Live Hai Triệu Một Tiếng - tặng bạn phanminhphuong

Jjack13

Giang hồ mạng 5.0


Căn phòng nhỏ trên tầng ba tiệm Massage lúc nào cũng tối om, dù bên ngoài đang giữa trưa. Ánh đèn vàng cam rẻ tiền hắt lên tấm rèm đỏ sờn, tạo những vệt sáng dài ngoằng trên sàn gạch hoa cũ. Tiếng quạt trần kêu rè rè như đang than thở thay cho ai đó.

Phương bước vào, áo thun đen dính mồ hôi, quần jeans bạc màu ở đầu gối. Anh đã thuộc lòng từng vết nứt trên tường, từng tiếng cười khúc khích từ phòng bên, từng cái liếc mắt đếm tiền boa của chị chủ.

Hôm nay là em Linh – con bé mới vào hơn tháng. Da trắng, mắt to, môi mỏng, kiểu con gái nhìn là biết “không phải dân chuyên”. Phương chọn Linh, chị chủ cười mỉm: “Anh Phương thích hàng mới hả?” Anh chỉ gật, không thích giải thích.

Phương nằm sấp trên giường, khăn quấn hờ quanh hông. Linh ngồi cạnh anh, tay đặt lên lưng Phương, bắt đầu xoa bóp qua loa. Không khí im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập.

Sau mười phút, anh không chịu nổi nữa.

“Ê Linh.”

“Dạ anh?”

“Anh đưa em hai triệu. Em khỏi cần massage. Nằm yên, để anh bú Lồn em một tiếng. Xong em về, tiền vẫn đưa đủ.”

Linh cứng người. Tay em đang cầm chai dầu, bất động. Mấy giây sau em quay đầu lại, mắt nhìn thẳng vào anh, không chớp.

“Anh nói thật hả?”

“Thật. Hai triệu. Một tiếng. Không làm gì thêm.”

Em ngồi dậy, kéo khăn che ngực chặt hơn. Giọng nhỏ nhưng rõ:

“Em không làm vậy đâu anh.”

“Không chịu hả? Sao? Hai triệu ít à?”

“Không phải ít. Mà em không bán cái đó.”

Anh cười khẩy, kiểu cười của người đã nghe câu này cả trăm lần.

“Thôi đừng giả vờ. Làm nghề này thì ai chẳng…”

“Anh đừng nói vậy.” Linh cắt lời, giọng hơi run nhưng không né tránh. “Em làm massage để kiếm tiền nuôi em bé. Không phải để bán thân. Anh muốn gì thì em làm được thì em làm. Còn cái kia… em không.”

Phương im lặng. Lần đầu tiên anh nhìn em thật kỹ, không phải kiểu nhìn thèm thuồng. Mà là nhìn như nhìn một người xa lạ vừa nói điều gì đó làm anh bối rối.

“Vậy… em làm gì được?”

“Em massage cho anh. Em hand cho anh. Em để anh sờ. Nhưng em không để anh… bú hay đút gì hết. Nếu anh không chịu được thì em về, anh tìm em khác.”

Anh thở dài, nằm ngửa ra giường, tay che mắt.

“Đm. Lại tự sục nữa à.”

Linh không nói gì. Em ngồi im, chờ. Không nịnh nọt, không van xin, cũng không bỏ đi vội. Chỉ ngồi đó, như đang chờ một quyết định.

Phương nằm im rất lâu. Rồi anh ngồi dậy, lấy ví, rút tờ hai triệu, đặt lên bụng em.

“Cầm đi. Làm massage tiếp. Anh mệt rồi.”

Linh nhìn tờ tiền, rồi nhìn anh. Em không cầm ngay.

“Anh giận em hả?”

“Không. Anh… mệt thật. Mệt vì cứ phải mua mọi thứ. Mua cả cái cảm giác người ta chịu đụng vào mình.”

Linh cúi đầu, tóc rũ xuống che nửa mặt.

“Em xin lỗi. Em biết anh mong gì. Nhưng em… em không làm được.”

Phương cười nhạt.

“Thôi. Massage đi. Làm cho xong rồi về.”

Em gật đầu, bắt đầu xoa bóp lại. Lần này nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn. Không phải kiểu làm cho xong việc. Mà như đang cố an ủi một thứ gì đó không nói thành lời.

Khi hết giờ, Linh đứng dậy, mặc lại áo. Phương vẫn nằm đó, mắt nhìn trần nhà.

“Anh… đừng giận em nhé.”

“Anh không giận. Chỉ hơi… thất vọng.”

“Thất vọng vì em không chịu à?”

“Không. Thất vọng vì anh lại phải tự làm một mình. Lần thứ mấy rồi nhỉ?”

Linh im lặng. Em bước ra cửa, rồi dừng lại.

“Anh Phương.”

“Ừ.”

“Nếu mai mốt anh còn đến… anh đừng đưa tiền trước nữa. Đừng nói thẳng như vậy. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ… em sẽ mềm lòng. Mà em không muốn mềm lòng vì tiền.”

Phương quay đầu nhìn em. Lần đầu tiên anh thấy mắt Linh đỏ hoe.

“Vậy em muốn anh làm gì?”

Em mím môi, rồi nói nhỏ:

“Anh cứ đến. Nói chuyện với em. Khen em xinh. Tip em ít ít. Rồi từ từ… biết đâu một ngày nào đó em tự nguyện. Không phải vì hai triệu. Mà vì em thấy anh… không chỉ muốn Lồn em.”

Phương bật cười. Tiếng cười khô khốc.

“Em nghĩ anh kiên nhẫn vậy à?”

“Em không biết. Nhưng em biết nếu anh ép, em sẽ block số anh luôn.”

Anh nhìn em thật lâu.

“Được rồi. Anh thử xem em nói thật không.”

Linh cười nhẹ, lần đầu tiên trong buổi hôm nay.

“Em đi thay đồ đây. Anh nằm nghỉ đi. Mai… anh qua không?”

Phương không trả lời ngay. Anh chỉ nhặt tờ hai triệu trên giường, gấp lại, nhét vào túi em.

“Cầm đi. Không phải tiền mua Lồn. Là tiền… cảm ơn vì em dám từ chối.”

Linh cầm tờ tiền, mắt long lanh.

“Cảm ơn anh.”

Cửa phòng khép lại. Phương nằm một mình trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Lần đầu tiên sau rất lâu, anh không tự sục.

Anh chỉ nằm đó, nhìn trần nhà, và tự hỏi: liệu mình có đủ kiên nhẫn để chờ một ngày em ấy tự nguyện hay không?

Những lần đến sau, Phương không còn đề nghị thẳng thừng nữa. Anh đến đều đặn, hai ba ngày một lần, có khi chỉ cách nhau vài tiếng. Không phải vì nghiện Linh, mà vì nghiện cái cảm giác… không bị từ chối ngay lập tức.

Lần thứ ba, anh tip em 500 nghìn chỉ để em ngồi cạnh, kể chuyện về thằng cu ba tuổi. Em cười nhiều hơn, mắt sáng hơn. Anh không sờ bậy, chỉ xoa vai, xoa lưng qua lớp áo mỏng. Linh cũng không né.

Lần thứ năm, anh mang theo hộp sữa tươi và bánh flan. “Cho thằng nhỏ,” anh nói. Linh nhìn hộp sữa, rồi nhìn anh, mắt đỏ hoe một chút.

“Anh… đừng tốt với em quá. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ em quen. Rồi em sẽ làm những thứ em không muốn.”

Phương cười khẩy. “Anh không ép. Anh chỉ muốn em cười nhiều hơn thôi.”

Lần thứ tám, trong phòng vẫn tối om, Phương nằm sấp, khăn tuột xuống một chút. Linh xoa bóp, tay Phương vô tình lướt qua mông Linh. Linh không đẩy ra. Thay vào đó em khẽ rên một tiếng nhỏ, không phải kiểu giả vờ, mà là thật.

“Anh… thích em thật hả?”

“Thích chứ. Thích từ cái hôm em dám từ chối hai triệu.”

Linh im lặng một lúc lâu. Rồi em nằm xuống, khăn vẫn che hờ. Mắt em nhìn thẳng vào anh.

“Anh đưa em hai triệu lần nữa đi.”

Phương cứng người. “Lại muốn gì?”

“Không phải mua. Em… muốn tự nguyện. Nhưng em sợ. Nên anh đưa tiền trước, để em có cớ nói với bản thân rằng ‘đây là công việc’. Rồi sau này… em sẽ trả lại anh bằng cách khác.”

Anh rút ví, đặt hai triệu lên bụng em. Lần này không phải kiểu ném, mà đặt nhẹ nhàng.

Linh cầm tờ tiền, nắm chặt. Rồi em kéo khăn xuống hẳn. Cơ thể em hiện ra dưới ánh đèn vàng: da trắng mịn, bầu ngực căng tròn với núm vú hồng nhạt đã cứng lại vì hồi hộp, bụng phẳng, vùng kín được tỉa gọn gàng, hai mép Lồn hồng hào khẽ hé mở vì em đang run.

“Anh… làm gì cũng được. Nhưng dùng bao. Và nhẹ thôi. Em chưa… lâu rồi.”

Phương nhìn em, tim đập thình thịch. Không phải vì sắp được quan hệ, mà vì em đang run thật sự. Anh cúi xuống hôn em. Không phải hôn kiểu khách trả tiền, mà hôn chậm, hôn thật. Môi Linh mềm mại, hơi run rẩy, nhưng em đáp lại, tay ôm lấy cổ anh, lưỡi khẽ chạm lưỡi anh trong một nụ hôn dài dần sâu.

