Mr.Darknet
Bò lái xe
Tao có đăng bài trước nói về chuyện cho anh trai vay tiền.
Cho đến nay bên nhà nội gồm vkck anh trai, chị gái và cha mẹ tao đều chửi tao, coi thường tao, bắt đầu xỉa xói cả vkck tao. Họ vẽ ra vkck tao đầy xấu xa, rẻ nạt. Khiến tao không hiểu nỗi chỉ có bấy nhiêu tại sao họ chà đạp vkck tao ko tiếc lời như vậy. Chẳng lẽ vkck t quỳ gối hai tay dâng tiền xương máu lên cho anh trai họ mới vừa lòng.
Những đêm dài vằng vặt t suy nghĩ mãi. Rồi những giấc ngủ chập chờn ập đến. Tao mơ thấy mình ngày còn bé. Những chuyện từ nhỏ tới lớn hiện ra rõ lắm. Bất chợt tao nhận ra, thì ra chẳng qua họ trọng trưởng khinh thứ chứ chẳng phải vì t bắt viết giấy nợ.
Ngày bé tao không biết là mình bị phân biệt đối xử. Anh trai tao suốt ngày đi chơi đi học, còn tao phải đi chăn bò như một nhiệm vụ hiển nhiên. Tuổi thơ t gắn với đàn bò, rong ruổi ruộng đồng, đi chơi như anh trai là điều xa xỉ.
Đồ anh trai mặc cũ chật, tao mặc lại. Đồ chơi anh chơi chán, mới tới lượt tao chơi. Đồ anh ko xài nữa, t mới có quyền xài. T nhớ anh đc đi học bằng xe đạp, t đi bộ với lý do còn nhỏ. Rồi xe hư, lúc đó cha mẹ t đi mua cây xe đạp mới cóng về cho anh. Rồi kêu t tự mang xe cũ ra tiệm sửa rồi đi. Cha mẹ chưa từng mua riêng cho t món đồ gì nếu ko phải là bất khả kháng. T toàn dùng lại đồ cũ của a trai.
Những điều ấy tao cứ nghĩ là hiển nhiên, vì lúc nào cha mẹ cũng nói “mày còn nhỏ mua sắm chi”.
Rồi tao còn mơ lại giấc mơ hồi đó. Con bò cái đẻ con. Con nghé con chạy nhảy theo đàn bò hàng xóm không về chuồng khiến bò mẹ cũng chạy tứ tung theo nghé con. Tao về nói anh trai ra cùng tao đuổi mẹ con bò về vì trời gần tối rồi. Anh trai nói tao ra đuổi trước đi rồi ra sau. Tao thật thà cũng nghe ra cố sức mãi đến tối mịt mới lùa đc bò về cực như trời đày.
Về nhà thấy anh trai đang ở trong nhà mở phim lẻ xem cùng thằng bạn hàng xóm. Tao tức quá cầm cây roi chăn bò vụt luôn anh trai một cái. Anh trai t liền đấm đá tao thùi thụi t đau tức hông muốn nín thở.
Cha t về hỏi, t kể với cha, tưởng ông sẽ bênh t, nào ngờ cha t cầm lun cán chổi vụt t tiếp một trận đừ đẫn, mẹ t thì chửi nói t mất dạy, lỗi t chăn bò không xong còn về đánh anh. Lúc đó chỉ có chị gái là ném t chai dầu cho t tự thoa. Còn lại cả nhà bỏ đi ăn tối như không có chuyện gì. Cha t còn hăm doạ kêu cho tao khỏi ăn cơm.
Lúc ấy tao 11t, cũng đã biết tự ái, ko ai nói t ăn cơm nên t cũng nhịn luôn, khuya đói xuống lục cơm nguội ăn.
Rồi như thế cứ lớn lên với đầy rẫy những chuyện tương tự kiểu thế. Nhưng t chẳng phân bì vì cứ nghĩ là bình thườn, là do t sai, là do t ngu, là do t kém cỏi,…
Giờ mới thấy về ngoại hình anh trai t cao lớn, đẹp mã hơn. Học hành cũng giỏi hơn, đậu trường chuyên. Anh trai hoạt bát hơn. Là niềm tự hào của gia đình.
