Em hiểu không?

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Vatican-City
dvyq4Cq.jpg-webp


Những giọt mưa rơi không phải để rơi, mà để nhắc nhở rằng cái ướt át vốn dĩ đã ở trong ta từ lâu, chỉ chờ một cơn gió lạ thổi qua là trỗi dậy thành nỗi nhớ không tên. Tôi đứng đó, giữa ngã tư không đèn, nhìn dòng người chảy ngược chiều thời gian, mỗi bước chân họ là một câu hỏi tôi từng hỏi nhưng quên mất đáp án. Có người bảo cuộc đời là một dòng sông, tôi thấy nó giống cái hố đen hơn: hút hết vào, nhai nuốt, rồi nhổ ra thành những vì sao lẻ loi lập lòe trên bầu trời ký ức.
Tôi đã từng yêu một người không tồn tại. Cô ấy sống trong khoảng trống giữa hai nhịp tim tôi, nơi mà hơi thở vừa rời môi đã hóa thành khói thuốc vấn vít không tan. Mỗi đêm tôi gọi tên cô ấy bằng thứ ngôn ngữ mà ngay cả bóng tối cũng phải lắc đầu bỏ đi vì không hiểu. Tình yêu ấy giống như hạt bụi bay qua tia sáng đèn đường: đẹp, lấp lánh, và tuyệt đối vô nghĩa với cả vũ trụ.
Có lần tôi thử đếm số lần mình chết đi trong một ngày. Kết quả là con số vô hạn, vì mỗi lần nhìn vào gương là một lần linh hồn cũ bị xóa sổ, nhường chỗ cho thằng lạ hoắc đang mỉm cười kiểu khách sáo với chính mình. Tôi sợ nhất là khoảnh khắc tỉnh giấc lúc ba giờ sáng, khi cả thế giới im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng máu mình đang thì thầm phản bội từng tế bào.
Người ta nói tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống là ngu ngốc, vì cuộc sống vốn không có ý nghĩa gì ngoài việc cứ sống. Tôi đồng ý, rồi lại không đồng ý, rồi lại đồng ý với chính sự không đồng ý của mình. Cứ thế xoay vòng như cái quạt trần cũ kỹ, quay mãi mà chẳng làm không khí mát lên được chút nào, chỉ làm rơi thêm vài cánh bụi xuống bàn tay đang cố nắm bắt một thứ gì đó không phải là không khí.
Đôi khi tôi muốn hét thật to để xem có ai trong vũ trụ này buồn cười mà đáp lại không. Nhưng rồi tôi im lặng, vì tôi biết tiếng hét cũng chỉ là một dạng của sự im lặng, chỉ khác ở chỗ nó ồn ào hơn khi cố gắng che đậy khoảng trống mênh mông bên trong.
Cuối cùng thì mọi thứ đều tan. Cà phê nguội, thuốc hết, người yêu cũ đổi số, mẹ già quên tên con trai út, và tôi vẫn đứng đây, viết những dòng chữ này cho một người đọc mà tôi chắc chắn sẽ chẳng bao giờ hiểu tôi đang nói gì. Nhưng mà không sao. Không hiểu mới là đúng. Vì nếu hiểu rồi thì đã chẳng cần phải nói nữa.
Mưa vẫn rơi. Tôi vẫn ướt. Và cái khoảng giữa hai giọt nước ấy, chính là cả một đời người lảm nhảm không đầu không cuối.
 