Anh hôn xuống cổ em, rồi xuống ngực. Miệng ngậm lấy núm vú, mút nhẹ, lưỡi quấn quanh. Linh rên khẽ, lưng cong lên, tay bấu vào vai anh. Anh tiếp tục xuống bụng, hôn từng centimet da thịt, rồi dừng lại ở vùng kín. Linh khép chân theo phản xạ, nhưng anh nhẹ nhàng tách ra, cúi xuống hôn lên mép Lồn. Em run rẩy, hơi thở dồn dập. Lưỡi anh lướt dọc khe, chậm rãi, rồi tìm đến hột le nhỏ xinh, mút nhẹ. Linh cắn môi, rên lớn hơn, tay nắm chặt ga giường.

“Anh… em ướt rồi…”

Anh ngẩng lên, mỉm cười, rồi đứng dậy. Cặc anh đã cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng. Anh lấy bao cao su từ túi, đeo vào cẩn thận trước mặt em. Linh nhìn theo, mắt long lanh vừa sợ vừa mong chờ.

Anh nằm lên người em, chống tay hai bên, đầu cặc chạm vào cửa mình em. Linh hít sâu, rồi khẽ gật đầu. Anh đẩy nhẹ. Đầu khấc chui vào, cảm giác ấm nóng, chặt khít bao lấy anh. Linh cắn môi, mắt nhắm nghiền, hai tay ôm chặt lưng anh.

“Đau không em?”

“Một chút… nhưng tiếp đi anh…”

Anh đẩy sâu hơn, từng chút một, cho đến khi chạm tận cùng. Linh rên lên, cơ thể em siết chặt lấy anh. Anh bắt đầu nhấp, chậm rãi, sâu dần. Mỗi lần đẩy vào, Linh lại rên khẽ, móng tay cào nhẹ lưng anh. Tiếng da thịt va chạm nhẹ nhàng hòa với tiếng thở dốc và tiếng rên khe khẽ của em.

Anh tăng nhịp, mạnh hơn một chút. Linh quấn chân quanh hông anh, kéo anh sâu hơn. Mồ hôi lăn dài trên trán cả hai. Anh cúi xuống hôn em, lưỡi quấn lấy nhau trong khi hông vẫn nhấp đều đặn. Linh bắt đầu đáp lại, hông em nâng lên theo nhịp anh, hai người hòa quyện hoàn toàn.

Khi cảm giác sắp đến, anh thì thầm:

“Em… sắp ra chưa?”

“Em… sắp rồi anh… nhanh lên…”

Anh đẩy nhanh hơn, mạnh hơn. Linh cong người, rên lớn, cơ thể run rẩy dữ dội khi đạt cực khoái. Âm đạo em co bóp mạnh quanh cặc anh, kéo anh theo. Phương gầm nhẹ, đẩy sâu nhất có thể, rồi xuất tinh trong bao, cơ thể giật nảy vài lần.

Khi xong, Linh nằm im, thở dốc. Anh ôm em từ phía sau, không rút ra ngay, để em cảm nhận hơi ấm còn sót lại. Hai triệu vẫn nằm trên giường, chưa ai động vào.

Linh quay lại, nhìn anh.

“Anh… đừng nghĩ em làm vì tiền nhé.”

“Anh biết.”

“Em làm vì… em cũng thích anh. Thích cái cách anh không ép. Thích cái cách anh hỏi thăm thằng nhỏ. Thích… cái cách anh nhìn em không phải như một con điếm.”

Phương im lặng. Anh vuốt tóc Linh.

“Vậy từ giờ… em không cần tiền nữa. Anh vẫn đến, nhưng không phải để mua. Mà để gặp em.”

Linh cười, nụ cười đầu tiên thật sự không gượng.

“Ừ. Nhưng anh vẫn phải tip em. Không thì chị chủ nghi.”

Cả hai bật cười. Tiếng cười vang trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Ba tháng sau, Linh nghỉ làm ở tiệm massage. Không phải vì Phương chuộc em ra, mà vì em tự quyết định. Anh giúp em mở một quán nước nhỏ ở quận Bình Thạnh, gần chỗ em thuê trọ. Quán không lớn, chỉ bán trà sữa, cà phê sữa đá, và bánh flan – món thằng nhỏ thích nhất.

Phương vẫn ghé mỗi chiều. Không phải khách, mà là người yêu. Anh ngồi góc quán, nhìn Linh bưng khay, cười với khách, rồi quay sang anh nháy mắt.

Có hôm, khi quán đóng cửa, Linh kéo anh vào phòng sau. Cửa khóa. Không cần tiền, không cần khăn che. Chỉ có hai người.


“Anh… muốn không?”

Phương cười, kéo em vào lòng.

“Muốn. Nhưng lần này anh mới là người nằm yên. Để em làm gì thì làm.”

Linh đỏ mặt, rồi cười lớn.

“Được thôi. Nhưng anh phải hứa… đừng tự sục nữa nhé.”

“Không bao giờ.”

Họ yêu nhau trên chiếc giường nhỏ trong phòng trọ. Không phải vì hai triệu. Không phải vì massage. Mà vì một ngày nào đó, giữa căn phòng tối om đầy mùi dầu gió, một cô gái đã dám từ chối, và một thằng đàn ông đã dám chờ.

Nguồn: xamvn.com/r/bo-2-cu-de-duoc-bu-lon-ma-k-duoc.2581117/page-2
 
Sửa lần cuối:


Căn phòng nhỏ trên tầng ba tiệm Massage lúc nào cũng tối om, dù bên ngoài đang giữa trưa. Ánh đèn vàng cam rẻ tiền hắt lên tấm rèm đỏ sờn, tạo những vệt sáng dài ngoằng trên sàn gạch hoa cũ. Tiếng quạt trần kêu rè rè như đang than thở thay cho ai đó.

Phương bước vào, áo thun đen dính mồ hôi, quần jeans bạc màu ở đầu gối. Anh đã thuộc lòng từng vết nứt trên tường, từng tiếng cười khúc khích từ phòng bên, từng cái liếc mắt đếm tiền boa của chị chủ.

Hôm nay là em Linh – con bé mới vào hơn tháng. Da trắng, mắt to, môi mỏng, kiểu con gái nhìn là biết “không phải dân chuyên”. Mỗi lần anh chọn Linh, chị chủ đều cười mỉm: “Anh Phương thích hàng mới hả?” Anh chỉ gật, không thích giải thích.

Linh nằm sấp trên giường, khăn quấn hờ quanh hông. Anh ngồi cạnh, tay đặt lên lưng em, bắt đầu xoa bóp qua loa. Không khí im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập.

Sau mười phút, anh không chịu nổi nữa.

“Ê Linh.”

“Dạ anh?”

“Anh đưa em hai triệu. Em khỏi cần massage. Nằm yên, để anh bú lồn em một tiếng. Xong em về, tiền vẫn đưa đủ.”

Linh cứng người. Tay em đang cầm chai dầu, bất động. Mấy giây sau em quay đầu lại, mắt nhìn thẳng vào anh, không chớp.

“Anh nói thật hả?”

“Thật. Hai triệu. Một tiếng. Không làm gì thêm.”

Em ngồi dậy, kéo khăn che ngực chặt hơn. Giọng nhỏ nhưng rõ:

“Em không làm vậy đâu anh.”

“Không chịu hả? Sao? Hai triệu ít à?”

“Không phải ít. Mà em không bán cái đó.”

Anh cười khẩy, kiểu cười của người đã nghe câu này cả trăm lần.

“Thôi đừng giả vờ. Làm nghề này thì ai chẳng…”

“Anh đừng nói vậy.” Linh cắt lời, giọng hơi run nhưng không né tránh. “Em làm massage để kiếm tiền nuôi em bé. Không phải để bán thân. Anh muốn gì thì em làm được thì em làm. Còn cái kia… em không.”

Phương im lặng. Lần đầu tiên anh nhìn em thật kỹ, không phải kiểu nhìn thèm thuồng. Mà là nhìn như nhìn một người xa lạ vừa nói điều gì đó làm anh bối rối.

“Vậy… em làm gì được?”

“Em massage cho anh. Em hand cho anh. Em để anh sờ. Nhưng em không để anh… bú hay đút gì hết. Nếu anh không chịu được thì em về, anh tìm em khác.”

Anh thở dài, nằm ngửa ra giường, tay che mắt.

“Đm. Lại tự sục nữa à.”

Linh không nói gì. Em ngồi im, chờ. Không nịnh nọt, không van xin, cũng không bỏ đi vội. Chỉ ngồi đó, như đang chờ một quyết định.

Phương nằm im rất lâu. Rồi anh ngồi dậy, lấy ví, rút tờ hai triệu, đặt lên bụng em.

“Cầm đi. Làm massage tiếp. Anh mệt rồi.”

Linh nhìn tờ tiền, rồi nhìn anh. Em không cầm ngay.

“Anh giận em hả?”

“Không. Anh… mệt thật. Mệt vì cứ phải mua mọi thứ. Mua cả cái cảm giác người ta chịu đụng vào mình.”

Linh cúi đầu, tóc rũ xuống che nửa mặt.

“Em xin lỗi. Em biết anh mong gì. Nhưng em… em không làm được.”

Phương cười nhạt.

“Thôi. Massage đi. Làm cho xong rồi về.”

Em gật đầu, bắt đầu xoa bóp lại. Lần này nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn. Không phải kiểu làm cho xong việc. Mà như đang cố an ủi một thứ gì đó không nói thành lời.

Khi hết giờ, Linh đứng dậy, mặc lại áo. Phương vẫn nằm đó, mắt nhìn trần nhà.

“Anh… đừng giận em nhé.”

“Anh không giận. Chỉ hơi… thất vọng.”

“Thất vọng vì em không chịu à?”

“Không. Thất vọng vì anh lại phải tự làm một mình. Lần thứ mấy rồi nhỉ?”

Linh im lặng. Em bước ra cửa, rồi dừng lại.

“Anh Phương.”

“Ừ.”

“Nếu mai mốt anh còn đến… anh đừng đưa tiền trước nữa. Đừng nói thẳng như vậy. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ… em sẽ mềm lòng. Mà em không muốn mềm lòng vì tiền.”

