Những giọt mưa rơi không phải để rơi, mà để nhắc nhở rằng cái ướt át vốn dĩ đã ở trong ta từ lâu, chỉ chờ một cơn gió lạ thổi qua là trỗi dậy thành nỗi nhớ không tên. Tôi đứng đó, giữa ngã tư không đèn, nhìn dòng người chảy ngược chiều thời gian, mỗi bước chân họ là một câu hỏi tôi từng hỏi nhưng quên mất đáp án. Có người bảo cuộc đời là một dòng sông, tôi thấy nó giống cái hố đen hơn: hút hết vào, nhai nuốt, rồi nhổ ra thành những vì sao lẻ loi lập lòe trên bầu trời ký ức.
Tôi đã từng yêu một người không tồn tại. Cô ấy sống trong khoảng trống giữa hai nhịp tim tôi, nơi mà hơi thở vừa rời môi đã hóa thành khói thuốc vấn vít không tan. Mỗi đêm tôi gọi tên cô ấy bằng thứ ngôn ngữ mà ngay cả bóng tối cũng phải lắc đầu bỏ đi vì không hiểu. Tình yêu ấy giống như hạt bụi bay qua tia sáng đèn đường: đẹp, lấp lánh, và tuyệt đối vô nghĩa với cả vũ trụ.
Có lần tôi thử đếm số lần mình chết đi trong một ngày. Kết quả là con số vô hạn, vì mỗi lần nhìn vào gương là một lần linh hồn cũ bị xóa sổ, nhường chỗ cho thằng lạ hoắc đang mỉm cười kiểu khách sáo với chính mình. Tôi sợ nhất là khoảnh khắc tỉnh giấc lúc ba giờ sáng, khi cả thế giới im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng máu mình đang thì thầm phản bội từng tế bào.
Người ta nói tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống là ngu ngốc, vì cuộc sống vốn không có ý nghĩa gì ngoài việc cứ sống. Tôi đồng ý, rồi lại không đồng ý, rồi lại đồng ý với chính sự không đồng ý của mình. Cứ thế xoay vòng như cái quạt trần cũ kỹ, quay mãi mà chẳng làm không khí mát lên được chút nào, chỉ làm rơi thêm vài cánh bụi xuống bàn tay đang cố nắm bắt một thứ gì đó không phải là không khí.
Đôi khi tôi muốn hét thật to để xem có ai trong vũ trụ này buồn cười mà đáp lại không. Nhưng rồi tôi im lặng, vì tôi biết tiếng hét cũng chỉ là một dạng của sự im lặng, chỉ khác ở chỗ nó ồn ào hơn khi cố gắng che đậy khoảng trống mênh mông bên trong.
Cuối cùng thì mọi thứ đều tan. Cà phê nguội, thuốc hết, người yêu cũ đổi số, mẹ già quên tên con trai út, và tôi vẫn đứng đây, viết những dòng chữ này cho một người đọc mà tôi chắc chắn sẽ chẳng bao giờ hiểu tôi đang nói gì. Nhưng mà không sao. Không hiểu mới là đúng. Vì nếu hiểu rồi thì đã chẳng cần phải nói nữa.
Mưa vẫn rơi. Tôi vẫn ướt. Và cái khoảng giữa hai giọt nước ấy, chính là cả một đời người lảm nhảm không đầu không cuối.
