Họ hàng độc hại

Nancy Pelosi

Súng hết đạn
Copy bên trại súc vật, nghe bảo hot lắm, chưa kịp đóng nó xóa mẹ thớt


Nhân cái thớt có ông tự khoe gia đình độc hại nên mình cũng muốn chia sẻ về họ hàng độc hại luôn cho nóng. Bà nội mình có 3 con, bố mình là thứ. Bố mình học cao nhất, lên tới tiến sĩ những năm 199x về đề tài hóa, cũng là tiến sĩ duy nhất của huyện thời đó; thế nhưng đến khi mình học xong cấp 1 thì bố mình thay đổi nhân sinh quan, bỏ tất đòi đi tu, à không đòi mà đi luôn hàng tháng hàng năm trời, bỏ mấy mẹ con ở nhà. Vì thế nên giấy tờ chia tài sản năm 2008 của nhà nội thì bố mình không được bà chia đất cho, có lẽ nghĩ bố mình sẽ đi tu thì chia để làm gì. Có 2 mảnh, 1 mảnh ở từ đời cụ trong xóm thì chia cho bác, còn 1 mảnh rộng hơn ở đê thì chia cho chú. Chú mình rất tốt, chia cho bố mình 5m ở mảnh đê để sau này có chỗ về ở. Và mọi chuyện bắt đầu từ đây.

3 năm trước, nhà bác (bà đang ở đó, bác và các con bác đều ở tp) ngày càng đông con cháu nên nhà mình quyết định xây cất ở quê để có chỗ ở. Mình đưa mẹ về quê nch với bác, thì bác nói như sau: "Thím thích xây thì cứ xây, nhưng sau khi anh K. (bố mình) đi (đi tu) thì phải trả lại!" Các fen hiểu rồi chứ? Là phải trả lại nhà nội, 3 mẹ con không được gì hết. Bà nội lúc đó cũng phím mẹ mình xây nên nhà mình quyết định xây luôn dù không đủ lực thì cũng phải đi vay. Vấn đề là, khu đất đê nó không vuông vức mà là hình thang vuông, miếng nhà mình được chia là ở bên cạnh chéo. Chú mình nói là cho nhà mình 5m, thì nhà mình xây miếng đất rộng 5m từ đầu đến cuối như vậy. Thím vợ chú có lên chỉ đánh dấu rồi (chú ở nước ngoài). Thế nhưng đến khi đổ móng xong thì bác lên đòi đập, và chú cũng chửi nhà mình vì làm sai thiết kế. Ý chú là, cho nhà mình 5m chiều rộng ở đầu, còn phần đuôi phải gióng xuống sao cho miếng còn lại của chú là hình vuông, còn nhà mình là hình tam giác vuông có mặt tiền là 5m, dài là tầm 15m. Mẹ mình không đồng ý và cứ tiếp tục xây (mọi việc bố mình đều không quan tâm, chỉ quan tâm đến tu tập nên mẹ phải gánh vác hết). Thế là bác lên chửi nhà mình, đòi đập bỏ, đòi kiện ra xã. Và mấy hôm sau bác mất do đột quỵ. Từ đó cả nhà nội đều mặc định do bố mẹ mình làm sai, ăn tham nên làm cho bác tức mà đột quỵ mất đi, kể xấu đặt điều khắp nơi. Nhưng mà hài ở chỗ là không 1 ai nhắc tới cái văn tự được viết ra năm 2008 kia mà mãi tuần trước mình mới được mẹ cho xem, trong đó bác mình ghi rõ ràng nhà mình được hưởng phần đất rộng 5m "tính từ nhà hàng xóm". Có nghĩa là nhà mình xây y hệt cái văn tự đấy, không trượt phát nào. Nhưng những người ở quê thì cần gì lý lẽ, họ cứ chửi cho sướng miệng. Tuần trước tết về quê, mình đang ngủ bên cạnh thì thức giấc dần và nghe cả họ nhà nội chửi mẹ mình tham, có cả chú ở đó. Sau đó khi lên khỏi quê rồi, mình có nhắn tin và lấy giấy tờ do chính bác viết và tất cả đều ký vào, thì chú vẫn cãi là mẹ cháu làm sai thiết kế của chú. Mình phản dame lại là thiết kế của chú nói từ bao giờ? Ai nghe, ai ký vào đó? Chú chửi tao mà không cho nhà mày mét đất nào thì nhà mày đ có chỗ mà về đâu con ạ. Mình nói lại luôn: Sao chú không giở thái độ này từ đầu để nhà cháu trả lại đất cho chú, khỏi phải xây cất gì để mà mang nợ? Không phải về quê nữa là xong? Làm đúng như giấy tờ rồi chú chửi cái gì? Thì chú nói là: tất cả mọi người đều đồng ý là nhà mày làm sai. Mẹ mày phá nát cái nhà này. Mình nói lại luôn: cháu không quan tâm mọi người nói cái gì. Điều đáng nói là không một ai dám lấy cái văn tự đấy ra để đối chất, thì chửi mẹ cháu suông cho vui mồm à? Cháu hỏi chú 1 câu: mẹ cháu 30 năm nay đã lấy của ai 1 đồng 1 miếng nào chưa mà bảo mẹ cháu tham? Mẹ cháu xin việc, xin học, giúp đỡ cho tất cả anh chị nhà bác (mẹ có nhiều mối quan hệ cao), chưa từng lấy dư 1 đồng nào cả. Mà giờ bảo mẹ cháu tham?