Phương quay đầu nhìn em. Lần đầu tiên anh thấy mắt Linh đỏ hoe.

“Vậy em muốn anh làm gì?”

Em mím môi, rồi nói nhỏ:

“Anh cứ đến. Nói chuyện với em. Khen em xinh. Tip em ít ít. Rồi từ từ… biết đâu một ngày nào đó em tự nguyện. Không phải vì hai triệu. Mà vì em thấy anh… không chỉ muốn lồn em.”

Phương bật cười. Tiếng cười khô khốc.

“Em nghĩ anh kiên nhẫn vậy à?”

“Em không biết. Nhưng em biết nếu anh ép, em sẽ block số anh luôn.”

Anh nhìn em thật lâu.

“Được rồi. Anh thử xem em nói thật không.”

Linh cười nhẹ, lần đầu tiên trong buổi hôm nay.

“Em đi thay đồ đây. Anh nằm nghỉ đi. Mai… anh qua không?”

Phương không trả lời ngay. Anh chỉ nhặt tờ hai triệu trên giường, gấp lại, nhét vào túi em.

“Cầm đi. Không phải tiền mua lồn. Là tiền… cảm ơn vì em dám từ chối.”

Linh cầm tờ tiền, mắt long lanh.

“Cảm ơn anh.”

Cửa phòng khép lại. Phương nằm một mình trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Lần đầu tiên sau rất lâu, anh không tự sục.

Anh chỉ nằm đó, nhìn trần nhà, và tự hỏi: liệu mình có đủ kiên nhẫn để chờ một ngày em ấy tự nguyện hay không?

Những lần đến sau, Phương không còn đề nghị thẳng thừng nữa. Anh đến đều đặn, hai ba ngày một lần, có khi chỉ cách nhau vài tiếng. Không phải vì nghiện Linh, mà vì nghiện cái cảm giác… không bị từ chối ngay lập tức.

Lần thứ ba, anh tip em 500 nghìn chỉ để em ngồi cạnh, kể chuyện về thằng cu ba tuổi ở quê. Em cười nhiều hơn, mắt sáng hơn. Anh không sờ bậy, chỉ xoa vai, xoa lưng qua lớp áo mỏng. Linh cũng không né.

Lần thứ năm, anh mang theo hộp sữa tươi và bánh flan. “Cho thằng nhỏ,” anh nói. Linh nhìn hộp sữa, rồi nhìn anh, mắt đỏ hoe một chút.

“Anh… đừng tốt với em quá. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ em quen. Rồi em sẽ làm những thứ em không muốn.”

Phương cười khẩy. “Anh không ép. Anh chỉ muốn em cười nhiều hơn thôi.”

Lần thứ tám, trong phòng vẫn tối om, Linh nằm sấp, khăn tuột xuống một chút. Anh xoa bóp, tay vô tình lướt qua mông em. Linh không đẩy ra. Thay vào đó em khẽ rên một tiếng nhỏ, không phải kiểu giả vờ, mà là thật.

“Anh… thích em thật hả?”

“Thích chứ. Thích từ cái hôm em dám từ chối hai triệu.”

Linh im lặng một lúc lâu. Rồi em quay người lại, nằm ngửa, khăn vẫn che hờ. Mắt em nhìn thẳng vào anh.

“Anh đưa em hai triệu lần nữa đi.”

Phương cứng người. “Lại muốn gì?”

“Không phải mua. Em… muốn tự nguyện. Nhưng em sợ. Nên anh đưa tiền trước, để em có cớ nói với bản thân rằng ‘đây là công việc’. Rồi sau này… em sẽ trả lại anh bằng cách khác.”

Anh rút ví, đặt tờ hai triệu lên bụng em. Lần này không phải kiểu ném, mà đặt nhẹ nhàng.

Linh cầm tờ tiền, nắm chặt. Rồi em kéo khăn xuống hẳn. Cơ thể em hiện ra dưới ánh đèn vàng: da trắng mịn, bầu ngực căng tròn với núm vú hồng nhạt đã cứng lại vì hồi hộp, bụng phẳng, vùng kín được tỉa gọn gàng, hai mép lồn hồng hào khẽ hé mở vì em đang run.

“Anh… làm gì cũng được. Nhưng dùng bao. Và nhẹ thôi. Em chưa… lâu rồi.”

Phương nhìn em, tim đập thình thịch. Không phải vì sắp được quan hệ, mà vì em đang run thật sự. Anh cúi xuống hôn em. Không phải hôn kiểu khách trả tiền, mà hôn chậm, hôn thật. Môi Linh mềm mại, hơi run rẩy, nhưng em đáp lại, tay ôm lấy cổ anh, lưỡi khẽ chạm lưỡi anh trong một nụ hôn dài dần sâu.

Anh hôn xuống cổ em, rồi xuống ngực. Miệng ngậm lấy núm vú, mút nhẹ, lưỡi quấn quanh. Linh rên khẽ, lưng cong lên, tay bấu vào vai anh. Anh tiếp tục xuống bụng, hôn từng centimet da thịt, rồi dừng lại ở vùng kín. Linh khép chân theo phản xạ, nhưng anh nhẹ nhàng tách ra, cúi xuống hôn lên mép lồn. Em run rẩy, hơi thở dồn dập. Lưỡi anh lướt dọc khe, chậm rãi, rồi tìm đến hột le nhỏ xinh, mút nhẹ. Linh cắn môi, rên lớn hơn, tay nắm chặt ga giường.

“Anh… em ướt rồi…”

Anh ngẩng lên, mỉm cười, rồi đứng dậy cởi quần. Cặc anh đã cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng. Anh lấy bao cao su từ túi, đeo vào cẩn thận trước mặt em. Linh nhìn theo, mắt long lanh vừa sợ vừa mong chờ.

Anh nằm lên người em, chống tay hai bên, đầu cặc chạm vào cửa mình em. Linh hít sâu, rồi khẽ gật đầu. Anh đẩy nhẹ. Đầu khấc chui vào, cảm giác ấm nóng, chặt khít bao lấy anh. Linh cắn môi, mắt nhắm nghiền, hai tay ôm chặt lưng anh.

“Đau không em?”

“Một chút… nhưng tiếp đi anh…”

Anh đẩy sâu hơn, từng chút một, cho đến khi chạm tận cùng. Linh rên lên, cơ thể em siết chặt lấy anh. Anh bắt đầu nhấp, chậm rãi, sâu dần. Mỗi lần đẩy vào, Linh lại rên khẽ, móng tay cào nhẹ lưng anh. Tiếng da thịt va chạm nhẹ nhàng hòa với tiếng thở dốc và tiếng rên khe khẽ của em.

Anh tăng nhịp, mạnh hơn một chút. Linh quấn chân quanh hông anh, kéo anh sâu hơn. Mồ hôi lăn dài trên trán cả hai. Anh cúi xuống hôn em, lưỡi quấn lấy nhau trong khi hông vẫn nhấp đều đặn. Linh bắt đầu đáp lại, hông em nâng lên theo nhịp anh, hai người hòa quyện hoàn toàn.

Khi cảm giác sắp đến, anh thì thầm:

“Em… sắp ra chưa?”

“Em… sắp rồi anh… nhanh lên…”

Anh đẩy nhanh hơn, mạnh hơn. Linh cong người, rên lớn, cơ thể run rẩy dữ dội khi đạt cực khoái. Âm đạo em co bóp mạnh quanh cặc anh, kéo anh theo. Phương gầm nhẹ, đẩy sâu nhất có thể, rồi xuất tinh trong bao, cơ thể giật nảy vài lần.

Khi xong, Linh nằm im, thở dốc. Anh ôm em từ phía sau, không rút ra ngay, để em cảm nhận hơi ấm còn sót lại. Tờ hai triệu vẫn nằm trên giường, chưa ai động vào.

Linh quay lại, nhìn anh.

“Anh… đừng nghĩ em làm vì tiền nhé.”

“Anh biết.”

“Em làm vì… em cũng thích anh. Thích cái cách anh không ép. Thích cái cách anh hỏi thăm thằng nhỏ. Thích… cái cách anh nhìn em không phải như một con điếm.”

Phương im lặng. Anh vuốt tóc em.

“Vậy từ giờ… em không cần tiền nữa. Anh vẫn đến, nhưng không phải để mua. Mà để gặp em.”

Linh cười, nụ cười đầu tiên thật sự không gượng.

“Ừ. Nhưng anh vẫn phải tip em. Không thì chị chủ nghi.”

Cả hai bật cười. Tiếng cười vang trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Ba tháng sau, Linh nghỉ làm ở tiệm 68. Không phải vì Phương chuộc em ra, mà vì em tự quyết định. Anh giúp em mở một quán nước nhỏ ở quận Bình Thạnh, gần chỗ em thuê trọ. Quán không lớn, chỉ bán trà sữa, cà phê sữa đá, và bánh flan – món thằng nhỏ thích nhất.

Phương vẫn ghé mỗi chiều. Không phải khách, mà là người yêu. Anh ngồi góc quán, nhìn Linh bưng khay, cười với khách, rồi quay sang anh nháy mắt.

Có hôm, khi quán đóng cửa, Linh kéo anh vào phòng sau. Cửa khóa. Không cần tiền, không cần khăn che. Chỉ có hai người.


“Anh… muốn không?”

Phương cười, kéo em vào lòng.

“Muốn. Nhưng lần này anh mới là người nằm yên. Để em làm gì thì làm.”

Linh đỏ mặt, rồi cười lớn.

“Được thôi. Nhưng anh phải hứa… đừng tự sục nữa nhé.”

“Không bao giờ.”

Họ yêu nhau trên chiếc giường nhỏ trong phòng trọ. Không phải vì hai triệu. Không phải vì massage. Mà vì một ngày nào đó, giữa căn phòng tối om đầy mùi dầu gió, một cô gái đã dám từ chối, và một thằng đàn ông đã dám chờ.
Tao vừa sóc vừa khóc vì cảm động. Bome ko cơ chứ. Cái sướng chiều nay của quả lọ nó chứa chan tình ng quá.
 


