Cảnh báo lừa đảo‼️ Hà Nội-Chiếc ‘áo mới’ và cú giãn dân… mất hồn

tradaduongphen

Bò lái xe
French-Southern-Territories
*Chuyện Vỉa Hè
*Ông Tư Sài Gòn


Sáng nay ngồi quán cà phê cóc, nghe mấy cha xe ôm bàn tán chuyện Hà Nội chuẩn bị “thay áo mới” mà tui suýt sặc ly cà phê vợt. Thiệt tình, nghe xong cái số 860,000 dân phải “đi chỗ khác chơi” để dành đất cho siêu dự án, tui thấy nó… ky huyền kỳ, cân sắc cấn… sao sao đó!

Hà Nội sẽ di dời hàng trăm ngàn người dân ở khu vực hồ Tây và phụ cận. (Hình: Hữu Hưng/Cafef.vn)
Mấy cha định dời dân đi thiệt hay định diễn lại vở “vạn lý trường chinh” thời công nghệ 4.0 cho bà con coi chơi vậy?


Lại nữa, mấy lão “chiên da” bữa nay lại còn “xổ” lùng bùng tiếng Tây, tiếng Tàu, lôi cả Bắc Kinh, Hán Thành với Đông Kinh ra để làm bài học kinh nghiệm, để cho thiên hạ thấy sự “uyên bác” của họ.

Bà con nghe thấy “oai” không? Để tui kể cho nghe, mấy lão học được cái gì nghen.

Bài học “ngoại” và cái thực tế “nội”

Mấy ông quy hoạch bảo là nhìn qua bên Hán Thành (Seoul), hồi đó họ cũng dời dân rần rần để cải tạo sông Hán, giờ thủ đô họ đẹp như mơ. Rồi nhìn qua Đông Kinh (Tokyo), họ làm giao thông ngầm, nhà cao tầng nén lại để chừa chỗ cho công viên, nhìn thấy đã con mắt.

Nghe thì xuôi tai lắm, cứ như sắp đưa Hà Nội lên thiên đường “rực rỡ” luôn chứ chẳng chơi.

Nhưng nghe tui nói nè mấy cha nội. Hán Thành hay Đông Kinh người ta làm được là vì cái bụng giao thông công cộng của họ chạy rầm rầm như sấm bên tai, vừa bước ra cửa là có tàu điện ngầm nó rước mông lên ngồi đàng hoàng. Còn bên mình, cái đường sắt trên cao làm có mấy cây số mà dây dưa mười mấy năm trời, giờ đòi học Đông Kinh dời dân ra ngoại ô thì bà con đi làm bằng cái gì? Chẳng lẽ sắm mỗi người một cái chổi như Harry Potter để bay vô trung tâm đi làm hả mấy cha nội?

“Ông Tư ơi, bên Nhật họ đi làm bằng tàu điện sướng rên, còn tui mà bị dời ra Mê Linh thì chắc mỗi ngày tui phải cúng cho trạm xăng cả xấp vé số quá!” – Ông Sáu bán vé số kế bên chêm vô một câu, mặt mày méo xệch như bánh bao chiều.

Dời dân hay là dời “nồi cơm”?

Bà con coi, dời 860,000 dân chớ đâu phải “dời” mấy người biểu tình chống Trung Quốc từ lề đường lên xe buýt đâu, mà cứ hai thằng công an nắm tay, hai thằng xách chân quăng lên xe cái đụi là xong chuyện. Đây là di chuyển cả một hệ sinh thái sống, từ bà bán trà đá tới ông sửa xe, từ cái tiệm bún chửi tới gánh xôi đêm.

À, mà bà bún chửi chưa chắc đã đi à nghe. Tui hỏi bả, bả nói chờ bà chửi xong rồi tính. Mà bả chửi khách từ mở cửa cho đến lúc đóng cửa, ngày này qua tháng nọ, biết đến khi nào mới xong?

Nhìn vô mấy cái bài học kinh nghiệm đó mà tui lo sốt vó. Lo là lo mấy ổng chỉ học được cái “vỏ” bên ngoài là giải tỏa cho nhanh để lấy đất, còn cái “ruột” là an sinh xã hội cho người dân thì học chưa tới nơi tới chốn. Di dân kiểu Hán Thành mà thu nhập kiểu Việt Nam thì chỉ có nước… húp cháo hành thay cơm thôi bà con ơi.

