Thế này cho gọn nhé! có 2 hướng tùy thuộc vào cái m muốn:
1. M muốn đổ lỗi và đ muốn tiền.
Cần đơn đập lên mặt bàn nó và chửi to cho mọi người nghe :" thằng đầu moi ngược ( nếu hói), M làm sếp bố m hơi lâu r đấy."
2. Ngưng đổ lỗi. Suy nghĩ tích cực lên và hành động.
- 1 nó càng gây khó m càng có cơ hôi thể hiện năng lực, càng hay. Trừ khi m ngu thật. Còn nếu việc đó quá khoai đến mức thằng ngon nhất công ty cũng chịu thì cũng chả sao. Miễn là thể hiện được rằng " bố m thua trong thế thắng" sau khi đã thực sự cố gắng và chắc chắn đến bố sếp cũng ko làm đc như m.
- Thắng sếp mới không phải là người duy nhất có quyền công nhận hay không năng lực của m. Thằng Sếp bảo m ngu, trong khi sự thật tất cả đồng nghiệp công nhận m làm như thế là bá đạo lắm rồi thì bố ổng cũng ko dám đuổi, phạt, trừ lương hay công khai phê bình mày lâu dài. Vì nếu ổng làm thiếu khách quan công khai như vậy, nhân viên đ có động lực, ổng sẽ sớm từ Sếp mới thành Sếp cũ.
- Nhớ rằng thằng sếp cũ có thể ra đi thì thằng này cũng có thể. Nếu m lì lợm và thật sự có năng lực và ảnh hưởng tốt đến thái độ và tinh thần làm việc của nhân viên khác. Ổng có cố tình hành m hiện tại thì sớm muộn ổng cũng đi sớm.
- Khi ổng chê, kể cả chê sai hay chê vô lý thì ổng vẫn đúng cho đến khi ổng bị nghỉ việc. Đấy là nguyên tắc. Không phàn nàn. Việc Sếp giao là tốt thượng, việc của m không phải trọng tài phân giải đúng sai, cũng ko phải là nêu lý do sao nó khó, mà là làm thế nào để làm được nó. Làm đc nó rồi mà công việc vẫn như L thì Sếp chịu trách nhiệm, hoặc m k làm đc mà cả công ty cũng đ ai làm đc thì cũng là do thằng sếp ngu.
- Nhớ là ko nói xấu Sếp dù nó có khốn nạn đến đâu. Nếu muốn nói xấu thì phải khéo léo, mượn dao giết người, khen mà thành kích động chê. Thể hiện ra ngoài mình hiền lành, cam chịu nhưng thực chất để người khác nhìn vào đó mà bị kích động phản Sếp.
Nói chung người có năng lực và ảnh hưởng tốt đến tập thể thì m ko việc gì phải sợ bố con thằng nào. Tao ko nói chuyện công ty nhà nước nhé