Căn phòng nhỏ trên tầng ba tiệm Massage lúc nào cũng tối om, dù bên ngoài đang giữa trưa. Ánh đèn vàng cam rẻ tiền hắt lên tấm rèm đỏ sờn, tạo những vệt sáng dài ngoằng trên sàn gạch hoa cũ. Tiếng quạt trần kêu rè rè như đang than thở thay cho ai đó.

Phương bước vào, áo thun đen dính mồ hôi, quần jeans bạc màu ở đầu gối. Anh đã thuộc lòng từng vết nứt trên tường, từng tiếng cười khúc khích từ phòng bên, từng cái liếc mắt đếm tiền boa của chị chủ.

Hôm nay là em Linh – con bé mới vào hơn tháng. Da trắng, mắt to, môi mỏng, kiểu con gái nhìn là biết “không phải dân chuyên”. Mỗi lần anh chọn Linh, chị chủ đều cười mỉm: “Anh Phương thích hàng mới hả?” Anh chỉ gật, không thích giải thích.

Linh nằm sấp trên giường, khăn quấn hờ quanh hông. Anh ngồi cạnh, tay đặt lên lưng em, bắt đầu xoa bóp qua loa. Không khí im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập.

Sau mười phút, anh không chịu nổi nữa.

“Ê Linh.”

“Dạ anh?”

“Anh đưa em hai triệu. Em khỏi cần massage. Nằm yên, để anh bú lồn em một tiếng. Xong em về, tiền vẫn đưa đủ.”

Linh cứng người. Tay em đang cầm chai dầu, bất động. Mấy giây sau em quay đầu lại, mắt nhìn thẳng vào anh, không chớp.

“Anh nói thật hả?”

“Thật. Hai triệu. Một tiếng. Không làm gì thêm.”

Em ngồi dậy, kéo khăn che ngực chặt hơn. Giọng nhỏ nhưng rõ:

“Em không làm vậy đâu anh.”

“Không chịu hả? Sao? Hai triệu ít à?”

“Không phải ít. Mà em không bán cái đó.”

Anh cười khẩy, kiểu cười của người đã nghe câu này cả trăm lần.

“Thôi đừng giả vờ. Làm nghề này thì ai chẳng…”

“Anh đừng nói vậy.” Linh cắt lời, giọng hơi run nhưng không né tránh. “Em làm massage để kiếm tiền nuôi em bé. Không phải để bán thân. Anh muốn gì thì em làm được thì em làm. Còn cái kia… em không.”

Phương im lặng. Lần đầu tiên anh nhìn em thật kỹ, không phải kiểu nhìn thèm thuồng. Mà là nhìn như nhìn một người xa lạ vừa nói điều gì đó làm anh bối rối.

“Vậy… em làm gì được?”

“Em massage cho anh. Em hand cho anh. Em để anh sờ. Nhưng em không để anh… bú hay đút gì hết. Nếu anh không chịu được thì em về, anh tìm em khác.”

Anh thở dài, nằm ngửa ra giường, tay che mắt.

“Đm. Lại tự sục nữa à.”

Linh không nói gì. Em ngồi im, chờ. Không nịnh nọt, không van xin, cũng không bỏ đi vội. Chỉ ngồi đó, như đang chờ một quyết định.

Phương nằm im rất lâu. Rồi anh ngồi dậy, lấy ví, rút tờ hai triệu, đặt lên bụng em.

“Cầm đi. Làm massage tiếp. Anh mệt rồi.”

Linh nhìn tờ tiền, rồi nhìn anh. Em không cầm ngay.

“Anh giận em hả?”

“Không. Anh… mệt thật. Mệt vì cứ phải mua mọi thứ. Mua cả cái cảm giác người ta chịu đụng vào mình.”

Linh cúi đầu, tóc rũ xuống che nửa mặt.

“Em xin lỗi. Em biết anh mong gì. Nhưng em… em không làm được.”

Phương cười nhạt.

“Thôi. Massage đi. Làm cho xong rồi về.”

Em gật đầu, bắt đầu xoa bóp lại. Lần này nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn. Không phải kiểu làm cho xong việc. Mà như đang cố an ủi một thứ gì đó không nói thành lời.

Khi hết giờ, Linh đứng dậy, mặc lại áo. Phương vẫn nằm đó, mắt nhìn trần nhà.

“Anh… đừng giận em nhé.”

“Anh không giận. Chỉ hơi… thất vọng.”

“Thất vọng vì em không chịu à?”

“Không. Thất vọng vì anh lại phải tự làm một mình. Lần thứ mấy rồi nhỉ?”

Linh im lặng. Em bước ra cửa, rồi dừng lại.

“Anh Phương.”

“Ừ.”

“Nếu mai mốt anh còn đến… anh đừng đưa tiền trước nữa. Đừng nói thẳng như vậy. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ… em sẽ mềm lòng. Mà em không muốn mềm lòng vì tiền.”

Phương quay đầu nhìn em. Lần đầu tiên anh thấy mắt Linh đỏ hoe.

“Vậy em muốn anh làm gì?”

Em mím môi, rồi nói nhỏ:

“Anh cứ đến. Nói chuyện với em. Khen em xinh. Tip em ít ít. Rồi từ từ… biết đâu một ngày nào đó em tự nguyện. Không phải vì hai triệu. Mà vì em thấy anh… không chỉ muốn lồn em.”

Phương bật cười. Tiếng cười khô khốc.

“Em nghĩ anh kiên nhẫn vậy à?”

“Em không biết. Nhưng em biết nếu anh ép, em sẽ block số anh luôn.”

Anh nhìn em thật lâu.

“Được rồi. Anh thử xem em nói thật không.”

Linh cười nhẹ, lần đầu tiên trong buổi hôm nay.

“Em đi thay đồ đây. Anh nằm nghỉ đi. Mai… anh qua không?”

Phương không trả lời ngay. Anh chỉ nhặt tờ hai triệu trên giường, gấp lại, nhét vào túi em.

“Cầm đi. Không phải tiền mua lồn. Là tiền… cảm ơn vì em dám từ chối.”

Linh cầm tờ tiền, mắt long lanh.

“Cảm ơn anh.”

Cửa phòng khép lại. Phương nằm một mình trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Lần đầu tiên sau rất lâu, anh không tự sục.

Anh chỉ nằm đó, nhìn trần nhà, và tự hỏi: liệu mình có đủ kiên nhẫn để chờ một ngày em ấy tự nguyện hay không?

Những lần đến sau, Phương không còn đề nghị thẳng thừng nữa. Anh đến đều đặn, hai ba ngày một lần, có khi chỉ cách nhau vài tiếng. Không phải vì nghiện Linh, mà vì nghiện cái cảm giác… không bị từ chối ngay lập tức.

Lần thứ ba, anh tip em 500 nghìn chỉ để em ngồi cạnh, kể chuyện về thằng cu ba tuổi ở quê. Em cười nhiều hơn, mắt sáng hơn. Anh không sờ bậy, chỉ xoa vai, xoa lưng qua lớp áo mỏng. Linh cũng không né.

Lần thứ năm, anh mang theo hộp sữa tươi và bánh flan. “Cho thằng nhỏ,” anh nói. Linh nhìn hộp sữa, rồi nhìn anh, mắt đỏ hoe một chút.

“Anh… đừng tốt với em quá. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ em quen. Rồi em sẽ làm những thứ em không muốn.”

Phương cười khẩy. “Anh không ép. Anh chỉ muốn em cười nhiều hơn thôi.”

Lần thứ tám, trong phòng vẫn tối om, Linh nằm sấp, khăn tuột xuống một chút. Anh xoa bóp, tay vô tình lướt qua mông em. Linh không đẩy ra. Thay vào đó em khẽ rên một tiếng nhỏ, không phải kiểu giả vờ, mà là thật.

“Anh… thích em thật hả?”

“Thích chứ. Thích từ cái hôm em dám từ chối hai triệu.”

Linh im lặng một lúc lâu. Rồi em quay người lại, nằm ngửa, khăn vẫn che hờ. Mắt em nhìn thẳng vào anh.

“Anh đưa em hai triệu lần nữa đi.”

Phương cứng người. “Lại muốn gì?”

“Không phải mua. Em… muốn tự nguyện. Nhưng em sợ. Nên anh đưa tiền trước, để em có cớ nói với bản thân rằng ‘đây là công việc’. Rồi sau này… em sẽ trả lại anh bằng cách khác.”

Anh rút ví, đặt tờ hai triệu lên bụng em. Lần này không phải kiểu ném, mà đặt nhẹ nhàng.

Linh cầm tờ tiền, nắm chặt. Rồi em kéo khăn xuống hẳn. Cơ thể em hiện ra dưới ánh đèn vàng: da trắng mịn, bầu ngực căng tròn với núm vú hồng nhạt đã cứng lại vì hồi hộp, bụng phẳng, vùng kín được tỉa gọn gàng, hai mép lồn hồng hào khẽ hé mở vì em đang run.

“Anh… làm gì cũng được. Nhưng dùng bao. Và nhẹ thôi. Em chưa… lâu rồi.”

Phương nhìn em, tim đập thình thịch. Không phải vì sắp được quan hệ, mà vì em đang run thật sự. Anh cúi xuống hôn em. Không phải hôn kiểu khách trả tiền, mà hôn chậm, hôn thật. Môi Linh mềm mại, hơi run rẩy, nhưng em đáp lại, tay ôm lấy cổ anh, lưỡi khẽ chạm lưỡi anh trong một nụ hôn dài dần sâu.