dvyq4Cq.jpg-webp


Những giọt mưa rơi không phải để rơi, mà để nhắc nhở rằng cái ướt át vốn dĩ đã ở trong ta từ lâu, chỉ chờ một cơn gió lạ thổi qua là trỗi dậy thành nỗi nhớ không tên. Tôi đứng đó, giữa ngã tư không đèn, nhìn dòng người chảy ngược chiều thời gian, mỗi bước chân họ là một câu hỏi tôi từng hỏi nhưng quên mất đáp án. Có người bảo cuộc đời là một dòng sông, tôi thấy nó giống cái hố đen hơn: hút hết vào, nhai nuốt, rồi nhổ ra thành những vì sao lẻ loi lập lòe trên bầu trời ký ức.
Tôi đã từng yêu một người không tồn tại. Cô ấy sống trong khoảng trống giữa hai nhịp tim tôi, nơi mà hơi thở vừa rời môi đã hóa thành khói thuốc vấn vít không tan. Mỗi đêm tôi gọi tên cô ấy bằng thứ ngôn ngữ mà ngay cả bóng tối cũng phải lắc đầu bỏ đi vì không hiểu. Tình yêu ấy giống như hạt bụi bay qua tia sáng đèn đường: đẹp, lấp lánh, và tuyệt đối vô nghĩa với cả vũ trụ.
Có lần tôi thử đếm số lần mình chết đi trong một ngày. Kết quả là con số vô hạn, vì mỗi lần nhìn vào gương là một lần linh hồn cũ bị xóa sổ, nhường chỗ cho thằng lạ hoắc đang mỉm cười kiểu khách sáo với chính mình. Tôi sợ nhất là khoảnh khắc tỉnh giấc lúc ba giờ sáng, khi cả thế giới im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng máu mình đang thì thầm phản bội từng tế bào.
Người ta nói tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống là ngu ngốc, vì cuộc sống vốn không có ý nghĩa gì ngoài việc cứ sống. Tôi đồng ý, rồi lại không đồng ý, rồi lại đồng ý với chính sự không đồng ý của mình. Cứ thế xoay vòng như cái quạt trần cũ kỹ, quay mãi mà chẳng làm không khí mát lên được chút nào, chỉ làm rơi thêm vài cánh bụi xuống bàn tay đang cố nắm bắt một thứ gì đó không phải là không khí.
Đôi khi tôi muốn hét thật to để xem có ai trong vũ trụ này buồn cười mà đáp lại không. Nhưng rồi tôi im lặng, vì tôi biết tiếng hét cũng chỉ là một dạng của sự im lặng, chỉ khác ở chỗ nó ồn ào hơn khi cố gắng che đậy khoảng trống mênh mông bên trong.
Cuối cùng thì mọi thứ đều tan. Cà phê nguội, thuốc hết, người yêu cũ đổi số, mẹ già quên tên con trai út, và tôi vẫn đứng đây, viết những dòng chữ này cho một người đọc mà tôi chắc chắn sẽ chẳng bao giờ hiểu tôi đang nói gì. Nhưng mà không sao. Không hiểu mới là đúng. Vì nếu hiểu rồi thì đã chẳng cần phải nói nữa.
Mưa vẫn rơi. Tôi vẫn ướt. Và cái khoảng giữa hai giọt nước ấy, chính là cả một đời người lảm nhảm không đầu không cuối.
Văn rất hay nhưng mà đéo phù hợp với cái tên nick là damlolol lắm. :vozvn (19):
 
