Chiquaqua
Thôi vậy thì bỏ
"NGƯỜI BẠN GẶP, CHÍNH LÀ NGƯỜI BẠN CẦN GẶP.
Trong đời này, không có cuộc gặp gỡ nào là ngẫu nhiên.
Mỗi người bước vào cuộc đời bạn đều mang theo một nhân duyên, một món nợ, một bài học hoặc một sự trợ duyên đã được gieo từ rất lâu.
Người làm bạn hạnh phúc không phải vô cớ.
Người khiến bạn đau khổ cũng không phải tình cờ.
Đừng vội hỏi:
“Tại sao lại là người ấy?”
Hãy hỏi:
“Người ấy đang giúp mình thấy ra điều gì?”
Có những người đến để trả ơn.
Có những người đến để đòi nợ.
Có những người đến để dạy bạn một bài học mà không một vị thầy nào có thể dạy.
Người phản bội khiến bạn thấy mình còn chấp vào niềm tin.
Người xem thường bạn khiến bạn thấy mình còn khao khát được công nhận.
Người nóng giận khiến bạn thấy trong tâm mình vẫn còn sân hận.
Người tham lam khiến bạn thấy lòng tham trong chính mình.
Mỗi người đều là một tấm gương.
Điều làm bạn khó chịu nơi người khác, rất có thể chính là điều mà tâm bạn vẫn chưa vượt qua.
Đạo Phật không dạy bạn sửa người.
Đạo Phật dạy bạn quay lại nhìn chính mình.
Nếu gặp người nóng nảy, đừng vội trách họ.
Hãy nhìn xem:
Ai đang nổi giận?
Nếu gặp người lừa dối, đừng chỉ nhìn lỗi của họ.
Hãy nhìn xem:
Ai đang đau?
Ai đang chấp?
Ai đang mong cầu?
Khi quay lại soi chiếu như vậy, bạn sẽ nhận ra người khổ nhất không phải là người đối diện, mà là chính cái tâm đang bị lôi kéo bởi tham, sân, si.
Người khác chỉ là duyên.
Khổ hay không là do tâm mình khởi.
Đức Phật dạy rằng mọi pháp đều do duyên sinh.
Duyên đủ thì gặp.
Duyên hết thì xa.
Không ai có thể giữ một người mà nhân duyên đã cạn.
Cũng không ai có thể ngăn một cuộc gặp khi nhân duyên đã chín muồi.
Cho nên…
Đừng chạy theo một ai.
Đừng oán trách một ai.
Đừng cố thay đổi một ai.
Việc quan trọng nhất là chuyển hóa chính mình.
Khi tâm còn đầy phiền não, bạn sẽ tiếp tục gặp những nhân duyên giúp bạn học bài học ấy.
Khi tâm dần thanh tịnh, những nhân duyên cũ sẽ tự khép lại.
Không phải vì thế giới thay đổi.
Mà vì chính bạn đã khác.
Đến một ngày, bạn sẽ hiểu:
Người đến không phải để ở mãi.
Người đi cũng không phải để trừng phạt bạn.
Tất cả đều là những vị thầy mang hình tướng khác nhau.
Họ đến để giúp bạn nhìn thấy chính mình.
Khi đã thấy được mình, mọi cuộc gặp gỡ đều trở thành thiện duyên.
Bởi cuối cùng, người cần gặp nhất trong cuộc đời này… chưa bao giờ là người khác.
Mà chính là bản tâm thanh tịnh của chính mình.
Người bạn gặp là nhân duyên.
Điều bạn thấy nơi họ là tấm gương.
Điều bạn quay về được nơi chính mình, đó mới là con đường giải thoát."
-st-
Trong đời này, không có cuộc gặp gỡ nào là ngẫu nhiên.
Mỗi người bước vào cuộc đời bạn đều mang theo một nhân duyên, một món nợ, một bài học hoặc một sự trợ duyên đã được gieo từ rất lâu.
Người làm bạn hạnh phúc không phải vô cớ.
Người khiến bạn đau khổ cũng không phải tình cờ.
Đừng vội hỏi:
“Tại sao lại là người ấy?”
Hãy hỏi:
“Người ấy đang giúp mình thấy ra điều gì?”
Có những người đến để trả ơn.
Có những người đến để đòi nợ.
Có những người đến để dạy bạn một bài học mà không một vị thầy nào có thể dạy.
Người phản bội khiến bạn thấy mình còn chấp vào niềm tin.
Người xem thường bạn khiến bạn thấy mình còn khao khát được công nhận.
Người nóng giận khiến bạn thấy trong tâm mình vẫn còn sân hận.
Người tham lam khiến bạn thấy lòng tham trong chính mình.
Mỗi người đều là một tấm gương.
Điều làm bạn khó chịu nơi người khác, rất có thể chính là điều mà tâm bạn vẫn chưa vượt qua.
Đạo Phật không dạy bạn sửa người.
Đạo Phật dạy bạn quay lại nhìn chính mình.
Nếu gặp người nóng nảy, đừng vội trách họ.
Hãy nhìn xem:
Ai đang nổi giận?
Nếu gặp người lừa dối, đừng chỉ nhìn lỗi của họ.
Hãy nhìn xem:
Ai đang đau?
Ai đang chấp?
Ai đang mong cầu?
Khi quay lại soi chiếu như vậy, bạn sẽ nhận ra người khổ nhất không phải là người đối diện, mà là chính cái tâm đang bị lôi kéo bởi tham, sân, si.
Người khác chỉ là duyên.
Khổ hay không là do tâm mình khởi.
Đức Phật dạy rằng mọi pháp đều do duyên sinh.
Duyên đủ thì gặp.
Duyên hết thì xa.
Không ai có thể giữ một người mà nhân duyên đã cạn.
Cũng không ai có thể ngăn một cuộc gặp khi nhân duyên đã chín muồi.
Cho nên…
Đừng chạy theo một ai.
Đừng oán trách một ai.
Đừng cố thay đổi một ai.
Việc quan trọng nhất là chuyển hóa chính mình.
Khi tâm còn đầy phiền não, bạn sẽ tiếp tục gặp những nhân duyên giúp bạn học bài học ấy.
Khi tâm dần thanh tịnh, những nhân duyên cũ sẽ tự khép lại.
Không phải vì thế giới thay đổi.
Mà vì chính bạn đã khác.
Đến một ngày, bạn sẽ hiểu:
Người đến không phải để ở mãi.
Người đi cũng không phải để trừng phạt bạn.
Tất cả đều là những vị thầy mang hình tướng khác nhau.
Họ đến để giúp bạn nhìn thấy chính mình.
Khi đã thấy được mình, mọi cuộc gặp gỡ đều trở thành thiện duyên.
Bởi cuối cùng, người cần gặp nhất trong cuộc đời này… chưa bao giờ là người khác.
Mà chính là bản tâm thanh tịnh của chính mình.
Người bạn gặp là nhân duyên.
Điều bạn thấy nơi họ là tấm gương.
Điều bạn quay về được nơi chính mình, đó mới là con đường giải thoát."
-st-