Xmaxpro11
Hạt giống tầm thần
vì mỗi khi nhạc cất lên là cả hai cùng đau
vậy là tao đã ct được gần 2 tháng. gặp nhau rồi quen cũng 8 tháng. tao ko biết khoảng thời gian đó có gọi là ngắn hay ko!? cũng ko biết có đủ lâu để gọi là dài hay chưa!? tao chỉ biết là nó vừa đủ tạo ra cho nhau quá nhiều kỷ niệm. từ những món ăn cùng ăn, con đường hay đèo nhau, từng cái nét mặt cử chỉ, giọng nói… đúng là kỷ niệm là thứ giết chết chúng ta mà.
hôm nay tao say quá, vô tình đi qua con đường hay đi, nghe lại những bài hát từng nghe cùng mà cảm thấy thân thuộc như chỉ mới hôm qua, cảm xúc hoàn toàn nguyên vẹn… như hằn sâu trong thịt da….
không gì là mãi mãi cả , ai rồi cũng sẽ trải qua 3 lần mất mát :
- lần thứ nhất là mất đi tuổi thơ đã qua
- lần thứ 2 là mất đi mối tình đầu và cảm giác nó đem lại
-lần thứ 3 là đánh mất chính mình nếu cứ đắm chìm trong lần thứ 2
))) nhưng lão diệu chắc chỏ viết vu vơ ra câu đấy thôi chứ cũng ko ngờ đc là nó đúng đến thế ><