Có một tâm hồn đầy lỗ thủng, như cái áo mưa cũ bị chuột gặm từ thời chiến tranh, gió lùa qua kêu hu hu mà vẫn không ướt được nữa. Người ta đâm vào đó đủ thứ: lời yêu, lời bỏ, dao, thuốc lá cháy dở, cả những cái ôm giả vờ ngủ quên. Lỗ chồng lên lỗ, vá chẳng kịp, thế nên nó cứ rỉ mãi, rỉ máu, rỉ nước mắt, rỉ cả những bài hát buồn nghe đi nghe lại đến mòn băng.
Nhưng kỳ lạ thay, ngay giữa đám tan hoang ấy, vẫn còn một mảnh nhỏ xíu, mỏng manh, chưa từng bị ai chạm tới. Không phải vì nó được canh giữ nghiêm ngặt, cũng chẳng phải vì chủ nhân của nó còn biết quý trọng gì nữa. Chỉ đơn giản là chẳng ai buồn để ý. Người ta đến, thấy tâm hồn đã thủng te tua thì vội vàng đâm thêm vài nhát cho vui tay rồi đi, chẳng thèm cúi xuống nhìn xem còn chỗ nào nguyên lành không.
Thế là mảnh trinh tiết ấy nằm đó, lặng lẽ, ngây thơ một cách gần như ngạo nghễ giữa bãi chiến trường tình cảm.
Có khi chính nó cũng ngượng. Ngượng vì mình còn nguyên trong khi mọi thứ xung quanh đã rách bươm. Có khi nó tự hỏi: “Mình giữ làm gì cái này, khi mà chẳng còn ai đủ kiên nhẫn để tìm thấy nó nữa?” Nhưng rồi nó lại im, vì nó biết: trinh tiết của tâm hồn không phải là phần thưởng cho người đến sau, mà là lời xin lỗi muộn màng của chính chủ nhân gửi lại cho bản thân, rằng: “Dù mày có để thiên hạ xé nát tao đến đâu, vẫn còn một góc tao chưa từng đồng ý.”
Thế nên nó vẫn nằm đó, nhỏ bé, vô dụng, nhưng cứng đầu kinh khủng.
Như bông hoa duy nhất còn trắng trên cái áo tang đã nhuộm đen cả đời người.
Và đôi khi, trong những đêm lạnh nhất, chính những lỗ thủng kia lại thì thầm với nó:
“Cảm ơn mày còn ở lại.
Nhờ mày mà tao vẫn còn chút hơi để gió lùa qua, chứ không thì tao đã chết ngạt trong chính sự nguyên vẹn của mình từ lâu rồi.”