Còn t thấp còi, da đen nhẻm. Tuổi dậy thì mụn mọc chi chít đến nỗi bạn bè nói nhìn mặt t sợ. Cha mẹ cũng chưa từng quan tâm tới điều ấy, họ ko dẫn t đi chữa trị như khi chị gái bị mụn. Thậm chí cái năm tết lúc t học lớp 9. Cha t còn dặn tao có khách thì t phải xuống bếp đi, không được để khách nhìn thấy.
Lúc ấy t vừa tự ti, vừa tủi thân nhưng không tuổi thân bằng ngay lúc này, lúc t đang hồi tưởng và viết ra những dòng này. Khi mà t đã hiểu chuyện.
Bây giờ t cũng khá giả, vkck t 1 tháng thu nhập trên dưới 40. Nhưng anh trai vẫn hơn, anh kinh doanh vkck tháng thu nhập cũng phải gần 100. Chị cả cũng lấy chồng giàu nhà cửa bề thế, cũng sống tốt hơn vợ ck tao. Còn vkck tao vẫn thuê nhà ở riêng, chưa có nhà cửa hẳn hoi. Bởi vậy cha mẹ càng coi thường vkck tao.
Họ chưa bao giờ coi trọng tao. Nếu ví gia đình tao là cái nhà. Thì bản thân tao chính là cái hố xí. Chính là bộ phận rẻ mạt, thối tha nhất. Những lúc họ ngồi lại với nhau, họ sẽ đem tao ra để chửi, để xỉa xói, để phán xét cho sướng miệng, cho hả dạ họ.
Giả sử đổi ngược lại, tao đi vay thì họ sẽ chửi t không chủ động viết giấy, đợi anh nói ..etc..
Tao chưa dám kể với vợ về vị trí của mình trong gia đình. T sợ vk buồn. Lỡ vk ko hiểu mà gây chuyện to thêm.
T cứ ôm nỗi dằng vặt này mà chịu đựng 1 mình, chỉ biết lên đây tâm sự.
Cho đến nay bên nhà nội gồm vkck anh trai, chị gái và cha mẹ tao đều chửi tao, coi thường tao, bắt đầu xỉa xói cả vkck tao. Họ vẽ ra vkck tao đầy xấu xa, rẻ nạt. Khiến tao không hiểu nỗi chỉ có bấy nhiêu tại sao họ chà đạp vkck tao ko tiếc lời như vậy. Chẳng lẽ vkck t quỳ gối hai tay dâng tiền xương máu lên cho anh trai họ mới vừa lòng.
Những đêm dài vằng vặt t suy nghĩ mãi. Rồi những giấc ngủ chập chờn ập đến. Tao mơ thấy mình ngày còn bé. Những chuyện từ nhỏ tới lớn hiện ra rõ lắm. Bất chợt tao nhận ra, thì ra chẳng qua họ trọng trưởng khinh thứ chứ chẳng phải vì t bắt viết giấy nợ.
Ngày bé tao không biết là mình bị phân biệt đối xử. Anh trai tao suốt ngày đi chơi đi học, còn tao phải đi chăn bò như một nhiệm vụ hiển nhiên. Tuổi thơ t gắn với đàn bò, rong ruổi ruộng đồng, đi chơi như anh trai là điều xa xỉ.
Đồ anh trai mặc cũ chật, tao mặc lại. Đồ chơi anh chơi chán, mới tới lượt tao chơi. Đồ anh ko xài nữa, t mới có quyền xài. T nhớ anh đc đi học bằng xe đạp, t đi bộ với lý do còn nhỏ. Rồi xe hư, lúc đó cha mẹ t đi mua cây xe đạp mới cóng về cho anh. Rồi kêu t tự mang xe cũ ra tiệm sửa rồi đi. Cha mẹ chưa từng mua riêng cho t món đồ gì nếu ko phải là bất khả kháng. T toàn dùng lại đồ cũ của a trai.