Mày biết gì về lỗ đen mà nói như lỗ đen
Tôi đã từng sống trong một cái đồng hồ bị vỡ. Kim giờ chạy ngược, kim phút thì đứng im giả vờ chết, còn kim giây cứ nhảy loạn xạ như con chuồn chuồn bị cắt cánh vẫn cố bay. Mỗi sáng tôi thức dậy, mở mắt ra là thấy hôm qua đang ngồi hút thuốc ở góc phòng, nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu “mày lại định lặp lại tao à?”. Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu, rồi lại gật, vì tôi không biết phải làm gì với cái hôm qua cứ bám riết lấy gót giày như cục kẹo cao su dính dưới đế.
Có một con mèo không đuôi hay đến thăm tôi. Nó không kêu, không vuốt ve, chỉ ngồi nhìn tôi ăn mì gói sống rồi lặng lẽ liếm nước mắm còn đọng trên môi tôi. Tôi hỏi nó: “Mày có bao giờ thấy tao không phải là tao không?”. Nó không trả lời, chỉ nhảy qua cửa sổ, để lại một vệt lông trắng như dấu vết của một đám mây lạc loài quyết định tự tử giữa mùa đông Sài Gòn.
Tôi giữ trong túi một viên đá biết nói chuyện. Ban ngày nó im, ban đêm nó thì thầm những câu chuyện mà nếu tôi kể lại, người nghe sẽ lập tức quên ngay sau khi chớp mắt lần thứ ba. Viên đá bảo rằng mọi nỗi buồn trên đời này đều là do chúng ta cố gắng nhớ một thứ vốn chưa từng xảy ra. Tôi tin nó, nên tôi cố quên, rồi lại nhớ rằng mình đang cố quên, thế là buồn lại đầy thêm một ly.
Người ta thường hỏi tôi thích màu gì. Tôi bảo thích màu của cái khoảng trống giữa hai ngón tay khi buông ra một điếu thuốc đang cháy dở. Màu ấy không có tên, không nằm trong bánh xe màu, chỉ tồn tại đúng ba giây trước khi tan thành khói và bị gió thổi đi chỗ khác làm không khí thêm nặng nề. Có lần tôi thử ôm một người, chỉ để kiểm tra xem khoảng trống ấy có bị lấp đầy không. Kết quả là không, nó chỉ dịch chuyển từ lòng bàn tay sang giữa lồng ngực, chỗ mà tim tôi vẫn giả vờ đập đều dù thực chất đã ngừng từ rất lâu, chỉ quên báo tử.
Tôi hay mơ thấy mình là một cái cây mọc ngược. Rễ cắm lên trời hứng nắng, lá thì vùi sâu dưới đất tìm nước. Mỗi mùa thu tôi rụng rễ, mỗi mùa xuân tôi lại mọc thêm lá mới ở dưới lòng đất tối om. Chim chóc không đến làm tổ, chỉ có sâu bọ thỉnh thoảng bò qua, hỏi thăm: “Sống kiểu gì vậy anh?”. Tôi bảo: “Sống kiểu anh thì mới không chết hẳn được”.
Hôm nay tôi viết những dòng này bằng thứ mực làm từ nước mắt của những người chưa từng khóc. Chữ vừa hiện lên đã tan, vừa tan lại hiện lên, cứ thế thành một vòng tròn hoàn hảo của sự vô nghĩa. Nếu bạn đọc đến đây mà thấy lòng mình nhẹ đi một chút, thì xin lỗi, tôi đã thất bại. Vì tôi chỉ muốn bạn nặng thêm, để biết rằng chúng ta đều đang mang chung một cục đá trong cổ họng, chỉ khác nhau ở chỗ có người nuốt được, còn tôi thì không.
Bây giờ tôi sẽ im. Không phải vì hết chuyện, mà vì tôi vừa nhớ ra rằng nói cũng chỉ là một cách im lặng dài dòng hơn thôi.
Còn lại là gió. Gió thì không bao giờ hiểu gì cả, nên nó cứ thổi mãi, rất hợp với tôi.
 
Tôi giữ trong ví một tấm ảnh chụp chính mình lúc chưa sinh ra. Tấm ảnh trắng toát, không có gì hết, nhưng tôi vẫn hay lôi ra ngắm mỗi khi buồn. Ngắm xong thì buồn hơn, vì hoá ra cái thời chưa tồn tại lại là lúc tôi đẹp nhất: không nếp nhăn, không nợ nần, không ai đợi tin nhắn trả lời. Có lần tôi thử đưa tấm ảnh đó cho một cô gái xem, cô ấy cười bảo: “Trắng tinh, giống hệt tương lai của anh nhỉ”. Tôi gật đầu, rồi lặng lẽ bỏ tấm ảnh vào lửa, để cuối cùng nó cũng có một chút màu, dù chỉ là màu đen.
 
