Áp lực từ sự Xạo lồn...Mật Mã tối thượng của kẻ Xạo Lồn

_Trình Cá_

Xàm 0 Lít
Ôi, đọc xong bài viết này mà tôi suýt chút nữa là phải quỳ xuống, chắp tay bái lạy "bậc cao nhân" nào đã hạ phàm viết ra những dòng chữ sặc mùi... văn mẫu bán khóa học kỹ năng sống này. Thật là một tuyệt tác của nghệ thuật "thao túng tâm lý" bằng ngôn từ, nơi mà sự tỏ vẻ nguy hiểm được nâng tầm thành một hệ tư tưởng!

Hãy cùng bóc tách cái "mật mã phong thủy nhân sinh" đầy mùi đạo lý này xem nó "thâm trầm" đến mức nào nhé:

1. Biến những điều bình thường thành "Bí kíp võ công"​

Đạo học gọi đó là: Áp lực từ sự hoà nhã - nụ cười và sự chừng mực.
Kinh khủng thật! Cái việc mà người bình thường gọi là "lịch sự và có chừng mực" – một kỹ năng giao tiếp cơ bản được dạy từ thời mẫu giáo – qua ngòi bút của tác giả bỗng chốc biến thành một thứ "Đạo học" thâm sâu cùng cốc. Có vẻ như người viết vừa mới phát hiện ra thế giới này có tồn tại khái niệm "lịch sự" nên phải vội vàng biên ngay một bài để "khai sáng" cho chúng sinh còn đang u muội.

2. Cơn nghiện dùng từ đao to búa lớn​

Bài viết là một bộ sưu tập những từ ngữ nghe thì "kêu" như chuông chùa nhưng rỗng tuếch về mặt thực tế: nào là "khí chất cao cấp nhất", "cốt cách thâm trầm", rồi lại còn "ranh giới phong thủy đỉnh cao"?!

  • Xin hỏi "phong thủy" liên quan gì đến ranh giới giao tiếp ở đây? Hay là mỗi lần người ta mỉm cười là phải xem hướng Đông Nam, tự khắc trong mắt phát ra tia la-ze phong thủy để đối phương không dám suồng sã?
  • Việc cố nhồi nhét chữ "phong thủy", "vận mệnh", "phước báu" vào một chủ đề giao tiếp thông thường chỉ chứng tỏ một điều: Tác giả đang cực kỳ thiếu tự tin vào nội dung mình viết, nên phải mượn thế giới tâm linh, huyền học để hù dọa người đọc.

3. Bản chất của "Uy lực tĩnh lặng": Sự hoang tưởng vị kỷ​

“Tôi lịch thiệp với bạn, đó là giáo dưỡng của tôi. Nhưng đừng vì thế mà lân la suồng sã...”
Đọc đến đây thì cái đuôi "thượng đẳng" đã lòi ra hoàn toàn. Đằng sau cái vỏ bọc "bao dung", "nhìn vạn vật bằng ánh mắt nhu hòa" thực chất là một cái tôi vô cùng to lớn và đầy phán xét.

  • Người có giáo dưỡng thật sự thì người ta lịch thiệp một cách tự nhiên, chẳng ai vừa cười vừa bận rộn phát ra "tín hiệu ngầm" hay dựng "lằn ranh" để bắt người khác phải sợ hãi hay kính nể mình cả.
  • Cái tâm thế "nhìn sâu vào đôi mắt họ — đằng sau nụ cười nhu hòa ấy là một khoảng cách vô hình" nghe giống mô tả một nhân vật phản diện nửa mùa trong truyện ngôn tình hơn là một bậc vĩ nhân. Đó không phải là "uy lực tĩnh lặng", đó là sự đề phòng, cô độc và ảo tưởng rằng cả thế giới đang thèm khát được "lân la suồng sã" với mình.
Tóm lại là:Bài viết này là một minh chứng điển hình cho câu "thùng rỗng kêu to". Tác giả cố gắng dạy người khác cách trở thành "kẻ mạnh" không cần gồng, nhưng trớ trêu thay, cả bài viết lại là một sự "gồng mình" kinh khủng trong việc dùng từ ngữ để tỏ ra mình là bậc cao nhân.

Những người thực sự có cái "tâm tĩnh như mặt nước hồ thu" thì họ bận sống an yên rồi, chứ chẳng rảnh ngồi viết cẩm nang hướng dẫn cách giả vờ cười nhẹ nhàng để người khác phải "tự khắc sinh lòng kính nể" đâu. Bớt đọc văn mẫu đạo lý lại, ra ngoài đời sống thật đi thôi!
 
Top