Thuở vinh hoa đắc thế, ngoảnh mặt bốn bề đâu đâu cũng thấy tri kỷ.
kẻ rót rượu dâng trà, người cúi đầu kết nghĩa.
Bao lời thề thốt son sắt giữa men say, nguyện một lòng vào sinh ra tử, đồng cam cộng khổ đến bạc đầu.
Ấy thế mà...
Chỉ một sớm mạt vận sa cơ, quyền uy phút chốc tan thành bọt nước,
chén trà cặn trên bàn còn chưa kịp nguội, nhân tình đã vội chuyển lạnh tựa hàn băng.
Hoa vừa tàn, cuồng phong lập tức xô tới cuốn đi.
Người vừa thất thế, thiên hạ liền trở mặt giậu đổ bìm leo.
Kẻ từng nâng chén kết nghĩa hôm qua, nay đã vội phủi tay, cắt đứt ân tình.
Kẻ từng dập đầu cầu xin ân huệ, nay ngoảnh mặt lảng tránh như sợ liên lụy đến thân.
Cây khô mục rỗng, chim chóc ắt bỏ đi.
Không còn mồi ngon, bầy lang sói tự khắc tản mát.
Nếm trọn vị đắng chát của sự phản trắc, đến cuối cùng mới hiểu:
Thứ khó nhìn thấu nhất trên đời không phải quỷ thần, mà là lòng người lúc thế tàn lực kiệt.
Hoa tàn rồi còn có thể đợi một mùa xuân khác.
Nhưng lòng người một khi đã lạnh, thì cả đời cũng khó ấm lại như xưa.🌸