Tôi đã từng sống trong một cái đồng hồ bị vỡ. Kim giờ chạy ngược, kim phút thì đứng im giả vờ chết, còn kim giây cứ nhảy loạn xạ như con chuồn chuồn bị cắt cánh vẫn cố bay. Mỗi sáng tôi thức dậy, mở mắt ra là thấy hôm qua đang ngồi hút thuốc ở góc phòng, nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu “mày lại định lặp lại tao à?”. Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu, rồi lại gật, vì tôi không biết phải làm gì với cái hôm qua cứ bám riết lấy gót giày như cục kẹo cao su dính dưới đế.
Có một con mèo không đuôi hay đến thăm tôi. Nó không kêu, không vuốt ve, chỉ ngồi nhìn tôi ăn mì gói sống rồi lặng lẽ liếm nước mắm còn đọng trên môi tôi. Tôi hỏi nó: “Mày có bao giờ thấy tao không phải là tao không?”. Nó không trả lời, chỉ nhảy qua cửa sổ, để lại một vệt lông trắng như dấu vết của một đám mây lạc loài quyết định tự tử giữa mùa đông Sài Gòn.
Tôi giữ trong túi một viên đá biết nói chuyện. Ban ngày nó im, ban đêm nó thì thầm những câu chuyện mà nếu tôi kể lại, người nghe sẽ lập tức quên ngay sau khi chớp mắt lần thứ ba. Viên đá bảo rằng mọi nỗi buồn trên đời này đều là do chúng ta cố gắng nhớ một thứ vốn chưa từng xảy ra. Tôi tin nó, nên tôi cố quên, rồi lại nhớ rằng mình đang cố quên, thế là buồn lại đầy thêm một ly.
Người ta thường hỏi tôi thích màu gì. Tôi bảo thích màu của cái khoảng trống giữa hai ngón tay khi buông ra một điếu thuốc đang cháy dở. Màu ấy không có tên, không nằm trong bánh xe màu, chỉ tồn tại đúng ba giây trước khi tan thành khói và bị gió thổi đi chỗ khác làm không khí thêm nặng nề. Có lần tôi thử ôm một người, chỉ để kiểm tra xem khoảng trống ấy có bị lấp đầy không. Kết quả là không, nó chỉ dịch chuyển từ lòng bàn tay sang giữa lồng ngực, chỗ mà tim tôi vẫn giả vờ đập đều dù thực chất đã ngừng từ rất lâu, chỉ quên báo tử.
Tôi hay mơ thấy mình là một cái cây mọc ngược. Rễ cắm lên trời hứng nắng, lá thì vùi sâu dưới đất tìm nước. Mỗi mùa thu tôi rụng rễ, mỗi mùa xuân tôi lại mọc thêm lá mới ở dưới lòng đất tối om. Chim chóc không đến làm tổ, chỉ có sâu bọ thỉnh thoảng bò qua, hỏi thăm: “Sống kiểu gì vậy anh?”. Tôi bảo: “Sống kiểu anh thì mới không chết hẳn được”.
Hôm nay tôi viết những dòng này bằng thứ mực làm từ nước mắt của những người chưa từng khóc. Chữ vừa hiện lên đã tan, vừa tan lại hiện lên, cứ thế thành một vòng tròn hoàn hảo của sự vô nghĩa. Nếu bạn đọc đến đây mà thấy lòng mình nhẹ đi một chút, thì xin lỗi, tôi đã thất bại. Vì tôi chỉ muốn bạn nặng thêm, để biết rằng chúng ta đều đang mang chung một cục đá trong cổ họng, chỉ khác nhau ở chỗ có người nuốt được, còn tôi thì không.
Bây giờ tôi sẽ im. Không phải vì hết chuyện, mà vì tôi vừa nhớ ra rằng nói cũng chỉ là một cách im lặng dài dòng hơn thôi.
Còn lại là gió. Gió thì không bao giờ hiểu gì cả, nên nó cứ thổi mãi, rất hợp với tôi.
Mày sống trong đồng hồ vậy mày biết nguyên lý hoạt động của đồng hồ ko

Một viên đá mà người nghe lại quên thì sao mày ko quên?