Anh hôn xuống cổ em, rồi xuống ngực. Miệng ngậm lấy núm vú, mút nhẹ, lưỡi quấn quanh. Linh rên khẽ, lưng cong lên, tay bấu vào vai anh. Anh tiếp tục xuống bụng, hôn từng centimet da thịt, rồi dừng lại ở vùng kín. Linh khép chân theo phản xạ, nhưng anh nhẹ nhàng tách ra, cúi xuống hôn lên mép lồn. Em run rẩy, hơi thở dồn dập. Lưỡi anh lướt dọc khe, chậm rãi, rồi tìm đến hột le nhỏ xinh, mút nhẹ. Linh cắn môi, rên lớn hơn, tay nắm chặt ga giường.

“Anh… em ướt rồi…”

Anh ngẩng lên, mỉm cười, rồi đứng dậy cởi quần. Cặc anh đã cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng. Anh lấy bao cao su từ túi, đeo vào cẩn thận trước mặt em. Linh nhìn theo, mắt long lanh vừa sợ vừa mong chờ.

Anh nằm lên người em, chống tay hai bên, đầu cặc chạm vào cửa mình em. Linh hít sâu, rồi khẽ gật đầu. Anh đẩy nhẹ. Đầu khấc chui vào, cảm giác ấm nóng, chặt khít bao lấy anh. Linh cắn môi, mắt nhắm nghiền, hai tay ôm chặt lưng anh.

“Đau không em?”

“Một chút… nhưng tiếp đi anh…”

Anh đẩy sâu hơn, từng chút một, cho đến khi chạm tận cùng. Linh rên lên, cơ thể em siết chặt lấy anh. Anh bắt đầu nhấp, chậm rãi, sâu dần. Mỗi lần đẩy vào, Linh lại rên khẽ, móng tay cào nhẹ lưng anh. Tiếng da thịt va chạm nhẹ nhàng hòa với tiếng thở dốc và tiếng rên khe khẽ của em.

Anh tăng nhịp, mạnh hơn một chút. Linh quấn chân quanh hông anh, kéo anh sâu hơn. Mồ hôi lăn dài trên trán cả hai. Anh cúi xuống hôn em, lưỡi quấn lấy nhau trong khi hông vẫn nhấp đều đặn. Linh bắt đầu đáp lại, hông em nâng lên theo nhịp anh, hai người hòa quyện hoàn toàn.

Khi cảm giác sắp đến, anh thì thầm:

“Em… sắp ra chưa?”

“Em… sắp rồi anh… nhanh lên…”

Anh đẩy nhanh hơn, mạnh hơn. Linh cong người, rên lớn, cơ thể run rẩy dữ dội khi đạt cực khoái. Âm đạo em co bóp mạnh quanh cặc anh, kéo anh theo. Phương gầm nhẹ, đẩy sâu nhất có thể, rồi xuất tinh trong bao, cơ thể giật nảy vài lần.

Khi xong, Linh nằm im, thở dốc. Anh ôm em từ phía sau, không rút ra ngay, để em cảm nhận hơi ấm còn sót lại. Tờ hai triệu vẫn nằm trên giường, chưa ai động vào.

Linh quay lại, nhìn anh.

“Anh… đừng nghĩ em làm vì tiền nhé.”

“Anh biết.”

“Em làm vì… em cũng thích anh. Thích cái cách anh không ép. Thích cái cách anh hỏi thăm thằng nhỏ. Thích… cái cách anh nhìn em không phải như một con điếm.”

Phương im lặng. Anh vuốt tóc em.

“Vậy từ giờ… em không cần tiền nữa. Anh vẫn đến, nhưng không phải để mua. Mà để gặp em.”

Linh cười, nụ cười đầu tiên thật sự không gượng.

“Ừ. Nhưng anh vẫn phải tip em. Không thì chị chủ nghi.”

Cả hai bật cười. Tiếng cười vang trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Ba tháng sau, Linh nghỉ làm ở tiệm 68. Không phải vì Phương chuộc em ra, mà vì em tự quyết định. Anh giúp em mở một quán nước nhỏ ở quận Bình Thạnh, gần chỗ em thuê trọ. Quán không lớn, chỉ bán trà sữa, cà phê sữa đá, và bánh flan – món thằng nhỏ thích nhất.

Phương vẫn ghé mỗi chiều. Không phải khách, mà là người yêu. Anh ngồi góc quán, nhìn Linh bưng khay, cười với khách, rồi quay sang anh nháy mắt.

Có hôm, khi quán đóng cửa, Linh kéo anh vào phòng sau. Cửa khóa. Không cần tiền, không cần khăn che. Chỉ có hai người.


“Anh… muốn không?”

Phương cười, kéo em vào lòng.

“Muốn. Nhưng lần này anh mới là người nằm yên. Để em làm gì thì làm.”

Linh đỏ mặt, rồi cười lớn.

“Được thôi. Nhưng anh phải hứa… đừng tự sục nữa nhé.”

“Không bao giờ.”

Họ yêu nhau trên chiếc giường nhỏ trong phòng trọ. Không phải vì hai triệu. Không phải vì massage. Mà vì một ngày nào đó, giữa căn phòng tối om đầy mùi dầu gió, một cô gái đã dám từ chối, và một thằng đàn ông đã dám chờ.

Nguồn: xamvn.com/r/bo-2-cu-de-duoc-bu-lon-ma-k-duoc.2581117/page-2
Mày viết hơi sai rồi, đáng lý lần đầu đc em cho thì tml phải say sưa bú suốt 2 tiếng, đây mới lướt vài đường đã vội đút cặc
 
Mày viết hơi sai rồi, đáng lý lần đầu đc em cho thì tml phải say sưa bú suốt 2 tiếng, đây mới lướt vài đường đã vội đút cặc
vậy là m sai, t từng đụ em massage rồi, đút vội ko nó đổi ý
 
pussylickinggif2484001.gif
 
Lòng tốt là ngôn ngữ của người câm có thể nói và người điếc có thể nghe thấy
Nhơn văn quá :vozvn (8):
 
vậy là m sai, t từng đụ em massage rồi, đút vội ko nó đổi ý
Nhưng tml nó quá thừa thời gian để dụ , với ngay từ đầu nó chỉ xin đc bú Lồn 2 tiếng thôi. Tại sao nó ko thỏa mãn cơn thèm lồn mà chỉ lướt sơ rồi đút cặc
 
Nhưng tml nó quá thừa thời gian để dụ , với ngay từ đầu nó chỉ xin đc bú lồn 2 tiếng thôi. Tại sao nó ko thỏa mãn cơn thèm lồn mà chỉ lướt sơ rồi đút cặc
đút vào là nó qua lê vờ bú rồi, đút và m chiếm được rồi thì bú lâu hay không là chuyện lần sau, còn h m chỉ lo bú thì lần sau gấp đôi để nó cho đút, kiểu kiểu vậy
 
Lỵt pẹ

Đời đéo thiếu các kml có tính vươn lên. Từ kave thành bà chủ
Chỉ là tml nào mới là tml biết rõ.
Và tml nào là tml dựng được kml ấy lên trong đời

Nhiều hoàn cảnh

Hố hố
 
dm cái thời tao dậy thì biết đến truyện sex cô giáo thảo bằng những trang photo nhàu nát truyền tay nhau.giờ có thằng sục cặc ra truyện hay đáo để


Căn phòng nhỏ trên tầng ba tiệm Massage lúc nào cũng tối om, dù bên ngoài đang giữa trưa. Ánh đèn vàng cam rẻ tiền hắt lên tấm rèm đỏ sờn, tạo những vệt sáng dài ngoằng trên sàn gạch hoa cũ. Tiếng quạt trần kêu rè rè như đang than thở thay cho ai đó.

Phương bước vào, áo thun đen dính mồ hôi, quần jeans bạc màu ở đầu gối. Anh đã thuộc lòng từng vết nứt trên tường, từng tiếng cười khúc khích từ phòng bên, từng cái liếc mắt đếm tiền boa của chị chủ.

Hôm nay là em Linh – con bé mới vào hơn tháng. Da trắng, mắt to, môi mỏng, kiểu con gái nhìn là biết “không phải dân chuyên”. Mỗi lần anh chọn Linh, chị chủ đều cười mỉm: “Anh Phương thích hàng mới hả?” Anh chỉ gật, không thích giải thích.

Linh nằm sấp trên giường, khăn quấn hờ quanh hông. Anh ngồi cạnh, tay đặt lên lưng em, bắt đầu xoa bóp qua loa. Không khí im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập.

Sau mười phút, anh không chịu nổi nữa.

“Ê Linh.”

“Dạ anh?”

“Anh đưa em hai triệu. Em khỏi cần massage. Nằm yên, để anh bú lồn em một tiếng. Xong em về, tiền vẫn đưa đủ.”

Linh cứng người. Tay em đang cầm chai dầu, bất động. Mấy giây sau em quay đầu lại, mắt nhìn thẳng vào anh, không chớp.

“Anh nói thật hả?”

“Thật. Hai triệu. Một tiếng. Không làm gì thêm.”

Em ngồi dậy, kéo khăn che ngực chặt hơn. Giọng nhỏ nhưng rõ:

“Em không làm vậy đâu anh.”

“Không chịu hả? Sao? Hai triệu ít à?”

“Không phải ít. Mà em không bán cái đó.”

Anh cười khẩy, kiểu cười của người đã nghe câu này cả trăm lần.

“Thôi đừng giả vờ. Làm nghề này thì ai chẳng…”

“Anh đừng nói vậy.” Linh cắt lời, giọng hơi run nhưng không né tránh. “Em làm massage để kiếm tiền nuôi em bé. Không phải để bán thân. Anh muốn gì thì em làm được thì em làm. Còn cái kia… em không.”

Phương im lặng. Lần đầu tiên anh nhìn em thật kỹ, không phải kiểu nhìn thèm thuồng. Mà là nhìn như nhìn một người xa lạ vừa nói điều gì đó làm anh bối rối.

“Vậy… em làm gì được?”

“Em massage cho anh. Em hand cho anh. Em để anh sờ. Nhưng em không để anh… bú hay đút gì hết. Nếu anh không chịu được thì em về, anh tìm em khác.”

Anh thở dài, nằm ngửa ra giường, tay che mắt.

