tuannguyentran
Địt xong chạy
Giờ mà vẫn có người còn tin câu chuyện "NGƯỜI MIỀN NAM KHÔNG BIẾT DỰ TRỮ LƯƠNG THỰC". Nghe buồn cười. Đúng là mấy con ếch ngồi đáy giếng. Cả đời không đi đâu. Tôi xuống miền Tây Nam Bộ làm nghiên cứu, nông dân miền Tây tích trữ lúa gạo đủ ăn cho mùa vụ kế tiếp. Mà việc dự trữ lương thực của nông dân là điều phổ quát trong xã hội nông nghiệp đã được ghi nhận ở Đông Nam Á, vì người nông dân phải đối đầu thảm họa thiên nhiên như hạn hán, lũ lụt mất mùa, dịch bệnh, cướp bóc, tô thuế, vì thế dự trữ lương thực để phòng tránh rủi ro.
Người dân miền Bắc biết dự trữ lương thực đâu có gì đáng tự hào đâu. Vì đây là thực hành văn hóa thôi, khi mà sống ở đồng bằng sông Hồng luôn gặp thách thức bởi thảm hoa thiên nhiên gây ra mất mùa, đất đai nhỏ hẹp, không rộng như Đồng bằng sông Cửu Long. Chưa kể những quá khứ đau thương bởi thực dân xâm chiếm gây ra nạn đói và chiến tranh liên miên.
Học giả Nguyễn Hiến Lê lúc sinh thời xuống xứ Đồng Tháp Mười phải ca thán rằng người dân miền Bắc làm nông ngoài đó không đủ ăn phải vào miền Nam khai khẩn đất hoang. Một thời kênh rạch, dòng sông Tây Nam Bộ chỉ cần dùng tay xúc cái là cá ghẹ đầy thuyền, sống phiêu diêu tự tại như Sơn Nam và Đoàn Giỏi miêu tả thì việc dự trữ của nông dân Nam bộ quá dư là điều không cần thiết, mà chỉ là dự trữ vừa đủ
Mà đã đọc thì làm ơn đọc hết. Đó là câu chuyện tôi kể về đời sống Tây Nam Bộ. Còn thành phố Hồ Chí Minh lại là câu chuyện khác. Nếu nói thành phố Hồ Chí Minh đại diện cho người dân miền Nam sai bét. Thành phố này tập hợp đủ dân tứ xứ từ miền Bắc, miền Trung, miền Nam, Cao Miên, Hoa, ..v..v.. Bạn vào một con hẻm trong thành phố này, trong hẻm toàn dân nói giọng Quảng Ngãi thì không ngạc nhiên gì. Đi ăn tô bún cá ở chợ cũ quận 1 thì người bán tô bún cá cho bạn nói giọng Bắc đặc sệt cứ nghĩ anh em hàng xóm. Tóm lại đây là vùng tứ xứ. Vì thế những người chen chúc đi siêu thị hôm qua chắc gì không có người nói giọng Bắc hay nói giọng miền Trung? Mà sao cứ phải đổ thừa dân miền Nam nhỉ? Điều phi lý là chắc gì những người đi siêu thị đó không biết dự trữ lương thực? Họ đã dự trữ lương thực từ trước nhưng muốn mua thêm để dự trữ vì sợ không mua được nữa thì sao? Chẳng có gì để đoán được hết. Nên phải DÈ CHỪNG PHÁN ĐOÁN.
Mặt khác, tôi đề xuất khái niệm mà bạn tôi nói cho tôi nghe là khái niệm "NHÀ GIÀU CHỐNG DỊCH". Cái việc nhìn đơn lẻ vấn đề văn hóa vùng miền, mà không nhìn thêm ở góc độ giai cấp thì là thiếu xót. Vì NHÀ GIÀU CHỐNG DỊCH thường sẽ phát ngôn là "dịch bênh vài tháng mà đã lo, sao không biết mua đồ dự trữ, sao không đặt hàng tới ship.v..v.."
Ở thành phố Hồ Chí Minh, rất nhiều người NGHÈO LAO ĐỘNG TỰ DO. Những người này không được trả lương theo tháng, mà trả theo ngày, vì thế có bao nhiêu tiền thì phải sử dụng mua đồ ăn, trả tiền phòng trọ theo ngày. Vì thế khi mà khủng hoảng xảy ra thì tiền đâu họ xoay để đi đặt đồ.