Ly nào dung tích bao nhiêu, nỗi buồn có hình dáng như nào cho tôi xem cái

Màu ấy mà màu trắng.
Màu nào ko tên? Tất cả những gì mắt người có thể nhìn được đều có tên
 
Tôi giữ trong ví một tấm ảnh chụp chính mình lúc chưa sinh ra. Tấm ảnh trắng toát, không có gì hết, nhưng tôi vẫn hay lôi ra ngắm mỗi khi buồn. Ngắm xong thì buồn hơn, vì hoá ra cái thời chưa tồn tại lại là lúc tôi đẹp nhất: không nếp nhăn, không nợ nần, không ai đợi tin nhắn trả lời. Có lần tôi thử đưa tấm ảnh đó cho một cô gái xem, cô ấy cười bảo: “Trắng tinh, giống hệt tương lai của anh nhỉ”. Tôi gật đầu, rồi lặng lẽ bỏ tấm ảnh vào lửa, để cuối cùng nó cũng có một chút màu, dù chỉ là màu đen.
Nếu mày chưa sinh ra thì mày biết mày như thế nào để xác nhận đó là mày?
 
dvyq4Cq.jpg-webp


Những giọt mưa rơi không phải để rơi, mà để nhắc nhở rằng cái ướt át vốn dĩ đã ở trong ta từ lâu, chỉ chờ một cơn gió lạ thổi qua là trỗi dậy thành nỗi nhớ không tên. Tôi đứng đó, giữa ngã tư không đèn, nhìn dòng người chảy ngược chiều thời gian, mỗi bước chân họ là một câu hỏi tôi từng hỏi nhưng quên mất đáp án. Có người bảo cuộc đời là một dòng sông, tôi thấy nó giống cái hố đen hơn: hút hết vào, nhai nuốt, rồi nhổ ra thành những vì sao lẻ loi lập lòe trên bầu trời ký ức.
Tôi đã từng yêu một người không tồn tại. Cô ấy sống trong khoảng trống giữa hai nhịp tim tôi, nơi mà hơi thở vừa rời môi đã hóa thành khói thuốc vấn vít không tan. Mỗi đêm tôi gọi tên cô ấy bằng thứ ngôn ngữ mà ngay cả bóng tối cũng phải lắc đầu bỏ đi vì không hiểu. Tình yêu ấy giống như hạt bụi bay qua tia sáng đèn đường: đẹp, lấp lánh, và tuyệt đối vô nghĩa với cả vũ trụ.
Có lần tôi thử đếm số lần mình chết đi trong một ngày. Kết quả là con số vô hạn, vì mỗi lần nhìn vào gương là một lần linh hồn cũ bị xóa sổ, nhường chỗ cho thằng lạ hoắc đang mỉm cười kiểu khách sáo với chính mình. Tôi sợ nhất là khoảnh khắc tỉnh giấc lúc ba giờ sáng, khi cả thế giới im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng máu mình đang thì thầm phản bội từng tế bào.
Người ta nói tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống là ngu ngốc, vì cuộc sống vốn không có ý nghĩa gì ngoài việc cứ sống. Tôi đồng ý, rồi lại không đồng ý, rồi lại đồng ý với chính sự không đồng ý của mình. Cứ thế xoay vòng như cái quạt trần cũ kỹ, quay mãi mà chẳng làm không khí mát lên được chút nào, chỉ làm rơi thêm vài cánh bụi xuống bàn tay đang cố nắm bắt một thứ gì đó không phải là không khí.
Đôi khi tôi muốn hét thật to để xem có ai trong vũ trụ này buồn cười mà đáp lại không. Nhưng rồi tôi im lặng, vì tôi biết tiếng hét cũng chỉ là một dạng của sự im lặng, chỉ khác ở chỗ nó ồn ào hơn khi cố gắng che đậy khoảng trống mênh mông bên trong.
Cuối cùng thì mọi thứ đều tan. Cà phê nguội, thuốc hết, người yêu cũ đổi số, mẹ già quên tên con trai út, và tôi vẫn đứng đây, viết những dòng chữ này cho một người đọc mà tôi chắc chắn sẽ chẳng bao giờ hiểu tôi đang nói gì. Nhưng mà không sao. Không hiểu mới là đúng. Vì nếu hiểu rồi thì đã chẳng cần phải nói nữa.
Mưa vẫn rơi. Tôi vẫn ướt. Và cái khoảng giữa hai giọt nước ấy, chính là cả một đời người lảm nhảm không đầu không cuối.Xàm
dvyq4Cq.jpg-webp