Để kể thêm về bà nội mình. Bà là người rất thiên vị, các anh chị họ xây cất lập gia đình, và cả bác lẫn chú, bà đều cho tiền. Riêng nhà mình suốt 30 năm nay bà chỉ cho 2 chỉ, mỗi cháu 1 chỉ năm đỗ đại học. Mình không hề và cũng chưa bao giờ đòi, nhưng thực sự buồn và tủi thân. Cùng là cháu, tại sao đứa thì được nhiều còn đứa thì chẳng có cái gì? Bố mình còn không được chia cái gì cả, đến mức chú mắng mình là tao mà không chia đất cho nhà mày thì có cứt mà về quê. Nói như vậy đấy. Bố mẹ mình thiếu thốn hay túng bấn gì, đều được nhà ngoại giúp đỡ. Nhà nội không bao giờ giúp 1 cái gì cả. Không giúp thì thôi, cũng chả sao. Nhưng dạo này hay nói là kiểu nhà nội giúp đỡ bla blo mà không chịu về thăm bà nhiều hơn (mình định kỳ 2 tháng về 1 lần). Về mà cứ bị ăn chửi, xỉa xói thì về làm mẹ gì?

Bác mình (đã mất) là người rất tham. Bác gái cũng rất tham. Và 2 bác chưa bao giờ đối xử với nhà mình 1 cách tôn trọng. Năm mình ôn thi đại học, chú về nước và đòi lại nhà của chú, bác đang ở đó kinh doanh. Bác đuổi cả nhà mình đang ở trông đất cho chú (1 căn cấp 4) đi đâu thì đi, để nhà đấy cho nhà bác chuyển vào. Thế là năm đó nhà mình vừa phải lo con thi đại học vừa phải xây nhà, có những hôm 10h đêm ở công trường về lại đi đón mình đi học thêm xa (cách khoảng 12km, không đi bus được vì làm gì còn xe nào chạy). Và rồi chú mình có gửi tiền về cho nhà mình xây thông qua bác, nhà mình chưa từng cầm được số tiền đó. Chú mình ra nước ngoài làm ăn được, gửi tiền về đưa bố mình đi mua đất, bác luôn nói là bác có phần trong đó và chiếm 1 nửa (thực tế bác gửi đằng khác cho bác gái). Thậm chí sau này khi chú mình thất thế cần vay tiền, nhà mình thì đi vay họ ngoại cho chú, còn bác lấy tiền bác gái cho chú vay lấy lãi và bảo là vay của người ngoài. Vậy mà những người đó có tư cách chửi mẹ mình tham chăng? Trong khi 30 năm qua nhà mình chưa bao giờ được họ giúp gì, trong khi nhà họ được nhà mình giúp rất nhiều? Mà giờ mắt trắng môi thâm ăn nói mất dạy như vậy.

Hồi bác mình mất, mình có về tang vài ngày giúp đỡ, 3 tuần sau lại về. Thế là bị cả nhà nội xúm vào chửi đòi từ mặt, chửi rủa không tiếc lời nào, kêu không quan tâm không hỏi thăm hỏi han, không có đạo đức. Nghĩ lại thấy cười vcl. Từ đó cứ khoảng 2 3 tháng, lại bị kiếm chuyện đưa lên đòi từ mặt, riết rồi từ chú tới bác tới các anh chị họ, ai cũng từng từ mặt mình ít nhất 1 lần trong vòng chưa đầy 1 năm. Họ hàng như vậy thì cần làm gì? Giờ mình về quê cứ bị mắng mỏ trách móc, kiểu đang dọn dẹp cũng bị mắng chậm chạp, trong khi cháu ruột bác 17 18 tuổi thì ngồi chơi đt để chú phải bưng bát đi rửa. Ngồi nhà bà chơi tới 9h là bị đuổi về.

Mấy hôm trước, mình vào thăm bạn đang nằm viện. Bạn cho mình ăn 1 cái bánh. Mình cắn mà tự dưng nước mắt chảy đầm đìa, khóc huhu. Vì mình nhớ lại rất lâu về trước, đợt bố mình bỏ nhà đi biền biệt, nhà có 3 mẹ con. Mình và thằng em đều đang lớp 6 tan học từ 4r chiều, nhưng mẹ phải dạy thêm tùy hôm, nên hôm đón sớm hôm không. Có những hôm 2 thằng đi loăng quăng xung quanh, cứ đi 1 chốc rồi lại về cổng trường ngóng mẹ. 8h mẹ mình mới tới đón, mang theo 1 cái bánh như thế. Nó tên là bánh táo ngàn lớp. Mẹ bẻ cho 2 đứa mỗi đứa 1 nửa. Mình chưa bao giờ ăn được cái gì ngon như vậy, đói lắm rồi. Cứ như vậy phải 2 3 năm, bố mình cứ đi biền biệt vài tháng rồi lại về, không liên lạc được, không biết ở đâu. Rất lâu về sau mình có nghe nói bà có kêu bác mình qua giúp đỡ, nói chuyện với bố để về nhà chăm gia đình nhưng không, bác mình chưa bao giờ làm như vậy. Họ hàng như vậy thì cần làm cái gì? Lúc đau khổ hoạn nạn chưa từng giang tay ra, thì bây giờ lẫn sau này, chẳng lẽ họ sẽ giang tay ra?
 

Có thể bạn quan tâm

Top