Hà Nội sắp mất nốt Hồ Tây.

Tóm lại là Hà Nội sắp mất nốt Hồ Tây.

****

"Với một không gian biểu tượng như Hồ Tây, điều cần được trả lời trước tiên nằm ở tầng triết lý quy hoạch: Hồ Tây trên hết là gì với thủ đô? Là di sản thiên nhiên, không gian sinh thái, văn hóa, công cộng - hay không gian thương mại và giao thông?

Tầm nhìn ra sao, quy hoạch sẽ theo như vậy.

Điều này lẽ ra phải được làm rõ trong đồ án Quy hoạch Thủ đô tầm nhìn 100 năm vừa được thông qua. Nhưng khi được mời tham gia góp ý và đọc bản vẽ số 18 liên quan đến Hồ Tây, tôi nhận thấy một mâu thuẫn rõ ràng. Mục tính chất, chức năng chủ đạo ghi là "không gian tĩnh lặng giữa lòng phố thị", "đóng vai trò là "lá phổi" của đô thị, điều tiết môi trường". Nhưng tới mục giải pháp giao thông và hạ tầng ở dưới lại đề "xây dựng các tuyến đường bao ven hồ hiện đại".

Không thể có một không gian tĩnh lặng và lá phổi đúng nghĩa khi vùng biên của nó bị bủa vây bởi tiếng ồn và ô nhiễm từ xe cộ. Nhìn rộng hơn ở cấp độ mô hình phát triển, kỳ vọng Hồ Tây vừa mang sự tĩnh lặng sinh thái tương tự Tây Hồ (Hàng Châu, Trung Quốc), vừa mang dáng dấp đô thị hiện đại với hạ tầng giao thông quy mô như Marina Bay (Singapore), là bài toán khó khả thi.

Con đường ven hồ nếu mở rộng về phía dân cư sẽ va vào bài toán xã hội và tài chính lớn, còn mở rộng về phía mặt nước sẽ tạo ra những hệ lụy môi trường. Hình thái học của một tuyến đường không bao giờ biết nói dối, và bản vẽ kỹ thuật luôn tự bộc lộ ý đồ của người thiết kế. Một tuyến đường ven hồ đúng nghĩa "vì con người" phải tuân theo ngôn ngữ thiết kế tốc độ thấp: mặt đường cơ giới hẹp và uốn lượn, vỉa hè rộng liên tục, ưu tiên tuyệt đối cho người đi bộ và xe đạp để kéo con người đến gần mặt nước.

Phương án quy hoạch mặt cắt đường có chỗ rộng tới 21 m, cho thấy đường ven hồ sẽ trở thành vòng giao thông động, chia cắt con người với mặt nước, tước đi lớp đệm thảm cỏ và lối dạo bộ đáng lẽ phải có. Tương tự, các bãi đỗ xe ngầm quy mô lớn chính là chiếc bẫy "cung sinh cầu" kinh điển: càng tăng chỗ đỗ, xe cá nhân càng đổ về và tạo thêm áp lực lên lõi di sản."

Yên tâm,tô kiên đã lên tiếng thì hà nội sẽ phải nghe
 
Hôm nay lại ra thêm quy định là duyệt phương án thay đổi nhà chung cư, tập thể cũ chỉ cần 51% dân ủng hộ. Xưa nay là 100. Mới năm ngoái kéo về 75. Nay sửa tiếp thành 51.
Như con nghiện vã tiền, nói chả sai.
Nhưng bối cảnh sắp tới ủng hộ các ảnh. Giá xăng dầu sẽ giảm. Các anh càng có cớ làm tới. Đúng là thời tới ko cản nổi
 
Như vậy có nghĩa là chuẩn bị dọn mặt bằng khu dân cư gần hồ Tây nhé các Parky.
 
Nghe bảo trong truyền thuyết thì hồ tây là nơi giam giữ cáo chín đuôi nghìn năm. Lấp hồ phá phong ấn nó chui lên hút cạn dái xàm mơ hết
 
Nghe bảo trong truyền thuyết thì hồ tây là nơi giam giữ cáo chín đuôi nghìn năm. Lấp hồ phá phong ấn nó chui lên hút cạn dái xàm mơ hết
 
Kiến trúc các di tích bên hồ vốn được bố trí phong thủy tinh tế với cảnh quan xung quanh như một tổng thể không thể tách rời. Một ngôi chùa ven hồ không chỉ là kiến trúc mà còn là toàn bộ không gian rộng lớn bao quanh, với mặt nước làm "ngoại minh đường" tụ thủy, sân vườn và thế đất, đường vào và lối ra, huyền tích và tâm linh, cùng bao ký ức tích tụ qua nhiều thế hệ. Tách ngôi đền khỏi hệ cảnh quan ấy, ta vẫn giữ được công trình nhưng đánh mất ý nghĩa hệ không gian.

Thế nhưng, dải đất và mặt hồ lại thường được xem chỉ như là phông nền cho những ngôi chùa cổ hay mái đình ven bờ. Dòng chảy lịch sử và địa lý đô thị diễn ra theo chiều ngược lại: mặt hồ và thế đất có trước công trình.

Kinh qua nhiều tên gọi như Xác Cáo, Dâm Đàm, Lãng Bạc hay Tây Hồ, nơi đây đã hiện diện trong ký ức người Việt hơn một nghìn năm. Từ thời Lý - Trần, hồ đã gắn với đời sống cung đình và văn hóa kinh thành, có trước phần lớn công trình nổi tiếng quanh hồ ngày nay.

Chính hồ tạo nên địa thế và điều kiện để định cư, thờ tự, sinh sống. Những ngôi chùa, đền, phủ, làng nghề và huyền tích quanh Hồ Tây hình thành từ mối quan hệ lâu dài giữa con người và mặt nước này. Hồ cũng là nguồn cảm hứng bền bỉ cho thơ ca, âm nhạc và hội họa qua bao thời đại.

Vì thế, Hồ Tây không phải phần nền của các di tích. Hồ Tây là thực thể đã sinh ra, kết nối, nuôi dưỡng và định hình toàn bộ không gian văn hóa quanh nó. Hồ là nhân vật trung tâm, là lõi của vùng di sản. Nhưng theo thời gian, chính những lớp văn hóa ấy lại che khuất nơi đã tạo ra chúng. Người đời sau nhìn thấy các di tích mà quên mất cảnh quan đã làm nên hệ thống di tích ấy.

Đó là điều thế giới gọi là "cảnh quan văn hóa" (cultural landscape), nơi giá trị di sản không nằm ở từng công trình riêng lẻ mà ở chỉnh thể được tạo nên bởi thiên nhiên và con người.

Hồ Tây còn thuộc về một dạng di sản đặc biệt hơn: những không gian sản sinh di sản. Hồ Tây không chỉ là thứ lịch sử để lại, nó là không gian đã tạo điều kiện để lịch sử được hình thành.

 

Có thể bạn quan tâm

Top