách đầy ý nghĩa rằng:
“Vào đầu những năm 1970, khi Nixon đến thăm Trung Quốc, chuyến thăm của ông ta đã kéo theo một đám đông các chuyên gia về Trung Quốc từ Hồng Kông và phương Tây. Điều đáng ngạc nhiên là những người này lại là mục tiêu dễ bị tấn công nhất vì họ tự cho mình là quan trọng. Họ nghĩ rằng họ biết tất cả mọi thứ về Trung Quốc.”
Thực tế, kể từ chuyến thăm Trung Quốc của Tổng thống Nixon năm 1972, cái tôi, lợi ích kinh doanh và sự tò mò về văn hóa Trung Quốc của giới tinh hoa Mỹ đã tạo ra mảnh đất màu mỡ và vô số cơ hội cho Đảng CS Trung Quốc để họ xây dựng nên một tầng lớp thường trực - hay tốt nhất nên gọi những người này là "một đám tay sai" tuyên truyền đắc lực cho chính quyền Trung Quốc ngay sâu bên trong lãnh thổ Hoa Kỳ.
Nhưng sự thao túng giới tinh hoa Mỹ của chính quyền Trung Quốc còn đi xa hơn. Các cựu quan chức cấp cao của chính phủ Mỹ, bao gồm cả các nhân vật cấp nội các, thường xuyên bảo vệ các hành động giết người của ĐCSTQ, bao gồm cả vụ thảm sát Thiên An Môn và các vi phạm nhân quyền nghiêm trọng khác.
Một số cựu quan chức này thậm chí còn trở thành đại diện đăng ký cho chính quyền Bắc Kinh và các lợi ích kinh doanh do ĐCSTQ kiểm soát tại Mỹ. Nhiều trường đại học hàng đầu của Hoa Kỳ và các giáo sư tài năng của họ thường bị Trung Quốc lợi dụng để thay cho các quan chức CS nêu phát ngôn quan điểm của Bắc Kinh tại Mỹ, được ngụy trang dưới danh nghĩa nghiên cứu và khảo sát khách quan.
Không phải mọi tầng lớp tinh hoa bị thao túng đều là những kẻ ngốc hữu dụng của chính quyền Trung Quốc. Tuy nhiên, một phần đáng kể giới tinh hoa trí thức và chính trị của Mỹ phải chịu trách nhiệm duy trì các chương trình tuyên truyền quan trọng của Đảng CS Trung Quốc, bao gồm cả việc đánh lừa công chúng Mỹ để giảm thiểu mức độ mà Trung Quốc vẫn là một quốc gia do một Đảng CS theo chủ nghĩa Mác-Lênin cai trị.
Việc thao túng ngôn ngữ là một ví dụ điển hình cho nỗ lực này. Rất ít người ở Hoa Kỳ gọi nhà lãnh đạo tối cao của Trung Quốc bằng chức danh thực sự của ông ta, và chức danh duy nhất quan trọng: Tổng Bí thư Đảng CS Trung Quốc, người không ngoại lệ là một nhà tư tưởng CS ngoan cố, lãnh đạo một chế độ chuyên chính vô sản theo chủ nghĩa Lenin tàn nhẫn. Thay vào đó, hầu hết người Mỹ gần như đồng loạt, và một cách sai lầm, đã gọi ông ta là "Chủ Tịch" của Trung Quốc, một danh xưng nghe có vẻ dân chủ hơn nhưng vô nghĩa.
Đảng CS Trung Quốc sử dụng lối nói nước đôi như vậy để bán cho người dân Mỹ một hình ảnh sai lệch về Trung Quốc hiện đại như một quốc gia bị oan ức chính đáng, với 1,4 tỷ người dân cần cù, yêu Đảng, được dẫn dắt bởi những nhà lãnh đạo sáng suốt đang nỗ lực hướng tới sự phục hồi lịch sử sau “thế kỷ nhục nhã”. Quá nhiều người thuộc giới trí thức và chính trị gia ưu tú của Hoa Kỳ đã góp phần duy trì sự dối trá này, và họ còn rất thường có cái nhìn hết sức ngô nghê về người dân Trung Quốc như một khối thống nhất bị gánh nặng bởi 5.000 năm lịch sử.
Lịch sử thực sự của thế kỷ trước rất khác với những lời dối trá của Đảng. Thực tế là, kể từ Phong trào Ngũ Tứ năm 1919, tinh thần chỉ đạo thực sự của Trung Quốc hiện đại là phấn đấu hướng tới các giá trị phổ quát như dân chủ và pháp trị, và đấu tranh chống lại chuyên chế và độc tài; và Đảng CS Trung Quốc không đại diện cho 1,4 tỷ người dân Trung Quốc – nếu có, họ sẽ cho phép người dân được bỏ phiếu và ngừng bịt miệng họ.
Thứ ba, ngoài việc tung tin sai lệch và sự thao túng của giới tinh hoa, tuyên truyền của Đảng CS Trung Quốc có hiệu quả ở Mỹ là do các thể chế văn hóa chủ chốt trong lòng nước Mỹ tự kiểm duyệt một cách có hệ thống vì sợ hãi chính ĐCSTQ.
Hollywood và Hiệp hội Bóng rổ Quốc gia (NBA) là những ví dụ rõ ràng nhất. Áo khoác của nhân vật Maverick trong phần tiếp theo của bộ phim Top Gun thiếu một miếng vá có cờ Đài Loan. Các nhân vật phản diện trong phần tiếp theo của phim Red Dawn lẽ ra là các sĩ quan quân đội Trung Quốc, nhưng phù hiệu đã được thay thế bằng cờ Triều Tiên - việc Bình Nhưỡng cấm phim của một hãng phim không ảnh hưởng nhiều đến lợi nhuận. Đội bóng rổ Houston Rockets - một đội bóng được người dân Trung Quốc yêu mến vì ngôi sao Yao Ming từng thi đấu ở đó - cũng gặp rắc rối khi Tổng giám đốc đăng lại một bài viết ủng hộ các cuộc biểu tình dân chủ ở Hồng Kông. Ông ta buộc phải xin lỗi, và rất ít nhân vật từ NBA lên tiếng kể từ đó.
Hình thức thứ tư, và nghiêm trọng nhất, của tuyên truyền CS ngày nay là tẩy não.
Các Viện Khổng Tử do Đảng CS Trung Quốc kiểm soát và các Lớp học Khổng Tử trực thuộc đã thâm nhập vào hàng trăm trường đại học và lớp học phổ thông trên khắp Hoa Kỳ. Thay vì là những trung tâm tranh luận về tư tưởng tập trung vào việc giảng dạy ngôn ngữ và văn hóa Trung Quốc, chính người Mỹ giới thiệu cho giới trẻ Mỹ nguyên tắc và thực tiễn về sự nhất trí trong quan điểm và tự kiểm duyệt đối với các chủ đề bị coi là không phù hợp về mặt tư tưởng bởi một chế độ độc tài CS cách xa hàng nghìn dặm, chẳng hạn như vụ thảm sát Thiên An Môn, Đức Đạt Lai Lạt Ma và Pháp Luân Công. Điều này tiềm ẩn nguy cơ biến môi trường học tập trên lãnh thổ tự do trở nên giống như trên các vùng lãnh thổ do Đảng CS Trung Quốc kiểm soát.