Giận; nhưng vẫn phải hát cùng nhau [Fleetwood Mac]

raviclee

Chúa tể đa cấp
Đó là Fleetwood Mac;

Stevie Nicks viết Silver Springs cho Lindsey Buckingham sau khi hai người chia tay — trong khi vẫn phải tiếp tục đi tour và đứng chung sân khấu mỗi đêm.
Sau đó, chính Lindsey là người đề nghị gạt bài hát này ra khỏi album Rumours.

Nhưng; 20 năm sau, trong đêm tái hợp của Fleetwood Mac, Stevie cuối cùng cũng hát Silver Springs; chỉ để Lindsey thẳng và đáp lại trong đau đớn:
Không phải để hoài niệm — mà để nói hết sự thật.

"You'll never get away from the sound of the woman that loves you".
“Anh sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi thanh âm của người đã từng yêu anh.”

Làm nhớ Lê Uyên & Phương.

Một chuyện tình khép lại, nhưng chắc chưa từng kết thúc bao giờ .



I'll follow you down
'til the sound of my voice will haunt you, haunt you,
You'll never get away from the sound of the woman that loves you,
 
Sửa lần cuối:
  • Vodka
Reactions: Ftm
Khi đã trở thành tín đồ nghệ thuật, họ còn biết đối xử với cơn giận thế nào khi chính nó đã trở thành một thứ nghệ thuật?
Chỉ có điều Silver spring biết cách tồn tại với sự chia cắt về tâm hồn, Lê Uyên-Phương sinh ra để dành cho nhau, tạo ra nhau..cho nên sự chia lìa của họ đồng nghĩa với cái chết, một màn tự hủy đau lòng
Nó lớn và sâu đến mức khi Phương chết, ông ấy đã mang theo cả linh hồn của Lê Uyên cùng với Dạ khúc cho tình nhân xuống dưới Vũng lầy
 
Sửa lần cuối:
Khi đã trở thành tín đồ nghệ thuật, họ còn biết đối xử với cơn giận thế nào khi chính nó đã trở thành một thứ nghệ thuật?
Chỉ có điều Silver spring biết cách tồn tại với sự chia cắt về tâm hồn, Lê Uyên-Phương sinh ra để dành cho nhau, tạo ra nhau..cho nên sự chia lìa của họ đồng nghĩa với cái chết, một màn tự hủy đau lòng
Nó lớn và sâu đến mức khi Phương chết, ông ấy đã mang theo cả linh hồn của Lê Uyên cùng với Dạ khúc cho tình nhân xuống dưới Vũng lầy
Cuộc sống có trăm cái khổ;
Cái lụy tình là cái khốn nạn nhất.
 
Cuộc sống có trăm cái khổ;
Cái lụy tình là cái khốn nạn nhất.
Ừ.Cuộc sống có trăm nghìn nhánh khổ. Nhưng mà tôi nghĩ mãi không ra: một người luỵ tình có thực sự là vì yêu người không? Hay vì họ không thể tìm được mảnh vá ý nghĩa nào khác cho cuộc đời mình? Và khi chấp nhận sống với một bản thể tả tơi như vậy, họ không còn luỵ tình nữa, đơn giản là họ đồng ý đánh mất bản thân mình, khiến cho tôi nghĩ rằng chính cơn đau ấy lại là một thứ khoái cảm riêng

"Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần, còn vùi sâu, còn vùi sâu
Trong ngao ngán không dứt hết cơn cơn ê chề
Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần, còn vùi sâu, còn vùi sâu
Trong ngao ngán không dứt hết một lần đau."
------
Về sau bà Lê Uyên cũng tìm được cho mình một bến bờ khác, cũng giống như bà chấp nhận rằng cái tên Lê Uyên-Phương đã chết, và để những ngày ấy lụi tàn.
 
Sửa lần cuối:
Ừ.Cuộc sống có trăm nghìn nhánh khổ. Nhưng mà tôi nghĩ mãi không ra: một người luỵ tình có thực sự là vì yêu người không? Hay vì họ không thể tìm được mảnh vá ý nghĩa nào khác cho cuộc đời mình? Và khi chấp nhận sống với một bản thể tả tơi như vậy, họ không còn luỵ tình nữa, đơn giản là họ đồng ý đánh mất bản thân mình, khiến cho tôi nghĩ rằng chính cơn đau ấy lại là một thứ khoái cảm riêng

"Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần, còn vùi sâu, còn vùi sâu
Trong ngao ngán không dứt hết cơn cơn ê chề
Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần, còn vùi sâu, còn vùi sâu
Trong ngao ngán không dứt hết một lần đau."
------
Về sau bà Lê Uyên cũng tìm được cho mình một bến bờ khác, cũng giống như bà chấp nhận rằng cái tên Lê Uyên-Phương đã chết, và để những ngày ấy lụi tàn.
Tôi và bạn đã chính thức "has been";
Mình lỗ thời rồi
Như đám hippies xa xôi;

thôi thì cuộc sống phải thế;
biết sao dc
 
  • Vodka
Reactions: Ftm
Tôi và bạn đã chính thức "has been";
Mình lỗ thời rồi
Như đám hippies xa xôi;

thôi thì cuộc sống phải thế;
biết sao dc
Chúng mình có thể “has been” nhưng âm nhạc có linh hồn. Và tôi nghĩ trào lưu đi qua, linh hồn thì ở lại.
Mỗi thời đại đều để lại một lớp ký ức rất thật, và nếu nó sinh ra từ thân phận con người thì nó vẫn còn nguyên đấy, chỉ là, không còn dành cho số đông nữa mà thôi
Giống như Rust Belt vậy, nhà máy đóng cửa, một thời vàng son đã khép, nhưng tình yêu, nỗi buồn và những câu chuyện về con tàu ma han rỉ bất chợt vọng về khi tôi nghe một bài hát giữa đêm.
Có lẽ không phải là bọn mình lỗi thời, mà lỗi thời cũng chẳng sao bạn ạ
 
Top