Chưa kể, ghi nhận là đặt hàng coopmart online tại thành phố có hiện tượng không đặt được vì quá tải đơn hàng, không có thịt chỉ có rau, không thể ship vì quá tải, ..v.v. Vì thế việc người ta phải liều mạng ra đường tới siêu thị mua đồ là điều bất khá khảng vì đặt online không được, biết làm sao giờ?
NHÀ GIÀU CHỐNG DỊCH sẽ là khái niệm thời thượng để đánh dấu một tư duy vĩ đại tầm cỡ trên mạng xã hội Facebook.
Người dân miền Bắc biết dự trữ lương thực đâu có gì đáng tự hào đâu. Vì đây là thực hành văn hóa thôi, khi mà sống ở đồng bằng sông Hồng luôn gặp thách thức bởi thảm hoa thiên nhiên gây ra mất mùa, đất đai nhỏ hẹp, không rộng như Đồng bằng sông Cửu Long. Chưa kể những quá khứ đau thương bởi thực dân xâm chiếm gây ra nạn đói và chiến tranh liên miên.
Học giả Nguyễn Hiến Lê lúc sinh thời xuống xứ Đồng Tháp Mười phải ca thán rằng người dân miền Bắc làm nông ngoài đó không đủ ăn phải vào miền Nam khai khẩn đất hoang. Một thời kênh rạch, dòng sông Tây Nam Bộ chỉ cần dùng tay xúc cái là cá ghẹ đầy thuyền, sống phiêu diêu tự tại như Sơn Nam và Đoàn Giỏi miêu tả thì việc dự trữ của nông dân Nam bộ quá dư là điều không cần thiết, mà chỉ là dự trữ vừa đủ
Mà đã đọc thì làm ơn đọc hết. Đó là câu chuyện tôi kể về đời sống Tây Nam Bộ. Còn thành phố Hồ Chí Minh lại là câu chuyện khác. Nếu nói thành phố Hồ Chí Minh đại diện cho người dân miền Nam sai bét. Thành phố này tập hợp đủ dân tứ xứ từ miền Bắc, miền Trung, miền Nam, Cao Miên, Hoa, ..v..v.. Bạn vào một con hẻm trong thành phố này, trong hẻm toàn dân nói giọng Quảng Ngãi thì không ngạc nhiên gì. Đi ăn tô bún cá ở chợ cũ quận 1 thì người bán tô bún cá cho bạn nói giọng Bắc đặc sệt cứ nghĩ anh em hàng xóm. Tóm lại đây là vùng tứ xứ. Vì thế những người chen chúc đi siêu thị hôm qua chắc gì không có người nói giọng Bắc hay nói giọng miền Trung? Mà sao cứ phải đổ thừa dân miền Nam nhỉ? Điều phi lý là chắc gì những người đi siêu thị đó không biết dự trữ lương thực? Họ đã dự trữ lương thực từ trước nhưng muốn mua thêm để dự trữ vì sợ không mua được nữa thì sao? Chẳng có gì để đoán được hết. Nên phải DÈ CHỪNG PHÁN ĐOÁN.
Mặt khác, tôi đề xuất khái niệm mà bạn tôi nói cho tôi nghe là khái niệm "NHÀ GIÀU CHỐNG DỊCH". Cái việc nhìn đơn lẻ vấn đề văn hóa vùng miền, mà không nhìn thêm ở góc độ giai cấp thì là thiếu xót. Vì NHÀ GIÀU CHỐNG DỊCH thường sẽ phát ngôn là "dịch bênh vài tháng mà đã lo, sao không biết mua đồ dự trữ, sao không đặt hàng tới ship.v..v.."
Ở thành phố Hồ Chí Minh, rất nhiều người NGHÈO LAO ĐỘNG TỰ DO. Những người này không được trả lương theo tháng, mà trả theo ngày, vì thế có bao nhiêu tiền thì phải sử dụng mua đồ ăn, trả tiền phòng trọ theo ngày. Vì thế khi mà khủng hoảng xảy ra thì tiền đâu họ xoay để đi đặt đồ.
Chưa kể, ghi nhận là đặt hàng coopmart online tại thành phố có hiện tượng không đặt được vì quá tải đơn hàng, không có thịt chỉ có rau, không thể ship vì quá tải, ..v.v. Vì thế việc người ta phải liều mạng ra đường tới siêu thị mua đồ là điều bất khá khảng vì đặt online không được, biết làm sao giờ?
NHÀ GIÀU CHỐNG DỊCH sẽ là khái niệm thời thượng để đánh dấu một tư duy vĩ đại tầm cỡ trên mạng xã hội Facebook.