“Đm. Lại tự sục nữa à.”

Linh không nói gì. Em ngồi im, chờ. Không nịnh nọt, không van xin, cũng không bỏ đi vội. Chỉ ngồi đó, như đang chờ một quyết định.

Phương nằm im rất lâu. Rồi anh ngồi dậy, lấy ví, rút tờ hai triệu, đặt lên bụng em.

“Cầm đi. Làm massage tiếp. Anh mệt rồi.”

Linh nhìn tờ tiền, rồi nhìn anh. Em không cầm ngay.

“Anh giận em hả?”

“Không. Anh… mệt thật. Mệt vì cứ phải mua mọi thứ. Mua cả cái cảm giác người ta chịu đụng vào mình.”

Linh cúi đầu, tóc rũ xuống che nửa mặt.

“Em xin lỗi. Em biết anh mong gì. Nhưng em… em không làm được.”

Phương cười nhạt.

“Thôi. Massage đi. Làm cho xong rồi về.”

Em gật đầu, bắt đầu xoa bóp lại. Lần này nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn. Không phải kiểu làm cho xong việc. Mà như đang cố an ủi một thứ gì đó không nói thành lời.

Khi hết giờ, Linh đứng dậy, mặc lại áo. Phương vẫn nằm đó, mắt nhìn trần nhà.

“Anh… đừng giận em nhé.”

“Anh không giận. Chỉ hơi… thất vọng.”

“Thất vọng vì em không chịu à?”

“Không. Thất vọng vì anh lại phải tự làm một mình. Lần thứ mấy rồi nhỉ?”

Linh im lặng. Em bước ra cửa, rồi dừng lại.

“Anh Phương.”

“Ừ.”

“Nếu mai mốt anh còn đến… anh đừng đưa tiền trước nữa. Đừng nói thẳng như vậy. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ… em sẽ mềm lòng. Mà em không muốn mềm lòng vì tiền.”

Phương quay đầu nhìn em. Lần đầu tiên anh thấy mắt Linh đỏ hoe.

“Vậy em muốn anh làm gì?”

Em mím môi, rồi nói nhỏ:

“Anh cứ đến. Nói chuyện với em. Khen em xinh. Tip em ít ít. Rồi từ từ… biết đâu một ngày nào đó em tự nguyện. Không phải vì hai triệu. Mà vì em thấy anh… không chỉ muốn lồn em.”

Phương bật cười. Tiếng cười khô khốc.

“Em nghĩ anh kiên nhẫn vậy à?”

“Em không biết. Nhưng em biết nếu anh ép, em sẽ block số anh luôn.”

Anh nhìn em thật lâu.

“Được rồi. Anh thử xem em nói thật không.”

Linh cười nhẹ, lần đầu tiên trong buổi hôm nay.

“Em đi thay đồ đây. Anh nằm nghỉ đi. Mai… anh qua không?”

Phương không trả lời ngay. Anh chỉ nhặt tờ hai triệu trên giường, gấp lại, nhét vào túi em.

“Cầm đi. Không phải tiền mua lồn. Là tiền… cảm ơn vì em dám từ chối.”

Linh cầm tờ tiền, mắt long lanh.

“Cảm ơn anh.”

Cửa phòng khép lại. Phương nằm một mình trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Lần đầu tiên sau rất lâu, anh không tự sục.

Anh chỉ nằm đó, nhìn trần nhà, và tự hỏi: liệu mình có đủ kiên nhẫn để chờ một ngày em ấy tự nguyện hay không?

Những lần đến sau, Phương không còn đề nghị thẳng thừng nữa. Anh đến đều đặn, hai ba ngày một lần, có khi chỉ cách nhau vài tiếng. Không phải vì nghiện Linh, mà vì nghiện cái cảm giác… không bị từ chối ngay lập tức.

Lần thứ ba, anh tip em 500 nghìn chỉ để em ngồi cạnh, kể chuyện về thằng cu ba tuổi ở quê. Em cười nhiều hơn, mắt sáng hơn. Anh không sờ bậy, chỉ xoa vai, xoa lưng qua lớp áo mỏng. Linh cũng không né.

Lần thứ năm, anh mang theo hộp sữa tươi và bánh flan. “Cho thằng nhỏ,” anh nói. Linh nhìn hộp sữa, rồi nhìn anh, mắt đỏ hoe một chút.

“Anh… đừng tốt với em quá. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ em quen. Rồi em sẽ làm những thứ em không muốn.”

Phương cười khẩy. “Anh không ép. Anh chỉ muốn em cười nhiều hơn thôi.”

Lần thứ tám, trong phòng vẫn tối om, Linh nằm sấp, khăn tuột xuống một chút. Anh xoa bóp, tay vô tình lướt qua mông em. Linh không đẩy ra. Thay vào đó em khẽ rên một tiếng nhỏ, không phải kiểu giả vờ, mà là thật.

“Anh… thích em thật hả?”

“Thích chứ. Thích từ cái hôm em dám từ chối hai triệu.”

Linh im lặng một lúc lâu. Rồi em quay người lại, nằm ngửa, khăn vẫn che hờ. Mắt em nhìn thẳng vào anh.

“Anh đưa em hai triệu lần nữa đi.”

Phương cứng người. “Lại muốn gì?”

“Không phải mua. Em… muốn tự nguyện. Nhưng em sợ. Nên anh đưa tiền trước, để em có cớ nói với bản thân rằng ‘đây là công việc’. Rồi sau này… em sẽ trả lại anh bằng cách khác.”

Anh rút ví, đặt tờ hai triệu lên bụng em. Lần này không phải kiểu ném, mà đặt nhẹ nhàng.

Linh cầm tờ tiền, nắm chặt. Rồi em kéo khăn xuống hẳn. Cơ thể em hiện ra dưới ánh đèn vàng: da trắng mịn, bầu ngực căng tròn với núm vú hồng nhạt đã cứng lại vì hồi hộp, bụng phẳng, vùng kín được tỉa gọn gàng, hai mép lồn hồng hào khẽ hé mở vì em đang run.

“Anh… làm gì cũng được. Nhưng dùng bao. Và nhẹ thôi. Em chưa… lâu rồi.”

Phương nhìn em, tim đập thình thịch. Không phải vì sắp được quan hệ, mà vì em đang run thật sự. Anh cúi xuống hôn em. Không phải hôn kiểu khách trả tiền, mà hôn chậm, hôn thật. Môi Linh mềm mại, hơi run rẩy, nhưng em đáp lại, tay ôm lấy cổ anh, lưỡi khẽ chạm lưỡi anh trong một nụ hôn dài dần sâu.

Anh hôn xuống cổ em, rồi xuống ngực. Miệng ngậm lấy núm vú, mút nhẹ, lưỡi quấn quanh. Linh rên khẽ, lưng cong lên, tay bấu vào vai anh. Anh tiếp tục xuống bụng, hôn từng centimet da thịt, rồi dừng lại ở vùng kín. Linh khép chân theo phản xạ, nhưng anh nhẹ nhàng tách ra, cúi xuống hôn lên mép lồn. Em run rẩy, hơi thở dồn dập. Lưỡi anh lướt dọc khe, chậm rãi, rồi tìm đến hột le nhỏ xinh, mút nhẹ. Linh cắn môi, rên lớn hơn, tay nắm chặt ga giường.

“Anh… em ướt rồi…”

Anh ngẩng lên, mỉm cười, rồi đứng dậy cởi quần. Cặc anh đã cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng. Anh lấy bao cao su từ túi, đeo vào cẩn thận trước mặt em. Linh nhìn theo, mắt long lanh vừa sợ vừa mong chờ.

Anh nằm lên người em, chống tay hai bên, đầu cặc chạm vào cửa mình em. Linh hít sâu, rồi khẽ gật đầu. Anh đẩy nhẹ. Đầu khấc chui vào, cảm giác ấm nóng, chặt khít bao lấy anh. Linh cắn môi, mắt nhắm nghiền, hai tay ôm chặt lưng anh.

“Đau không em?”

“Một chút… nhưng tiếp đi anh…”

Anh đẩy sâu hơn, từng chút một, cho đến khi chạm tận cùng. Linh rên lên, cơ thể em siết chặt lấy anh. Anh bắt đầu nhấp, chậm rãi, sâu dần. Mỗi lần đẩy vào, Linh lại rên khẽ, móng tay cào nhẹ lưng anh. Tiếng da thịt va chạm nhẹ nhàng hòa với tiếng thở dốc và tiếng rên khe khẽ của em.

Anh tăng nhịp, mạnh hơn một chút. Linh quấn chân quanh hông anh, kéo anh sâu hơn. Mồ hôi lăn dài trên trán cả hai. Anh cúi xuống hôn em, lưỡi quấn lấy nhau trong khi hông vẫn nhấp đều đặn. Linh bắt đầu đáp lại, hông em nâng lên theo nhịp anh, hai người hòa quyện hoàn toàn.

Khi cảm giác sắp đến, anh thì thầm:

“Em… sắp ra chưa?”

“Em… sắp rồi anh… nhanh lên…”

Anh đẩy nhanh hơn, mạnh hơn. Linh cong người, rên lớn, cơ thể run rẩy dữ dội khi đạt cực khoái. Âm đạo em co bóp mạnh quanh cặc anh, kéo anh theo. Phương gầm nhẹ, đẩy sâu nhất có thể, rồi xuất tinh trong bao, cơ thể giật nảy vài lần.

Khi xong, Linh nằm im, thở dốc. Anh ôm em từ phía sau, không rút ra ngay, để em cảm nhận hơi ấm còn sót lại. Tờ hai triệu vẫn nằm trên giường, chưa ai động vào.

Linh quay lại, nhìn anh.

“Anh… đừng nghĩ em làm vì tiền nhé.”

“Anh biết.”

“Em làm vì… em cũng thích anh. Thích cái cách anh không ép. Thích cái cách anh hỏi thăm thằng nhỏ. Thích… cái cách anh nhìn em không phải như một con điếm.”

