Huhuvay
Mai là mùng một
Em chào mọi người ạ.
Em là nữ sinh năm 1994.
Hiện tại em đang phải trải qua khoảng thời gian rất áp lực ạ.
Em lấy chồng 12 năm, suốt 12 năm qua em chỉ biết chăm lo chồng con nhà cửa nên cũng không có bạn bè thân thiết gì cả. Nay em xin được chia sẻ câu chuyện của bản thân vì cũng muốn trải lòng và thật sự là em cũng rất muốn nhận được những lời khuyên để có thể mạnh mẽ hơn mà vượt qua khoảng thời gian này.
Chồng em sinh năm 1991 em sinh năm 1994, lấy nhau đến nay là 12 năm, có với nhau một bé trai lớn đang học lớp 5 và một bé gái nhỏ đang học mẫu giáo 5 tuổi. Suốt khoảng 12 năm qua chồng em là một người chồng rất tốt, yêu thương vợ con lắm ạ. Nhưng khoảng 2 tháng trước em thấy chồng em lạ lạ và có phát hiện ra chồng em có người khác. Khi em phát hiện em hỏi, chồng em không như những người chồng khác là các ông sẽ giấu. Chồng em không giấu gì cả kể ra tất cả với em, em nghĩ chắc có lẽ chồng em muốn đến với người đó rồi nên không giấu, em muốn em biết để hai vợ chồng giải quyết luôn.
Chồng em nói hai người quen nhau mới gần một tháng nay thôi, chồng em rất thích người đó, chồng em nói người đó lớn hơn chồng em một tuổi, có chồng và có con rồi, cũng chưa ly hôn xong. Chồng em là người rất mê tử vi, chồng em nói ông ấy sinh năm 1991 người đó sinh năm 1990 là hợp tuổi lắm. Ông ấy nói với em là, bây giờ em để anh lấy nó đi, anh với nó hợp tuổi làm ăn giàu có sau này anh sẽ bù đắp cho mẹ con em. Nghe đau lòng lắm mọi người ạ. Lúc em biết chuyện em có van xin có năn nỉ có nói bây giờ anh bỏ đi em sẽ không nhắc đến sẽ bỏ qua hết nhưng chồng em nói không thể bỏ được.
Em sốc lắm em đau lòng lắm, em đã không ăn không ngủ 4, 5 ngày trời, người như chết rồi. Đến hôm nay là 2 tháng rồi, em vẫn còn đau lòng vẫn còn níu kéo chồng em, nhưng chồng em phũ lắm, chồng em nói tại sao em lại không buông tha cho anh ấy, chồng em hỏi em không có anh không được hả. Chồng em nói đối với em bây giờ anh chỉ coi như thương hại vì em từ đó đến giờ không có nghề nghiệp gì giờ bỏ em ra đường em chỉ có chết đói nên anh thấy anh thương hại em anh mới muốn lo cho em chứ anh đâu có níu kéo em đâu có muốn quay lại sống với em đâu mà em lúc nào cũng gọi điện nhắn tin giống như em đang canh anh vậy.
Em nói thật là em đã nghe rất nhiều lời tàn nhẫn từ chính miệng của chồng em nói ra với em, nhưng em lại không buông bỏ được em cứ muốn anh ấy quay về với mẹ con em, muốn gia đình lại được như xưa. Em thật sự không biết bản thân em bị cái gì nữa, em biết là chồng em đã phũ lắm rồi nhưng sao em lại cứ mãi lụy.
Em là nữ sinh năm 1994.
Hiện tại em đang phải trải qua khoảng thời gian rất áp lực ạ.
Em lấy chồng 12 năm, suốt 12 năm qua em chỉ biết chăm lo chồng con nhà cửa nên cũng không có bạn bè thân thiết gì cả. Nay em xin được chia sẻ câu chuyện của bản thân vì cũng muốn trải lòng và thật sự là em cũng rất muốn nhận được những lời khuyên để có thể mạnh mẽ hơn mà vượt qua khoảng thời gian này.
Chồng em sinh năm 1991 em sinh năm 1994, lấy nhau đến nay là 12 năm, có với nhau một bé trai lớn đang học lớp 5 và một bé gái nhỏ đang học mẫu giáo 5 tuổi. Suốt khoảng 12 năm qua chồng em là một người chồng rất tốt, yêu thương vợ con lắm ạ. Nhưng khoảng 2 tháng trước em thấy chồng em lạ lạ và có phát hiện ra chồng em có người khác. Khi em phát hiện em hỏi, chồng em không như những người chồng khác là các ông sẽ giấu. Chồng em không giấu gì cả kể ra tất cả với em, em nghĩ chắc có lẽ chồng em muốn đến với người đó rồi nên không giấu, em muốn em biết để hai vợ chồng giải quyết luôn.
Chồng em nói hai người quen nhau mới gần một tháng nay thôi, chồng em rất thích người đó, chồng em nói người đó lớn hơn chồng em một tuổi, có chồng và có con rồi, cũng chưa ly hôn xong. Chồng em là người rất mê tử vi, chồng em nói ông ấy sinh năm 1991 người đó sinh năm 1990 là hợp tuổi lắm. Ông ấy nói với em là, bây giờ em để anh lấy nó đi, anh với nó hợp tuổi làm ăn giàu có sau này anh sẽ bù đắp cho mẹ con em. Nghe đau lòng lắm mọi người ạ. Lúc em biết chuyện em có van xin có năn nỉ có nói bây giờ anh bỏ đi em sẽ không nhắc đến sẽ bỏ qua hết nhưng chồng em nói không thể bỏ được.
Em sốc lắm em đau lòng lắm, em đã không ăn không ngủ 4, 5 ngày trời, người như chết rồi. Đến hôm nay là 2 tháng rồi, em vẫn còn đau lòng vẫn còn níu kéo chồng em, nhưng chồng em phũ lắm, chồng em nói tại sao em lại không buông tha cho anh ấy, chồng em hỏi em không có anh không được hả. Chồng em nói đối với em bây giờ anh chỉ coi như thương hại vì em từ đó đến giờ không có nghề nghiệp gì giờ bỏ em ra đường em chỉ có chết đói nên anh thấy anh thương hại em anh mới muốn lo cho em chứ anh đâu có níu kéo em đâu có muốn quay lại sống với em đâu mà em lúc nào cũng gọi điện nhắn tin giống như em đang canh anh vậy.
Em nói thật là em đã nghe rất nhiều lời tàn nhẫn từ chính miệng của chồng em nói ra với em, nhưng em lại không buông bỏ được em cứ muốn anh ấy quay về với mẹ con em, muốn gia đình lại được như xưa. Em thật sự không biết bản thân em bị cái gì nữa, em biết là chồng em đã phũ lắm rồi nhưng sao em lại cứ mãi lụy.