Tui nói thiệt, học Tây học Tàu gì thì chả ai cấm, nhưng làm ơn học luôn cái cách họ lo cho dân lúc mới dời đi ấy. Chứ đừng có thấy người ta ăn khoai cũng vác mai đi đào, rồi đào nửa chừng thấy đá cứng quá… bỏ cuốc, quay lưng, để dân mình bơ vơ giữa mấy khu tái định cư “đồng không mông quạnh”, chó ăn đá gà ăn muối.

Bài học Hán Thành và cái giá “chát chúa”

Mấy cha nội tấm tắc khen Hán Thành làm kỳ tích sông Hán. Ờ thì hồi đó họ dời dân ổ chuột dọc sông, xây đại lộ, công viên đẹp thiệt. Nhưng bà con có biết “hậu trường” không? Để có cái “kỳ tích” đó, giá nhà ở Hán Thành nó vọt lên tới mức thanh niên bây giờ nhìn cái sổ hồng mà muốn… xỉu ngang, làm lụng cả đời không mua nổi một cái phòng tắm.

Tui mới hỏi cha Ba xe ôm: “Cha thấy sao nếu sông Hồng mình biến thành sông Hán?” Lão cười khà khà, phà khói thuốc vô mặt tui: “Thì lúc đó tui với ông chỉ có nước ngồi ngắm sông qua hàng rào sắt, chớ vô đó uống ly trà đá chắc nó chém cho bay màu nửa xấp vé số của ông Sáu luôn chớ ở đó mà mơ!” Đó, bài học là ở chỗ đó: Đô thị đẹp lên mà dân nghèo bị “văng” ra rìa xã hội thì học làm chi cho mệt cái thân?

Nén kiểu Đông Kinh hay “ép” kiểu lẩu thập cẩm?

Người Nhật giỏi nhất là mô hình TOD. Nghĩa là họ nén nhà cửa, văn phòng lại cao chót vót chung quanh ga tàu điện. Dân họ “sướng rên mé đìu hiu”! Hà Nội mình cũng đang đòi “nén” dân nội đô lại để chừa chỗ cho công viên. Nghe thì “thơm” như múi mít đó, nhưng mà bà con coi: Đông Kinh họ có mạng lưới tàu điện chằng chịt như mạng nhện, còn mình thì… cái “Cát Lông – Hà Đinh” chạy được là dân mình mừng húm như bắt được vàng rồi, mấy tuyến khác thì vẫn còn đang nằm trên giấy, đợi tới đời cháu cố tui may ra mới thấy cái móng.
Mấy lão quy hoạch định “nén” dân vô mấy cái tháp cao tầng ở Phố Cổ chừng 40-50 tầng, mà ở dưới không có tàu điện, dân cứ vác xe máy ra “tống 3 ép 4” thì tui nói thiệt, lúc đó đường phố Hà Nội đứng bánh toàn tập luôn đó!

Cái “ngoắt ngoéo” của sự liêm chính

Cái tui lo nhất là mấy cha lãnh đạo cứ lôi bài học quốc tế ra để “hợp thức hóa” việc lấy đất bãi sông Hồng. Ở bên bển, họ làm công viên là công viên thiệt, cho dân vô chơi miễn phí. Còn ở mình, tui sợ mấy lão vẽ công viên 10 phần, tới hồi xây xong thấy lòi ra 7 phần là quán cà phê, nhà hàng, khu vui chơi thu phí của mấy tập đoàn thân hữu, rồi dân mình vô đó hít thở cũng phải trả tiền thì coi sao được?

Hồi sáng tui nghe chị bán cá ngoài chợ than: “Mấy ổng nói tái cấu trúc cho văn minh, mà tui thấy đất bãi sông Hồng đang xanh mướt rau muống, mai mốt mọc lên toàn biệt thự đóng kín cổng cao tường cho đại gia thì dân tụi tui ra đê mà ở thiệt luôn chớ chẳng đùa!”

Giờ tui nói thiệt tình nghe, Hà Nội mình ngàn năm nay sống nhờ cái “mở,” nhờ sự giao thoa giữa xóm làng và phố thị, giờ “nén” lại, “dời” đi mà làm mất cái hồn đó, thì Hà Nội chỉ còn là một cái xác không hồn, khô khốc như con mực phơi mười nắng.

Hà Nội mà không còn bóng người lao động lam lũ, tối đến không còn nghe tiếng rao, không nghe tiếng cãi nhau, cũng hổng nghe tiếng trẻ con khóc… thì lúc đó, mấy cha có dát vàng lên đại lộ đi nữa, nó cũng chỉ là một cái nghĩa địa hạng sang thôi. Nghe rõ chưa mấy cha nội! [dt]



 

Có thể bạn quan tâm

Top