Phương im lặng. Anh vuốt tóc em.

“Vậy từ giờ… em không cần tiền nữa. Anh vẫn đến, nhưng không phải để mua. Mà để gặp em.”

Linh cười, nụ cười đầu tiên thật sự không gượng.

“Ừ. Nhưng anh vẫn phải tip em. Không thì chị chủ nghi.”

Cả hai bật cười. Tiếng cười vang trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Ba tháng sau, Linh nghỉ làm ở tiệm massage. Không phải vì Phương chuộc em ra, mà vì em tự quyết định. Anh giúp em mở một quán nước nhỏ ở quận Bình Thạnh, gần chỗ em thuê trọ. Quán không lớn, chỉ bán trà sữa, cà phê sữa đá, và bánh flan – món thằng nhỏ thích nhất.

Phương vẫn ghé mỗi chiều. Không phải khách, mà là người yêu. Anh ngồi góc quán, nhìn Linh bưng khay, cười với khách, rồi quay sang anh nháy mắt.

Có hôm, khi quán đóng cửa, Linh kéo anh vào phòng sau. Cửa khóa. Không cần tiền, không cần khăn che. Chỉ có hai người.


“Anh… muốn không?”

Phương cười, kéo em vào lòng.

“Muốn. Nhưng lần này anh mới là người nằm yên. Để em làm gì thì làm.”

Linh đỏ mặt, rồi cười lớn.

“Được thôi. Nhưng anh phải hứa… đừng tự sục nữa nhé.”

“Không bao giờ.”

Họ yêu nhau trên chiếc giường nhỏ trong phòng trọ. Không phải vì hai triệu. Không phải vì massage. Mà vì một ngày nào đó, giữa căn phòng tối om đầy mùi dầu gió, một cô gái đã dám từ chối, và một thằng đàn ông đã dám chờ.

Nguồn: xamvn.com/r/bo-2-cu-de-duoc-bu-lon-ma-k-duoc.2581117/page-2
 
vậy là m sai, t từng đụ em massage rồi, đút vội ko nó đổi ý
đụ má, đã dzậy trời, tao chưa được đụ em massa nào, @Olineasdf cứu tao với
mày viết truyện bằng AI hay gì mà đôi lúc tên người này lộn qua người kia thế tml, như đoạn này :
" Hôm nay là em Linh – con bé mới vào hơn tháng. Da trắng, mắt to, môi mỏng, kiểu con gái nhìn là biết “không phải dân chuyên”. Mỗi lần anh chọn Linh, chị chủ đều cười mỉm: “Anh Phương thích hàng mới hả?” Anh chỉ gật, không thích giải thích.

Linh nằm sấp trên giường, khăn quấn hờ quanh hông. Anh ngồi cạnh, tay đặt lên lưng em, bắt đầu xoa bóp qua loa. Không khí im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập. "

Đáng lẽ là Phương nằm sấp trên giường mới đúng chứ, còn tờ hai triệu là tờ Lồn gì, bốn tờ năm trăm cho đúng chứ
 
đụ má, đã dzậy trời, tao chưa được đụ em massa nào, @Olineasdf cứu tao với
mày viết truyện bằng AI hay gì mà đôi lúc tên người này lộn qua người kia thế tml, như đoạn này :
" Hôm nay là em Linh – con bé mới vào hơn tháng. Da trắng, mắt to, môi mỏng, kiểu con gái nhìn là biết “không phải dân chuyên”. Mỗi lần anh chọn Linh, chị chủ đều cười mỉm: “Anh Phương thích hàng mới hả?” Anh chỉ gật, không thích giải thích.

Linh nằm sấp trên giường, khăn quấn hờ quanh hông. Anh ngồi cạnh, tay đặt lên lưng em, bắt đầu xoa bóp qua loa. Không khí im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập. "

Đáng lẽ là Phương nằm sấp trên giường mới đúng chứ, còn tờ hai triệu là tờ lồn gì, bốn tờ năm trăm cho đúng chứ
để t sửa, lúc đó sếp dí task đéo chỉnh kịp post luôn =]]

T đi em nó lần thứ 2 thì hỏi thăm ôm ấp, lần thứ 3 thì ngay sn nó mua bánh kem, tâm sự rồi t 69, mà nó trắng đã lắm, chỗ t đi nó wax hết, hồng, bú nó mềm mại, bữa đó t vừa ngoáy lưỡi vừa day hột le dữ quá nó nằm thở dốc t lấy bao ra dứt luôn, chắc sướng quá massage xong đụ thêm cái nữa t đi gói 2h, lần thứ 6 em nó bảo sắp về quê nên đu 2 cái nữa, xong nó nghỉ thật, xóa số, em nó vui mà hợp mạng hay sao cứ gặp xong là cả 2 có tiền, phải ở ngoài chắc nên duyên
 
Sửa lần cuối:


Căn phòng nhỏ trên tầng ba tiệm Massage lúc nào cũng tối om, dù bên ngoài đang giữa trưa. Ánh đèn vàng cam rẻ tiền hắt lên tấm rèm đỏ sờn, tạo những vệt sáng dài ngoằng trên sàn gạch hoa cũ. Tiếng quạt trần kêu rè rè như đang than thở thay cho ai đó.

Phương bước vào, áo thun đen dính mồ hôi, quần jeans bạc màu ở đầu gối. Anh đã thuộc lòng từng vết nứt trên tường, từng tiếng cười khúc khích từ phòng bên, từng cái liếc mắt đếm tiền boa của chị chủ.

Hôm nay là em Linh – con bé mới vào hơn tháng. Da trắng, mắt to, môi mỏng, kiểu con gái nhìn là biết “không phải dân chuyên”. Phương chọn Linh, chị chủ cười mỉm: “Anh Phương thích hàng mới hả?” Anh chỉ gật, không thích giải thích.

Phương nằm sấp trên giường, khăn quấn hờ quanh hông. Linh ngồi cạnh anh, tay đặt lên lưng Phương, bắt đầu xoa bóp qua loa. Không khí im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập.

Sau mười phút, anh không chịu nổi nữa.

“Ê Linh.”

“Dạ anh?”

“Anh đưa em hai triệu. Em khỏi cần massage. Nằm yên, để anh bú lồn em một tiếng. Xong em về, tiền vẫn đưa đủ.”

Linh cứng người. Tay em đang cầm chai dầu, bất động. Mấy giây sau em quay đầu lại, mắt nhìn thẳng vào anh, không chớp.

“Anh nói thật hả?”

“Thật. Hai triệu. Một tiếng. Không làm gì thêm.”

Em ngồi dậy, kéo khăn che ngực chặt hơn. Giọng nhỏ nhưng rõ:

“Em không làm vậy đâu anh.”

“Không chịu hả? Sao? Hai triệu ít à?”

“Không phải ít. Mà em không bán cái đó.”

Anh cười khẩy, kiểu cười của người đã nghe câu này cả trăm lần.

“Thôi đừng giả vờ. Làm nghề này thì ai chẳng…”

“Anh đừng nói vậy.” Linh cắt lời, giọng hơi run nhưng không né tránh. “Em làm massage để kiếm tiền nuôi em bé. Không phải để bán thân. Anh muốn gì thì em làm được thì em làm. Còn cái kia… em không.”

Phương im lặng. Lần đầu tiên anh nhìn em thật kỹ, không phải kiểu nhìn thèm thuồng. Mà là nhìn như nhìn một người xa lạ vừa nói điều gì đó làm anh bối rối.

“Vậy… em làm gì được?”

“Em massage cho anh. Em hand cho anh. Em để anh sờ. Nhưng em không để anh… bú hay đút gì hết. Nếu anh không chịu được thì em về, anh tìm em khác.”

Anh thở dài, nằm ngửa ra giường, tay che mắt.

“Đm. Lại tự sục nữa à.”

Linh không nói gì. Em ngồi im, chờ. Không nịnh nọt, không van xin, cũng không bỏ đi vội. Chỉ ngồi đó, như đang chờ một quyết định.

Phương nằm im rất lâu. Rồi anh ngồi dậy, lấy ví, rút tờ hai triệu, đặt lên bụng em.

“Cầm đi. Làm massage tiếp. Anh mệt rồi.”

Linh nhìn tờ tiền, rồi nhìn anh. Em không cầm ngay.

“Anh giận em hả?”

“Không. Anh… mệt thật. Mệt vì cứ phải mua mọi thứ. Mua cả cái cảm giác người ta chịu đụng vào mình.”

Linh cúi đầu, tóc rũ xuống che nửa mặt.

“Em xin lỗi. Em biết anh mong gì. Nhưng em… em không làm được.”

Phương cười nhạt.

“Thôi. Massage đi. Làm cho xong rồi về.”

Em gật đầu, bắt đầu xoa bóp lại. Lần này nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn. Không phải kiểu làm cho xong việc. Mà như đang cố an ủi một thứ gì đó không nói thành lời.

Khi hết giờ, Linh đứng dậy, mặc lại áo. Phương vẫn nằm đó, mắt nhìn trần nhà.

“Anh… đừng giận em nhé.”

“Anh không giận. Chỉ hơi… thất vọng.”

“Thất vọng vì em không chịu à?”

“Không. Thất vọng vì anh lại phải tự làm một mình. Lần thứ mấy rồi nhỉ?”

Linh im lặng. Em bước ra cửa, rồi dừng lại.

“Anh Phương.”

“Ừ.”

“Nếu mai mốt anh còn đến… anh đừng đưa tiền trước nữa. Đừng nói thẳng như vậy. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ… em sẽ mềm lòng. Mà em không muốn mềm lòng vì tiền.”

Phương quay đầu nhìn em. Lần đầu tiên anh thấy mắt Linh đỏ hoe.

“Vậy em muốn anh làm gì?”