Những điều ấy tao cứ nghĩ là hiển nhiên, vì lúc nào cha mẹ cũng nói “mày còn nhỏ mua sắm chi”.
Rồi tao còn mơ lại giấc mơ hồi đó. Con bò cái đẻ con. Con nghé con chạy nhảy theo đàn bò hàng xóm không về chuồng khiến bò mẹ cũng chạy tứ tung theo nghé con. Tao về nói anh trai ra cùng tao đuổi mẹ con bò về vì trời gần tối rồi. Anh trai nói tao ra đuổi trước đi rồi ra sau. Tao thật thà cũng nghe ra cố sức mãi đến tối mịt mới lùa đc bò về cực như trời đày.
Về nhà thấy anh trai đang ở trong nhà mở phim lẻ xem cùng thằng bạn hàng xóm. Tao tức quá cầm cây roi chăn bò vụt luôn anh trai một cái. Anh trai t liền đấm đá tao thùi thụi t đau tức hông muốn nín thở.
Cha t về hỏi, t kể với cha, tưởng ông sẽ bênh t, nào ngờ cha t cầm lun cán chổi vụt t tiếp một trận đừ đẫn, mẹ t thì chửi nói t mất dạy, lỗi t chăn bò không xong còn về đánh anh. Lúc đó chỉ có chị gái là ném t chai dầu cho t tự thoa. Còn lại cả nhà bỏ đi ăn tối như không có chuyện gì. Cha t còn hăm doạ kêu cho tao khỏi ăn cơm.
Lúc ấy tao 11t, cũng đã biết tự ái, ko ai nói t ăn cơm nên t cũng nhịn luôn, khuya đói xuống lục cơm nguội ăn.
Rồi như thế cứ lớn lên với đầy rẫy những chuyện tương tự kiểu thế. Nhưng t chẳng phân bì vì cứ nghĩ là bình thườn, là do t sai, là do t ngu, là do t kém cỏi,…
Giờ mới thấy về ngoại hình anh trai t cao lớn, đẹp mã hơn. Học hành cũng giỏi hơn, đậu trường chuyên. Anh trai hoạt bát hơn. Là niềm tự hào của gia đình.
Còn t thấp còi, da đen nhẻm. Tuổi dậy thì mụn mọc chi chít đến nỗi bạn bè nói nhìn mặt t sợ. Cha mẹ cũng chưa từng quan tâm tới điều ấy, họ ko dẫn t đi chữa trị như khi chị gái bị mụn. Thậm chí cái năm tết lúc t học lớp 9. Cha t còn dặn tao có khách thì t phải xuống bếp đi, không được để khách nhìn thấy.
Lúc ấy t vừa tự ti, vừa tủi thân nhưng không tuổi thân bằng ngay lúc này, lúc t đang hồi tưởng và viết ra những dòng này. Khi mà t đã hiểu chuyện.
Bây giờ t cũng khá giả, vkck t 1 tháng thu nhập trên dưới 40. Nhưng anh trai vẫn hơn, anh kinh doanh vkck tháng thu nhập cũng phải gần 100. Chị cả cũng lấy chồng giàu nhà cửa bề thế, cũng sống tốt hơn vợ ck tao. Còn vkck tao vẫn thuê nhà ở riêng, chưa có nhà cửa hẳn hoi. Bởi vậy cha mẹ càng coi thường vkck tao.
Họ chưa bao giờ coi trọng tao. Nếu ví gia đình tao là cái nhà. Thì bản thân tao chính là cái hố xí. Chính là bộ phận rẻ mạt, thối tha nhất. Những lúc họ ngồi lại với nhau, họ sẽ đem tao ra để chửi, để xỉa xói, để phán xét cho sướng miệng, cho hả dạ họ.
Giả sử đổi ngược lại, tao đi vay thì họ sẽ chửi t không chủ động viết giấy, đợi anh nói ..etc..
Tao chưa dám kể với vợ về vị trí của mình trong gia đình. T sợ vk buồn. Lỡ vk ko hiểu mà gây chuyện to thêm.
T cứ ôm nỗi dằng vặt này mà chịu đựng 1 mình, chỉ biết lên đây tâm sự.