Ganas
Con Chym bản Đôn
Từ sự lãng phí này, nó kéo theo hệ lụy trực tiếp là rút cạn nguồn vốn khổng lồ của xã hội. Thay vì tiền được gửi vào ngân hàng để cho vay hay đổ vào chứng khoán giúp doanh nghiệp có vốn sản xuất thì người dân lại rút tiền tiết kiệm, thậm chí bán nhà cửa để mua vàng. Điều này khiến các ngân hàng thiếu hụt vốn huy động, buộc phải đẩy lãi suất lên rất cao, có thể lên tới 7 - 8%/năm. Đầu vào mà tăng cao thì tất yếu lãi suất cho vay không thể giảm được.
Một hậu quả nguy hiểm tiếp theo là áp lực lên tỷ giá. Hiện tại, dự trữ ngoại hối của chúng ta đâu đó khoảng trên 80 tỷ USD. Trong khi đó, chuẩn mực quốc tế yêu cầu dự trữ ngoại hối ít nhất phải bằng bình quân 3 tháng nhập khẩu - tức là chúng ta cần khoảng trên 110 tỷ USD. Dự trữ của chúng ta vốn đã mỏng, nay người dân lại đổ xô mua vàng, giới buôn lậu sẽ tận dụng cơ hội này gom ngoại tệ để nhập lậu vàng. Lượng ngoại tệ rò rỉ ra ngoài lập tức đẩy tỷ giá lên cao.
Và cuối cùng, giá vàng neo cao sẽ tác động tiêu cực đến tâm lý lạm phát. Mục tiêu lạm phát năm nay của chúng ta là dưới 4,5%. Dù nhiều người dân có thể không hiểu rõ lạm phát vĩ mô là gì, nhưng họ luôn nhìn vào giá vàng như một chiếc "kim chỉ nam". Khi thấy người người đổ xô mua, giá vàng vọt lên hơn 174 triệu đồng/lượng, chênh lệch mua bán lên đến 4 triệu đồng và đặc biệt là đắt hơn giá thế giới tới 26 triệu đồng/lượng... tất cả những yếu tố đó cộng hưởng lại, tạo ra một rủi ro vĩ mô cực kỳ lớn cho nền kinh tế.
Lãnh đạo có giỏi cách mấy mà gặp toàn dân ngu, cu đen tham ăn, lười làm, suốt ngày tích trữ tiền, vàng, không lo làm ăn như này thì cũng chịu.
Đáng lẽ đã có thể lãnh đạo đất nước cạnh tranh kinh tế sòng phẳng với Mỹ, Trung nhưng do dân nên giờ phải chịu cảnh lầm than.