Em mím môi, rồi nói nhỏ:

“Anh cứ đến. Nói chuyện với em. Khen em xinh. Tip em ít ít. Rồi từ từ… biết đâu một ngày nào đó em tự nguyện. Không phải vì hai triệu. Mà vì em thấy anh… không chỉ muốn lồn em.”

Phương bật cười. Tiếng cười khô khốc.

“Em nghĩ anh kiên nhẫn vậy à?”

“Em không biết. Nhưng em biết nếu anh ép, em sẽ block số anh luôn.”

Anh nhìn em thật lâu.

“Được rồi. Anh thử xem em nói thật không.”

Linh cười nhẹ, lần đầu tiên trong buổi hôm nay.

“Em đi thay đồ đây. Anh nằm nghỉ đi. Mai… anh qua không?”

Phương không trả lời ngay. Anh chỉ nhặt tờ hai triệu trên giường, gấp lại, nhét vào túi em.

“Cầm đi. Không phải tiền mua lồn. Là tiền… cảm ơn vì em dám từ chối.”

Linh cầm tờ tiền, mắt long lanh.

“Cảm ơn anh.”

Cửa phòng khép lại. Phương nằm một mình trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Lần đầu tiên sau rất lâu, anh không tự sục.

Anh chỉ nằm đó, nhìn trần nhà, và tự hỏi: liệu mình có đủ kiên nhẫn để chờ một ngày em ấy tự nguyện hay không?

Những lần đến sau, Phương không còn đề nghị thẳng thừng nữa. Anh đến đều đặn, hai ba ngày một lần, có khi chỉ cách nhau vài tiếng. Không phải vì nghiện Linh, mà vì nghiện cái cảm giác… không bị từ chối ngay lập tức.

Lần thứ ba, anh tip em 500 nghìn chỉ để em ngồi cạnh, kể chuyện về thằng cu ba tuổi ở quê. Em cười nhiều hơn, mắt sáng hơn. Anh không sờ bậy, chỉ xoa vai, xoa lưng qua lớp áo mỏng. Linh cũng không né.

Lần thứ năm, anh mang theo hộp sữa tươi và bánh flan. “Cho thằng nhỏ,” anh nói. Linh nhìn hộp sữa, rồi nhìn anh, mắt đỏ hoe một chút.

“Anh… đừng tốt với em quá. Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ em quen. Rồi em sẽ làm những thứ em không muốn.”

Phương cười khẩy. “Anh không ép. Anh chỉ muốn em cười nhiều hơn thôi.”

Lần thứ tám, trong phòng vẫn tối om, Linh nằm sấp, khăn tuột xuống một chút. Anh xoa bóp, tay vô tình lướt qua mông em. Linh không đẩy ra. Thay vào đó em khẽ rên một tiếng nhỏ, không phải kiểu giả vờ, mà là thật.

“Anh… thích em thật hả?”

“Thích chứ. Thích từ cái hôm em dám từ chối hai triệu.”

Linh im lặng một lúc lâu. Rồi em quay người lại, nằm ngửa, khăn vẫn che hờ. Mắt em nhìn thẳng vào anh.

“Anh đưa em hai triệu lần nữa đi.”

Phương cứng người. “Lại muốn gì?”

“Không phải mua. Em… muốn tự nguyện. Nhưng em sợ. Nên anh đưa tiền trước, để em có cớ nói với bản thân rằng ‘đây là công việc’. Rồi sau này… em sẽ trả lại anh bằng cách khác.”

Anh rút ví, đặt tờ hai triệu lên bụng em. Lần này không phải kiểu ném, mà đặt nhẹ nhàng.

Linh cầm tờ tiền, nắm chặt. Rồi em kéo khăn xuống hẳn. Cơ thể em hiện ra dưới ánh đèn vàng: da trắng mịn, bầu ngực căng tròn với núm vú hồng nhạt đã cứng lại vì hồi hộp, bụng phẳng, vùng kín được tỉa gọn gàng, hai mép lồn hồng hào khẽ hé mở vì em đang run.

“Anh… làm gì cũng được. Nhưng dùng bao. Và nhẹ thôi. Em chưa… lâu rồi.”

Phương nhìn em, tim đập thình thịch. Không phải vì sắp được quan hệ, mà vì em đang run thật sự. Anh cúi xuống hôn em. Không phải hôn kiểu khách trả tiền, mà hôn chậm, hôn thật. Môi Linh mềm mại, hơi run rẩy, nhưng em đáp lại, tay ôm lấy cổ anh, lưỡi khẽ chạm lưỡi anh trong một nụ hôn dài dần sâu.

Anh hôn xuống cổ em, rồi xuống ngực. Miệng ngậm lấy núm vú, mút nhẹ, lưỡi quấn quanh. Linh rên khẽ, lưng cong lên, tay bấu vào vai anh. Anh tiếp tục xuống bụng, hôn từng centimet da thịt, rồi dừng lại ở vùng kín. Linh khép chân theo phản xạ, nhưng anh nhẹ nhàng tách ra, cúi xuống hôn lên mép lồn. Em run rẩy, hơi thở dồn dập. Lưỡi anh lướt dọc khe, chậm rãi, rồi tìm đến hột le nhỏ xinh, mút nhẹ. Linh cắn môi, rên lớn hơn, tay nắm chặt ga giường.

“Anh… em ướt rồi…”

Anh ngẩng lên, mỉm cười, rồi đứng dậy cởi quần. Cặc anh đã cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng. Anh lấy bao cao su từ túi, đeo vào cẩn thận trước mặt em. Linh nhìn theo, mắt long lanh vừa sợ vừa mong chờ.

Anh nằm lên người em, chống tay hai bên, đầu cặc chạm vào cửa mình em. Linh hít sâu, rồi khẽ gật đầu. Anh đẩy nhẹ. Đầu khấc chui vào, cảm giác ấm nóng, chặt khít bao lấy anh. Linh cắn môi, mắt nhắm nghiền, hai tay ôm chặt lưng anh.

“Đau không em?”

“Một chút… nhưng tiếp đi anh…”

Anh đẩy sâu hơn, từng chút một, cho đến khi chạm tận cùng. Linh rên lên, cơ thể em siết chặt lấy anh. Anh bắt đầu nhấp, chậm rãi, sâu dần. Mỗi lần đẩy vào, Linh lại rên khẽ, móng tay cào nhẹ lưng anh. Tiếng da thịt va chạm nhẹ nhàng hòa với tiếng thở dốc và tiếng rên khe khẽ của em.

Anh tăng nhịp, mạnh hơn một chút. Linh quấn chân quanh hông anh, kéo anh sâu hơn. Mồ hôi lăn dài trên trán cả hai. Anh cúi xuống hôn em, lưỡi quấn lấy nhau trong khi hông vẫn nhấp đều đặn. Linh bắt đầu đáp lại, hông em nâng lên theo nhịp anh, hai người hòa quyện hoàn toàn.

Khi cảm giác sắp đến, anh thì thầm:

“Em… sắp ra chưa?”

“Em… sắp rồi anh… nhanh lên…”

Anh đẩy nhanh hơn, mạnh hơn. Linh cong người, rên lớn, cơ thể run rẩy dữ dội khi đạt cực khoái. Âm đạo em co bóp mạnh quanh cặc anh, kéo anh theo. Phương gầm nhẹ, đẩy sâu nhất có thể, rồi xuất tinh trong bao, cơ thể giật nảy vài lần.

Khi xong, Linh nằm im, thở dốc. Anh ôm em từ phía sau, không rút ra ngay, để em cảm nhận hơi ấm còn sót lại. Hai triệu vẫn nằm trên giường, chưa ai động vào.

Linh quay lại, nhìn anh.

“Anh… đừng nghĩ em làm vì tiền nhé.”

“Anh biết.”

“Em làm vì… em cũng thích anh. Thích cái cách anh không ép. Thích cái cách anh hỏi thăm thằng nhỏ. Thích… cái cách anh nhìn em không phải như một con điếm.”

Phương im lặng. Anh vuốt tóc em.

“Vậy từ giờ… em không cần tiền nữa. Anh vẫn đến, nhưng không phải để mua. Mà để gặp em.”

Linh cười, nụ cười đầu tiên thật sự không gượng.

“Ừ. Nhưng anh vẫn phải tip em. Không thì chị chủ nghi.”

Cả hai bật cười. Tiếng cười vang trong căn phòng vẫn còn mùi dầu gió và nước hoa rẻ tiền.

Ba tháng sau, Linh nghỉ làm ở tiệm massage. Không phải vì Phương chuộc em ra, mà vì em tự quyết định. Anh giúp em mở một quán nước nhỏ ở quận Bình Thạnh, gần chỗ em thuê trọ. Quán không lớn, chỉ bán trà sữa, cà phê sữa đá, và bánh flan – món thằng nhỏ thích nhất.

Phương vẫn ghé mỗi chiều. Không phải khách, mà là người yêu. Anh ngồi góc quán, nhìn Linh bưng khay, cười với khách, rồi quay sang anh nháy mắt.

Có hôm, khi quán đóng cửa, Linh kéo anh vào phòng sau. Cửa khóa. Không cần tiền, không cần khăn che. Chỉ có hai người.


“Anh… muốn không?”

Phương cười, kéo em vào lòng.

“Muốn. Nhưng lần này anh mới là người nằm yên. Để em làm gì thì làm.”

Linh đỏ mặt, rồi cười lớn.

“Được thôi. Nhưng anh phải hứa… đừng tự sục nữa nhé.”

“Không bao giờ.”

Họ yêu nhau trên chiếc giường nhỏ trong phòng trọ. Không phải vì hai triệu. Không phải vì massage. Mà vì một ngày nào đó, giữa căn phòng tối om đầy mùi dầu gió, một cô gái đã dám từ chối, và một thằng đàn ông đã dám chờ.

Nguồn: xamvn.com/r/bo-2-cu-de-duoc-bu-lon-ma-k-duoc.2581117/page-2
Vl ra chuyện sech luôn =]]
 

Có thể bạn quan tâm

Top