Những giọt mưa rơi không phải để rơi, mà để nhắc nhở rằng cái ướt át vốn dĩ đã ở trong ta từ lâu, chỉ chờ một cơn gió lạ thổi qua là trỗi dậy thành nỗi nhớ không tên. Tôi đứng đó, giữa ngã tư không đèn, nhìn dòng người chảy ngược chiều thời gian, mỗi bước chân họ là một câu hỏi tôi từng hỏi nhưng quên mất đáp án. Có người bảo cuộc đời là một dòng sông, tôi thấy nó giống cái hố đen hơn: hút hết vào, nhai nuốt, rồi nhổ ra thành những vì sao lẻ loi lập lòe trên bầu trời ký ức.
Tôi đã từng yêu một người không tồn tại. Cô ấy sống trong khoảng trống giữa hai nhịp tim tôi, nơi mà hơi thở vừa rời môi đã hóa thành khói thuốc vấn vít không tan. Mỗi đêm tôi gọi tên cô ấy bằng thứ ngôn ngữ mà ngay cả bóng tối cũng phải lắc đầu bỏ đi vì không hiểu. Tình yêu ấy giống như hạt bụi bay qua tia sáng đèn đường: đẹp, lấp lánh, và tuyệt đối vô nghĩa với cả vũ trụ.
Có lần tôi thử đếm số lần mình chết đi trong một ngày. Kết quả là con số vô hạn, vì mỗi lần nhìn vào gương là một lần linh hồn cũ bị xóa sổ, nhường chỗ cho thằng lạ hoắc đang mỉm cười kiểu khách sáo với chính mình. Tôi sợ nhất là khoảnh khắc tỉnh giấc lúc ba giờ sáng, khi cả thế giới im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng máu mình đang thì thầm phản bội từng tế bào.
Người ta nói tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống là ngu ngốc, vì cuộc sống vốn không có ý nghĩa gì ngoài việc cứ sống. Tôi đồng ý, rồi lại không đồng ý, rồi lại đồng ý với chính sự không đồng ý của mình. Cứ thế xoay vòng như cái quạt trần cũ kỹ, quay mãi mà chẳng làm không khí mát lên được chút nào, chỉ làm rơi thêm vài cánh bụi xuống bàn tay đang cố nắm bắt một thứ gì đó không phải là không khí.
Đôi khi tôi muốn hét thật to để xem có ai trong vũ trụ này buồn cười mà đáp lại không. Nhưng rồi tôi im lặng, vì tôi biết tiếng hét cũng chỉ là một dạng của sự im lặng, chỉ khác ở chỗ nó ồn ào hơn khi cố gắng che đậy khoảng trống mênh mông bên trong.
Cuối cùng thì mọi thứ đều tan. Cà phê nguội, thuốc hết, người yêu cũ đổi số, mẹ già quên tên con trai út, và tôi vẫn đứng đây, viết những dòng chữ này cho một người đọc mà tôi chắc chắn sẽ chẳng bao giờ hiểu tôi đang nói gì. Nhưng mà không sao. Không hiểu mới là đúng. Vì nếu hiểu rồi thì đã chẳng cần phải nói nữa.
Mưa vẫn rơi. Tôi vẫn ướt. Và cái khoảng giữa hai giọt nước ấy, chính là cả một đời người lảm nhảm không đầu không cuối.
Xàm như Xamvn tml ạ
 
Top